Chị Trịnh xua tay: “Không cần dạy thử , cháu là Tiểu Bình giới thiệu, chắc chắn vấn đề gì. Đi thôi, đưa cháu về nhà . Vừa cháu phụ đạo bài tập cho thằng bé nhà , cũng thể yên tâm .”
Ôn Ninh cùng chị Trịnh về nhà. Về đến nhà, chị Trịnh giao bé Béo cho Ôn Ninh cùng Tô Bình rời .
Bé Béo, đúng như cái tên, cao lắm, 1m60, nhưng cân nặng gần 80kg, trông cứ như nuôi bằng phân bón hóa học.
Chỉ vóc dáng của đứa trẻ, Ôn Ninh đoán điều kiện gia đình chị Trịnh tồi, nếu thể nuôi con béo đến .
Tuy nhiên, tính cách của bé Béo quả thật . Sau khi Ôn Ninh trò chuyện với bé hai câu, chủ động lấy bài tập , ngoan ngoãn . Gặp bài , dừng hỏi Ôn Ninh.
Thái độ học tập nghiêm túc, tính tự giác cũng , quả thật như lời Tô Bình , là một đứa trẻ dễ gần.
Dạy một đứa trẻ như đỡ vất vả, Ôn Ninh cảm thấy công việc gia sư thể .
Tất nhiên, thù lao cũng khá , 30 đồng một tháng, hai tháng nghỉ hè thể kiếm 60 đồng. Mỗi buổi sáng gia sư, buổi chiều còn thời gian việc khác, buổi tối thể ở bên Lục Tiến Dương. Sự nghiệp và gia đình đều chăm lo, thật tệ!
Mọi chuyện đều thuận lợi. Kết thúc buổi học gia sư sáng, Ôn Ninh định về nhà Ninh Tuyết Cầm nghỉ ngơi một chút, buổi chiều đợi Lục Tiến Dương tan tầm cùng về nhà.
Vừa khỏi nhà bé Béo, cô gặp chị Trịnh về.
Khác với vẻ nhiệt tình buổi sáng, khi thấy Ôn Ninh, sắc mặt chị Trịnh cứng trong giây lát, nhưng nhanh che giấu , tiến đến : “Đồng chí Ôn, cháu dạy xong ?”
Ôn Ninh gật đầu: “Sáng nay bé Béo bài tập toán và vật lý, chiều cháu định bài tập các môn khác. Em dặn cháu gặp vấn đề thì ghi , sáng mai em sẽ giúp cháu giải đáp.”
Chị Trịnh: “Cảm ơn cháu, đồng chí Ôn.”
Ôn Ninh: “Chị đừng khách sáo. Nếu gì nữa, em xin phép về , mai gặp .”
“Khoan ,” Chị Trịnh thấy cô định , vẻ mặt do dự , “Đồng chí Ôn, cái đó… Mai cháu cần đến nữa.”
Ôn Ninh tưởng nhầm, sững sờ một giây, bình tĩnh hỏi : “Có em ở ?”
Chị Trịnh vội vàng lắc đầu: “Không , . Chỉ là kế hoạch của chút đổi, tạm thời định tìm gia sư nữa. Thật ngại quá, đồng chí Ôn.”
Thương vụ thành nhưng tình nghĩa vẫn còn. Chị Trịnh là bạn của Tô Bình, Ôn Ninh đương nhiên nể mặt. Cô nhàn nhạt : “Không , tìm gia sư vốn là quá trình lựa chọn hai chiều mà.”
Nào ngờ buổi chiều, Ôn Ninh đến đơn vị đợi Lục Tiến Dương tan tầm. Trên đường vệ sinh, khi ngang qua phòng rửa chén, cô thấy hai phụ nữ đang lưng , cúi rửa tách bên bồn. Ôn Ninh thấy một trong hai bóng dáng quen, hình như là chị Trịnh, nên thêm vài . Không ngờ nội dung trò chuyện của họ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-432.html.]
“Tô Bình đúng là, cái loại hàng nào cũng giới thiệu cho . Nếu khác cho , cũng cái cô Ôn Ninh nghiệp trường cấp ba 101. Nực thật đấy! Một học sinh từ cái trường top cuối của thành phố thì dạy gì con trai ? Lại còn mỗi tháng trả cô 30 đồng nữa! là đầu óc kẹp cửa !”
“Này, 30 đồng một tháng, chị cũng chịu chi thật đấy. Thế chị đuổi ?”
Chị Trịnh lau tách , vẻ mặt như thể ‘chị xem là đứa ngốc ’: “Tất nhiên là đuổi ! Trưa nay về nhà, cái thằng con ngốc của còn về cô , bảo cô giảng bài . Với cái trình độ của cô , dám chắc thi đại học còn điểm cao bằng con trai !”
Ôn Ninh , việc chị Trịnh đột nhiên cho cô dạy bé Béo, chắc chắn vì kế hoạch đổi, mà là lý do khác.
Giờ , quả nhiên là .
Việc cô nghiệp trường cấp ba 101 là sự thật, cô hề cảm thấy hổ vì học ở một trường kém, cũng bao giờ nghĩ sẽ giấu diếm ai. Khi gặp chị Trịnh, cô nhắc đến trường cấp ba, vì cô nghĩ Tô Bình chuyện với chị , ngờ là Tô Bình .
Thế nhưng, từ sáng đến trưa, chị Trịnh vẫn luôn ở đơn vị, tiếp xúc với trong đơn vị. Vậy là ai với chị Trịnh về trường cấp ba của cô?
Trong đầu Ôn Ninh lướt qua vài gương mặt.
Thôi, dù là ai với chị Trịnh, cô cũng thể đến chất vấn .
Thứ nhất, kết quả thi đại học , cô tạm thời thể chứng minh năng lực của .
Thứ hai, nếu ầm lên, Tô Bình sẽ khó xử.
Suy nghĩ vài giây, Ôn Ninh kinh động những trong phòng rửa chén, rời .
Hôm nay Viện Nghiên cứu Quân sự phát lương, tăng ca, các đồng chí trong tổ nghiên cứu ai cũng tươi hớn hở, thu dọn đồ đạc xong, đến giờ tan tầm là lượt về.
Lục Tiến Dương khỏi tòa nhà nghiên cứu, thấy Ôn Ninh đợi ở cửa.
Khuôn mặt lạnh băng của lập tức như tuyết mùa xuân tan chảy, khóe môi khẽ cong lên một cách khó thấy. Anh bước nhanh hơn, về phía Ôn Ninh.
“Tiến Dương!” Ôn Ninh thấy , đôi mắt hạnh sáng lên như , giọng ngọt ngào, trong trẻo gọi .