Thực cần Trương thím nhắc, cô cũng đến ngày mai là ai, và cả chuyện lớn sẽ xảy ngày mai.
Chỉ là , cô sẽ theo vết xe đổ của nguyên chủ nữa.
Ôn Ninh xong công thức cho Trương thím lên giường nghỉ ngơi.
Không hiểu vì , khi xuống, trong đầu cô bắt đầu tua tua những hình ảnh ở bên Lục Tiến Dương.
Lúc thì cắt đuôi cô mà .
Lúc thì hai cùng xem phim.
Lúc thì mua váy cho cô.
Tại đội bay.
Lục Tiến Dương giường, trong lòng vẫn còn ngọn lửa đang bùng cháy.
Tính cách kiêu ngạo, thể những chuyện mặt dày miễn cưỡng khác. Vì , khi thấy câu “Không thể nào, tuyệt đối thể nào”, lòng tự trọng khiến chọn rời .
Nếu thể, thì hãy nhanh ch.óng cắt đứt manh mối.
Anh thể cúi đầu một phụ nữ.
Anh cố gắng gạt suy nghĩ khỏi đầu, chìm giấc ngủ.
Chỉ là trong mơ –
Trong mơ...
Người phụ nữ với mái tóc đen nhánh xoăn, khuôn mặt trắng nõn kiều diễm. Đôi mắt long lanh như dính sương đầy m.ô.n.g lung, khóe mắt vẫn vương chút quyến rũ. Đôi môi đỏ mọng khẽ mở, nhưng những lời như "hai hợp", " thể ở bên ".
Nhìn đôi môi đỏ cứ đóng mở, tuôn những lời đáng ghét, cằm Lục Tiến Dương căng c.h.ặ.t, hận thể lấp kín miệng cô. Khóe môi lạnh lùng nhếch lên, một tay đẩy cô tường, cúi xuống hôn thẳng lên bờ môi nhỏ nhắn .
Người phụ nữ chỉ r*n r* mang tính tượng trưng hai tiếng, nhắm mắt , ngẩng mặt lên, khẽ "ừm, ừm" ngừng chấp nhận sự chiếm đoạt của . Bàn tay nhỏ bé theo bản năng vòng lên eo , ngừng khiêu khích, nhen nhóm ngọn lửa...
Lạch cạch.
Lục Tiến Dương thấy tiếng thắt lưng mở . Da đầu đột nhiên căng thẳng. Một luồng khí nóng kìm nén bấy lâu đột ngột dâng trào từ bụng . Hoàn mất kiểm soát!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-45.html.]
Sau đó chuyện thể cứu vãn.
Nửa đêm, Lục Tiến Dương bật đèn pin, bồn rửa mặt, chằm chằm vệt loang lổ tấm ga trải giường, lông mày nhíu c.h.ặ.t, khóe môi mím thành một đường thẳng. Sau vài giây, lạnh mặt mở vòi nước.
Hôm nay là cuối tuần. Lục Chấn Quốc bận việc ở quân khu, kể ngày việc cuối tuần, như thường lệ, ông ăn xong bữa sáng là khỏi nhà.
Diệp Xảo hôm nay khách đến, nên tranh thủ bếp giúp đỡ.
Ôn Ninh lười diễn kịch với cô . Cô cảm thấy thà tìm cách tự lực cánh sinh còn hơn là ngày nào cũng ở nhà họ Lục để giành cơm với một giúp việc.
Ăn xong bữa sáng, giúp dọn dẹp bàn ăn, Ôn Ninh liền nhanh ch.óng lên phòng, bắt đầu phác thảo tác phẩm dự thi.
Nói đến đây, Ôn Ninh vô cùng may mắn vì khi xuyên sách, cô cùng bạn cùng phòng đăng ký một lớp luyện thi công chức. Những kiến thức về trắc nghiệm và kiến thức tổng hợp, cô đều học học . Ngày nào cô cũng dùng ứng dụng học tập, thuộc lòng lịch sử xã hội. Hiện tại, cô chỉ cần tìm hiểu thêm một chút về tình hình và những vấn đề xã hội đương thời là thể lách một cách trôi chảy.
Dưới lầu, trong bếp, Diệp Xảo vẫn đang nhiệt tình bộ cần mẫn.
"Dì , cháu thấy nhà còn một miếng thịt khô. Hay trưa nay để cháu xào thịt khô với súp lơ nhé? Đó là món ăn quê cháu, cháu giỏi."
Dì Trương sắp xếp xong thực đơn bữa trưa từ tối qua. Nghe , bà xua tay: "Ôi dào, con Xảo , con nghỉ , trong bếp một dì là đủ , cần con nhọc lòng."
Diệp Xảo như thấy, tự kéo cửa tủ lạnh, liếc đồ ăn bên trong: "Thế dì định món gì? Cháu giúp dì một tay."
Dì Trương nhíu mày. Bà thầm nghĩ, cô gái đúng là cần mẫn quá mức. Đã cần mà vẫn cứ đòi . Dì Trương tình nguyện qua một lượt các món sẽ cho bữa trưa.
Diệp Xảo gật đầu, lấy một túi tỏi từ trong giỏ, "Vậy cháu bóc tỏi nhé."
Dì Trương lười quản, bà nghĩ, thích thì cứ . Diệp Xảo bóc xong hai củ tỏi, lấy một củ hành tây từ giỏ rau , rửa sạch bùn đất bên ngoài, đặt lên thớt để thái.
Một tay cầm d.a.o, một tay thái hành, Diệp Xảo bỗng thấy một góc áo ở cửa bếp lướt qua. Cô đưa tay dụi mắt, với dì Trương: "Dì Trương, dì ngoài nghỉ , để cháu là ."
Dì Trương lười đáp . Cô gái ngốc thì cũng là hư hỏng. Một giúp việc như bà mà phòng khách nghỉ ngơi, để cho con gái nuôi của chủ nhà nấu cơm cho cả nhà, thì còn thể thống gì? Trừ phi cô .
Dì Trương đang thầm thì trong lòng thì thấy tiếng Tần Lan từ cửa bếp: "Con Xảo, con phòng khách nghỉ ngơi . Mới sáng sớm thấy con bận rộn trong bếp ."
Nghe thấy lời , tay dì Trương đang nhặt rau bỗng khựng . Bữa sáng rõ ràng là bà , cô gái chẳng qua chỉ bê bát đĩa, múc đồ ăn thôi, thành "bận rộn trong bếp từ sáng sớm" ? Dì Trương chút phục, liếc sang Diệp Xảo, thấy cô chớp chớp mắt, đưa khuỷu tay lên dụi hai bên mắt, : "Không dì Tần, cháu quen , mệt ạ."
"Có cay mắt ? Dì xem nào." Tần Lan bước đến, quan tâm kiểm tra mắt cô.