Đỗ Xuân Mai về phía Ôn Ninh, ánh mắt như phát hiện kho báu, đ.á.n.h giá cô từ đầu đến chân một cách tỉ mỉ.
Cái , cô thể dời mắt .
Đây đúng là một hạt giống cho ngành múa!
Đầu tiên là vóc dáng. Chiều cao hơn 1m68, tay dài, chân dài, cổ dài, đầu nhỏ. Ba dài một nhỏ, đạt tiêu chuẩn tối cao.
Tiếp đến là khuôn mặt xinh khiến khó lòng quên. Đỗ Xuân Mai khắp cả nước để tuyển chọn hạt giống , gặp qua vạn thì cũng tám nghìn cô gái trẻ, đều là những đề cử từ khắp nơi, mỗi một vẻ xinh . Có thể , tìm khắp cả nước cũng mấy ai vẻ ngoài như thế . Không mấy ai, mà là căn bản thể tìm .
Làn da trắng như tuyết, khi lên sân khấu cần bôi phấn, chỉ cần ánh đèn chiếu là sáng lấp lánh. Chỉ riêng điều kiện ngoại hình hiếm khó tìm.
Cô độ dẻo dai thế nào, Đỗ Xuân Mai : “Cô bé, uốn dẻo lưng ? Thử xem!”
Ôn Ninh gật đầu. Từ nhỏ cô học múa, là do cô ép để luyện vóc dáng. Sau cấp ba việc học bận rộn nên gián đoạn, nhưng nền tảng từ nhỏ vẫn còn đó.
Nghe , cô lùi sang bên một bước, hai tay vươn qua đầu, lưng từ từ uốn , cho đến khi lòng bàn tay chạm đất, uốn thành hình vòng cung.
“Không tệ!” Đỗ Xuân Mai ánh mắt nóng bỏng: “Mở chân ? Làm một cái xem!”
Ôn Ninh thẳng lưng lên, hỏi: “Mở ngang mở dọc ạ?”
Vừa câu là một nền tảng vũ đạo. Đỗ Xuân Mai thấy cô đang mặc váy, mở dọc sẽ hở hang, “Mở ngang .”
Ôn Ninh bước chân ép dẻo hai , từ từ mở chân, xuống. Hai chân mở thành một đường thẳng, hai tay chống ở hai bên để tránh thẳng xuống đất.
Lưng mềm, chân mềm, độ dẻo dai hảo!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-43.html.]
Khi Ôn Ninh dậy, hai mắt Đỗ Xuân Mai sáng rực lên, nắm lấy tay cô, kích động : “Đồng chí, tự giới thiệu một chút, là Đỗ Xuân Mai, chủ nhiệm khoa tuyển dụng của Đoàn văn công. Điều kiện của cô vô cùng ưu tú, là mầm non nghệ thuật bẩm sinh. mặt Đoàn văn công thủ đô chân thành mời cô gia nhập!”
Ôn Ninh bất lực với cô Đỗ chủ nhiệm: “Cảm ơn cô Đỗ đ.á.n.h giá cao, nhưng e rằng phụ lòng cô .”
“A? Sao ?” Đỗ Xuân Mai cau mày, nóng lòng truy hỏi.
Vẻ mặt xinh của Ôn Ninh lộ một chút ưu buồn. Cô đưa một tay xoa xoa lưng: “Ài, tuy rằng thích múa, nhưng lưng từng thương. Bác sĩ thể uốn lưng quá độ, đặc biệt thể những động tác đòi hỏi độ dẻo cao trong thời gian dài. Cho nên cô Đỗ…”
Thực , mục tiêu ban đầu của cô rõ ràng, là đội múa mà là vị trí văn thư. cô thể thẳng ngay từ đầu. Cô thu hút sự chú ý của Đỗ Xuân Mai , cho đối phương thấy thực lực của , khiến họ ngưỡng mộ, tán thành, mới thể múa vì lý do sức khỏe, tạo tâm lý tiếc nuối vì nhân tài. Như , những điều cô đó mới khả năng xảy .
Quả nhiên.
“Ôi chao, thật là…” Vẻ mặt Đỗ Xuân Mai đầy tiếc nuối, đau lòng, còn hơn cả khi lương mới lãnh rớt. Khó khăn lắm mới phát hiện một hạt giống , đến cả việc cho cô múa bài gì, ở vị trí nào cũng nghĩ xong, cuối cùng vì vấn đề sức khỏe mà thể múa. Ôi, đau lòng quá!
Lúc , Hà Phương nhớ lời Ôn Ninh tìm vị trí văn thư lúc nãy, mới hiểu . Hóa là vì lý do sức khỏe mà cô thể thi đội múa.
Hà Phương thấy tiếc cho Ôn Ninh, giúp cô một tay. Suy nghĩ một lát, cô thì thầm tai Đỗ Xuân Mai: “Cô Đỗ, cháu chồi non ở khoa Tuyên truyền về kết hôn sinh con, sắp tới còn theo chồng Bắc Cương, lệnh điều chuyển của chồng cô . Vừa vị trí của chồi non trống . Đồng chí Ninh tuy thể múa, nhưng hẳn hiểu về vũ đạo. Làm công tác tuyên truyền chắc là chứ?”
Đỗ Xuân Mai thật sự nảy sinh tình thương đối với Ôn Ninh. Một mầm non vũ đạo xuất sắc, vốn dĩ thể một tương lai rộng mở, vì vấn đề sức khỏe mà cản trở sự nghiệp. Chuyện ai cũng sẽ tiếc.
mà, vị trí cán sự tuyên truyền công việc khá tạp. Ví dụ như mỗi tháng một báo tường, hỗ trợ tổ chức các hoạt động lớn nhỏ trong đoàn, như các buổi biểu diễn慰问, liên hoan văn nghệ, biểu diễn khi quân đoàn huấn luyện dã ngoại…
Để đảm nhiệm những công việc , cần văn giỏi, vẽ tranh, chụp ảnh, và đầu óc linh hoạt, vì tổ chức hoạt động phối hợp với của các phòng ban khác. Đương nhiên, ngoại hình cũng quá tệ. Vì đôi khi cũng cần xuất hiện công chúng, chẳng hạn như cạnh lãnh đạo trong đại hội tuyên dương để hỗ trợ đưa huy hiệu, thỉnh thoảng MC trong các buổi liên hoan văn nghệ.
Đỗ Xuân Mai mím môi suy nghĩ vài giây, với Ôn Ninh: “Gần đây quả thực một vị trí cán sự tuyên truyền trống, nhưng yêu cầu hề thấp. Cô vẽ tranh ? Còn văn phong của cô thế nào? Có thể văn ? Đã từng đăng bài báo ?”
Ôn Ninh những lời , thầm nghĩ đây là cơ hội , nhanh ch.óng tự tin thể hiện: “ vẽ tranh. Nét b.út giản đơn quốc họa đều thành vấn đề. Văn phong cũng khá , hồi ở nông thôn, thường xuyên giúp thư ký xã các loại thông báo. Còn về tác phẩm –”