Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 469

Cập nhật lúc: 2026-04-29 18:26:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Công thức Toán học quan trọng nhất là hiểu và vận dụng. Chỉ học thuộc thôi thì tác dụng. Các em xem cuốn ‘Bách khoa thư công thức Toán’ của chị. Nó tổng hợp tất cả các công thức Toán học cấp trung học, mỗi công thức đều giảng giải cách sử dụng, kết hợp với các ví dụ mẫu điển hình phía để các em kiểm tra mức độ nắm vững của .”

“Còn cuốn ‘Từ vựng tiếng Anh’ , cơ bản là chị tổng kết hết các từ vựng cần nắm vững của cấp trung học. Ngoài còn một từ vựng nâng cao tham khảo từ sách tiếng Anh của đại học. Nếu thuộc hết từ vựng , điểm tiếng Anh của các em tăng 30, 50 điểm là chuyện bình thường.”

Giống như cách bán hàng của những livestream , Ôn Ninh từ tốn kể, nhanh chậm, tạo cho cảm giác vì lợi nhuận, mà là thực sự giới thiệu một sản phẩm .

Hơn nữa, với hào quang của Thủ khoa đại học, cô cũng đều sẵn lòng lắng và tin tưởng.

Rất nhanh, trả tiền mua: “Cho em một cuốn sách tham khảo tiếng Anh!”

“Em lấy cuốn công thức Toán!”

“Em lấy cả Toán, Lý, Hóa, nhưng em mang nhiều tiền, thể về nhà xin mua ạ?”

Số tiền học sinh mang theo chắc chắn nhiều bằng các đồng chí ở Viện Nghiên cứu Quân sự. Nhiều nhất cũng chỉ đủ mua một cuốn, mua thêm thì về nhà xin tiền cha .

Thậm chí còn học sinh yêu cầu Ôn Ninh ký tên lên sách. Ôn Ninh từ chối, cô lấy b.út ký tên , còn tặng kèm lời chúc “Chúc các em cao trung, thi đỗ đại học .”

Điều khiến những bạn mua sách khác đỏ mắt ghen tị, ai cũng bắt đầu xin chữ ký.

Nam sinh thì tìm Ôn Ninh ký, nữ sinh thì tìm Lục Diệu.

Tay Ôn Ninh và Lục Diệu gần như chuột rút mới ký xong hết sách đó.

“Sắp tới hai ngày nữa tụi chị sẽ bán sách ở đây, nhờ các em về với bạn bè tuyên truyền giúp chị nhé.”

Ôn Ninh duyên, nhờ vả các học sinh mua sách. Những học sinh đó liên tục gật đầu cam đoan, nhất định sẽ giúp cô.

Một buổi sáng trôi qua, Ôn Ninh kiểm kê , tổng cộng bán hơn 200 cuốn. Lần in thêm 1200 cuốn, thủ đô hơn mười trường trung học. Nếu hết một lượt, sách bán hết là vấn đề.

Nói chuyện suốt một hai tiếng, còn ký hơn 200 cuốn sách, Ôn Ninh và Lục Diệu chỉ cảm thấy khô miệng, đói đến mức bụng dán lưng. Hai đẩy xe, tìm một quán ăn quốc doanh gần đó ăn cơm.

“Em trai, cứ gọi món thoải mái, hôm nay chị mời.” Ôn Ninh tìm một chỗ xuống, vẫy tay hào sảng với Lục Diệu.

Cô nhớ đầu tiên đến tiệm ăn, chỉ mười mấy đồng. Khi đó, mời Lục Tiến Dương và Tôn Trường Chinh ăn, cô còn âm thầm tính toán giá cả, sợ gọi quá nhiều đủ tiền trả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-469.html.]

Bây giờ cô lúc nào cũng thể rút hơn một nghìn đồng, gọi món căn bản cần giá.

Dùng từ của thế hệ để , đây gọi là gì?

Tự do ăn uống ở tiệm quốc doanh!

Không thể , bất kể ở thời đại nào, tiền cũng đều là một cảm giác tuyệt vời. Tiền là dũng khí, là sự tự tin của con . Lời Ôn Ninh trải nghiệm một cách sâu sắc.

Lục Diệu lúc cũng đói bụng, Ôn Ninh , rạng rỡ để lộ hàm răng trắng: “Cảm ơn chị dâu, em khách sáo .”

Cậu đầu bảng đen ghi thực đơn trong ngày treo tường, tên hai món cho phục vụ, với Ôn Ninh: “Chị dâu, còn chị gọi thêm nhé.”

Ôn Ninh gọi thêm hai món, đủ 3 món mặn và 1 món canh.

Lúc qua giờ cao điểm của quán ăn, đồ ăn mang nhanh.

Ôn Ninh và Lục Diệu mệt mỏi cả một buổi sáng, thấy bàn đầy đồ ăn, họ ăn uống ngon lành, cầm đũa lên và bắt đầu thưởng thức!

Ăn no nê, Ôn Ninh dùng khăn tay lau khóe môi, đề nghị dạo gần đó để tiêu cơm, tiện thể khảo sát địa điểm bán sách cho hai ngày tới.

Lục Diệu ăn no căng, thỏa mãn xoa xoa bụng, dậy cùng Ôn Ninh dạo quanh.

Yên xe đạp của cả hai vẫn còn sách, nên khi dạo họ chỉ thể đẩy xe.

Ra khỏi tiệm ăn, hai dọc theo đường cái bộ về phía , trò chuyện dở dang.

Đi ngang qua một con hẻm, bỗng nhiên thấy ba chữ “sách tham khảo”, Ôn Ninh và Lục Diệu dừng , đồng thời trong. Họ thấy hai phụ nữ trung niên đang giằng co.

Một mặc bộ quần áo sợi tổng hợp mới tinh, mặt tròn, cao lớn vạm vỡ, sắc mặt hồng hào, cuộc sống sung túc.

Một khác quần áo giặt đến bạc màu, vài chỗ vá, da đen sạm, dáng gầy gò, mặt đầy nếp nhăn. Chỉ ngoại hình cuộc sống của bà ít khổ cực. Bên cạnh bà là một cô gái trẻ, mặt đờ đẫn, như khúc gỗ, hai vài nét tương đồng.

Người phụ nữ gầy gò kéo tay áo phụ nữ mặt tròn, một cách khép nép: “Chị dâu hai, xem như chúng một nhà, cho mượn sách tham khảo của Tiểu Phong một lát ? Cho Tiểu Như nhà chép . Chép xong sẽ trả ngay.”

Người phụ nữ mặt tròn trả lời chuyện cho mượn sách, mà : “Mấy nghèo đến mức gì ăn, mà còn nghĩ đến chuyện cho Tiểu Như học. Một đứa con gái thì sách nhiều gì? Chi bằng gả chồng sớm một chút, còn thể giúp đỡ gia đình.”

 

Loading...