Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 400

Cập nhật lúc: 2026-04-28 19:10:20
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Tiến Dương ném tấm ảnh xuống, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy cô n.g.ự.c. Sức lực của Ôn Ninh như một con mèo con, ngay lập tức tan rã. Anh ôm cô c.h.ặ.t cứng.

Không thể thoát , Ôn Ninh đành bỏ cuộc, đầu , c.ắ.n c.h.ặ.t môi , chuyện.

Lục Tiến Dương cúi , đầu tựa lên má cô. Giọng trầm thấp, dễ : "Tấm ảnh chắc là do chị Minh Thư chụp, ở trong sổ tay của . Em đừng nghĩ nhiều, Ninh Ninh. Trước đây từng thích ai khác, chỉ thích em thôi. Hơn nữa, chị Minh Thư kết hôn , chồng chị ở nước ngoài."

Ôn Ninh đang vô cớ gây sự vì một tấm ảnh, nhưng vẫn kìm : "Nếu cô nước ngoài, khi hai kết hôn ."

Vừa , Ôn Ninh ngửi thấy vị chua loét của giấm.

Công bằng mà , Quý Minh Thư quả thật tồi. Cô khí chất, vóc dáng cao ráo, mảnh mai, giống hệt mẫu sàn diễn. cô còn thêm vẻ dịu dàng, tri thức. Phong cách ăn mặc và cách chuyện đều . Đứng cạnh Lục Tiến Dương, trông họ xứng đôi.

Quan trọng nhất là, Tần gia và Quý gia là bạn bè thiết. Điều đó nghĩa là Quý Minh Thư và Lục Tiến Dương quen nhiều năm.

Trong khi Ôn Ninh và Lục Tiến Dương mới quen đầy một năm.

So về nhan sắc học thức, cô sợ. so về thời gian quen , cô thua.

Nghĩ đến đây, lòng Ôn Ninh hụt hẫng. Cô giận dỗi mặt , để mặt chạm mặt Lục Tiến Dương nữa.

"Ghen ?"

Lục Tiến Dương nhếch môi, véo eo cô bế lên bàn học. Anh cúi đầu xuống, tầm mắt ngang tầm với cô. Ánh mắt mang theo một nụ nhàn nhạt.

Ôn Ninh lườm một cái , dời tầm mắt , thẳng mắt , cũng chuyện.

Đây là đầu tiên Lục Tiến Dương thấy Ôn Ninh giận dỗi ghen tuông. Vẻ mặt hờn dỗi đáng yêu của cô khiến trái tim rung động.

Phản ứng đầu tiên của là vui sướng. Vui vì cô để ý đến , tính chiếm hữu với . Cũng giống như thích đồ của khác chạm .

Bàn tay v**t v* bên eo cô, đôi mắt đen sâu thẳm như đại dương cô: "Không như em nghĩ . Cô là con gái của thầy giáo , lớn hơn bốn tuổi, luôn xem cô như chị gái. Anh bao giờ thích cô , càng thể kết hôn với cô ."

"Trước đây gặp riêng cô chỉ đếm đầu ngón tay. Mà nếu gặp, thì cũng là khi thầy Quý ở đó, hoặc là Tôn Trường Chinh và Đoan Chính cùng. Nếu thì cũng Tiểu Diệu. Em tin thì cứ hỏi họ xem..."

Nói xong, Lục Tiến Dương dừng hai giây, đ.á.n.h giá sắc mặt của cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-400.html.]

Biểu cảm của Ôn Ninh vẫn đổi. Cô dùng ngón tay khẽ gõ lên hai tấm ảnh bàn, buồn bã : "... em bao giờ ăn sinh nhật cùng ."

Lại còn là sinh nhật tuổi 18.

Vừa xong, khóe mắt Ôn Ninh đỏ hoe. Nước mắt lưng tròng, rơi mà rơi. Lục Tiến Dương thấy , thở căng thẳng, đau lòng c.h.ế.t. Anh lập tức nắm c.h.ặ.t vai cô, cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên khóe mắt đỏ ửng, ẩm ướt của cô, dịu giọng dỗ dành:

"Khóc gì chứ..."

"Anh bao giờ ăn sinh nhật cả. Lần đó là ngoài ý . Anh đến nhà thầy giáo hỏi bài, lúc chuẩn về thì chị Minh Thư gọi , mang bánh kem . Cô hôm đó là sinh nhật thầy, nên bảo ăn cùng. Anh mới xuống. Sinh nhật của thầy trùng với sinh nhật ."

Ôn Ninh bản năng ngả , giơ tay đẩy n.g.ự.c : " vẫn cất tấm ảnh chụp chung của hai trong sổ tay. Chẳng lấy xem mỗi khi nhớ ..."

Miệng đàn ông là miệng dối trá, cô tin.

Lục Tiến Dương lo lắng, nghiêm túc mắt cô giải thích: "Anh hề cất giữ tấm ảnh đó. Thậm chí còn trong sổ tay kẹp ảnh."

Khóe môi Ôn Ninh cong lên một nụ lạnh nhạt: "Không kẹp , thì là cô kẹp . Không thích cô , thì là cô thích ."

Cái gì mà chị gái em trai, đừng lớn hơn 4 tuổi, mà khi lớn hơn mười tuổi cũng khả năng.

Phụ nữ phụ nữ là chuẩn nhất. Cô trực giác rằng giữa hai họ điều gì đó bình thường.

Lục Tiến Dương cứng họng.

Trời đất chứng giám, tuyệt đối bất kỳ tình cảm nào vượt tình cảm chị em với Quý Minh Thư. Ngay lúc đang ngẩn nghĩ cách giải thích, Ôn Ninh gạt tay đang ôm eo cô , nhảy xuống bàn, bước nhanh ngoài.

"Ninh Ninh!" Khoảnh khắc cô đẩy , trái tim Lục Tiến Dương như xé toạc. Anh lấy phản ứng, sải bước dài, tiến lên từ phía giữ c.h.ặ.t lấy tay cô, kéo cô lòng, ôm c.h.ặ.t lấy. Giọng trầm thấp của lộ vài phần hoảng sợ: "Em ?"

Lục Tiến Dương ôm c.h.ặ.t đến nỗi Ôn Ninh gần như thở nổi: "Anh buông ."

"Anh buông!" Miệng , nhưng thật giảm bớt lực, sợ cô đau.

Ôn Ninh cách chọc giận . Đôi môi đỏ mấp máy: "Ảnh ngắm nghía nhiều năm, giờ 'bạch nguyệt quang' của đang ở nhà. Anh xuống hàn huyên với cô , ôm em ở đây gì?"

 

Loading...