Thảo nào nguyên chủ mê hoặc đến quên cả lối về.
"Đang nghĩ gì ?" Lục Tiến Dương cảm nhận ánh mắt nóng bỏng từ bên cạnh, trầm giọng hỏi.
Ôn Ninh giật . Vừa cô đến ngẩn . Cô tự chủ siết c.h.ặ.t dây an n.g.ự.c, giọng nũng nịu: "Không, gì ạ."
Lục Tiến Dương "ừm" một tiếng, hỏi tiếp: "Cô tìm việc ?"
Ôn Ninh gật đầu: " ."
Lục Tiến Dương: "Muốn tìm công việc như thế nào?"
Ôn Ninh trong thập niên 70, việc là giỏi, bình thường quyền lựa chọn. cô vẫn thật: " đoàn văn công đang tuyển , đến thử xem."
Đoàn văn công? Lục Tiến Dương khẽ nhíu mày, liếc vẻ yếu đuối của cô, : "Đoàn văn công thường xuyên biểu diễn ở các quân khu khắp cả nước. Nhiều quân khu đóng quân ở vùng núi hẻo lánh, điều kiện khí hậu và địa lý khắc nghiệt."
Ôn Ninh: "Vâng, nhưng thi lính văn nghệ, thi văn thư."
Lục Tiến Dương: "Văn thư yêu cầu về bằng cấp, ít nhất nghiệp cấp hai."
Ôn Ninh: "Tất cả các vị trí đều yêu cầu ạ?"
Lục Tiến Dương: "Đã là văn thư thì đều yêu cầu ."
Ôn Ninh nghĩ đến bằng tiểu học của nguyên chủ, lập tức nản lòng. Khuôn mặt nhỏ nhắn hiện rõ vẻ buồn bã. Không thi đoàn văn công thì cô còn thể gì? Chẳng lẽ xưởng công nhân? Thôi, xem cô duyên với đoàn văn công .
Nhận thấy sự buồn bã của Ôn Ninh, Lục Tiến Dương : " thể giúp cô hỏi xem công việc khác ."
"Vậy cảm ơn nhé." Thực Ôn Ninh cũng ôm nhiều hy vọng.
Trong lúc hai trò chuyện, rạp chiếu phim tới.
Lục Tiến Dương đỗ xe ở một bên. Ôn Ninh chờ sang mở cửa mà tự tháo dây an và xuống xe. Cô ngước tòa nhà gạch đỏ mặt, tường treo tấm biển: "Rạp chiếu phim thủ đô." Bên cạnh một ô cửa sổ nhỏ, mười mấy xếp hàng chờ mua vé. Trên bảng đen cạnh cửa sổ ghi tên bộ phim chiếu hôm nay.
Lục Tiến Dương vé, nên cần xếp hàng. Ôn Ninh theo thẳng bên trong rạp.
Vừa hai bước, từ một góc tiếng gọi: "Này, , đồng chí."
"Có mua hạt dưa, lạc, nước ngọt ?"
Ôn Ninh đầu . Một đàn ông mặc áo vải xám vẫy tay với hai , nhỏ giọng hỏi. Thời chế độ kinh doanh cá thể nới lỏng, nhưng những bán rong nhỏ vẫn cấm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-38.html.]
Ôn Ninh dám tưởng tượng Lục Tiến Dương sẽ ăn những thứ , đang định từ chối thì thấy dừng , vẻ mặt lạnh lùng về phía đàn ông.
Người đàn ông mặc áo vải thấy mặc quân phục, vẻ mặt lạnh lùng nên chút sợ, nhưng vẫn cố tươi : "Đồng chí, mua chút đồ ăn vặt cho bạn gái . Hạt dưa, lạc, nước ngọt, đều hai hào một phần. Cần loại nào?"
Lục Tiến Dương hai lời, lấy sáu hào: "Mỗi thứ một phần."
"Được ." Người đàn ông ngờ hào phóng như . Anh nhận tiền, nhanh ch.óng dùng giấy cuộn thành phễu để đựng hạt dưa, lạc, mở chai nước ngọt, đưa tất cả cho .
Lục Tiến Dương một tay cầm hai chiếc phễu giấy, một tay cầm chai nước ngọt, bên cạnh Ôn Ninh, hiệu cho cô cùng rạp.
Khi hai , còn 5 phút nữa phim mới chiếu. Rạp tối đen như mực. Lục Tiến Dương phía , thỉnh thoảng đầu . Trong bóng tối, thấy Ôn Ninh vẫn theo , khẽ cong môi tìm chỗ .
Hai tìm chỗ .
Ngồi xuống xong, Lục Tiến Dương đưa chai nước ngọt cho Ôn Ninh: "Của cô, cầm uống ."
Anh đưa chiếc phễu giấy về phía cô một chút: "Cái cầm giúp cô."
Ôn Ninh bất ngờ, ngờ những thứ là mua cho cô. Cô nhận lấy nước ngọt, c.ắ.n ống hút uống một ngụm. Nước ngọt hương cam của Bắc Băng Dương, hương vị giống hệt đời . Vị ngọt lịm lan tỏa nơi đầu lưỡi. Cô nheo mắt với : "Cảm ơn nhé, đồng chí Lục."
Lục Tiến Dương "ừm" một tiếng. Trong bóng tối, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong.
Tiếc là Ôn Ninh thấy. Sự chú ý của cô dồn màn hình trắng. Cô nhanh ch.óng thấy một hàng chữ hiện lên.
Bộ phim bắt đầu.
Là bộ phim kinh điển "Địa đạo chiến".
Ôn Ninh cầm chai nước ngọt xem một cách ngon lành. Đến nửa chừng, cô cũng chai nước ngọt trong tay Lục Tiến Dương cầm từ lúc nào. Khi tỉnh , thấy chai nước ngọt ở trong tay , cô cũng thấy gì lạ. Cô định đầu xem tiếp thì Lục Tiến Dương khẽ bên tai: "Ăn ?"
Chiếc phễu giấy đưa đến mặt cô. Ôn Ninh mò một hạt lạc, bóc vỏ bỏ miệng. Là loại lạc rang muối, vị cũng khá ngon.
Ôn Ninh ăn một hạt, tự nhiên hỏi Lục Tiến Dương: "Anh ăn ?"
Trong rạp chiếu phim giữ trật tự. Sợ thấy, hai chuyện, cơ thể gần . Hơi thở ấm áp của cô phả tai Lục Tiến Dương, khiến cằm đột ngột căng cứng. Một cách vô thức, khẽ "ừm" một tiếng từ trong cổ họng.
Ôn Ninh để ý đến cách mập mờ giữa hai . Cô tùy tay cầm một hạt lạc, chuẩn đưa cho . cô nhận cả hai tay đều đang cầm đồ. Thế là cô cầm phần vỏ của hạt lạc, tay cầm phần vỏ , đưa đến bên môi Lục Tiến Dương.