Trong phòng, Lục Tiến Dương một bộ áo ngủ màu đen. Anh vẻ ngoài sắc sảo, lông mày rậm, mắt sáng, ngũ quan như tạc bằng d.a.o, đường nét rõ ràng. Khí chất hợp với màu đen. Đặc biệt là khi trầm mặt xuống, cả tỏa một áp lực lớn, giống như quỷ Satan.
khi thấy Ôn Ninh bước , khí chất của lập tức đổi. Ánh mắt trở nên sâu thẳm, khóa c.h.ặ.t lấy cô.
Ôn Ninh vẫn còn ngượng ngùng, dù đây là đầu tiên hai cùng phòng mặt cả nhà.
Hơn nữa, hai sẽ luôn ở chung một phòng.
Cô hổ cúi đầu, bước chân chậm rãi về phía mép giường. Mỗi bước , vòng eo nhỏ uốn éo một chút, vòng m.ô.n.g cũng đung đưa theo. Cô như , giống như cành liễu lay động trong gió. Người thưởng thức sẽ thấy đầy phong tình, còn hiểu sẽ cho là điệu, khoe khoang.
Lục Tiến Dương thuộc dạng ngoài miệng thì “ở ngoài đừng kiểu đó nữa”, nhưng trong lòng ngừng thầm gọi “đây là một con hồ ly”, bóp eo cô một phen.
Cuối cùng, Ôn Ninh cũng dịch đến mép giường, xuống.
Cô chỉ một chút chỗ, n.g.ự.c căng đầy, phía cong lên, eo lõm xuống tạo thành một đường cong chữ S quyến rũ.
Cứ như , chân chạm chân, sát Lục Tiến Dương.
Nhìn dáng quyến rũ của cô, yết hầu Lục Tiến Dương lăn lên lăn xuống, nuốt nước bọt.
Ôn Ninh đảo mắt, liếc : “Sao vẫn ngủ?”
Lục Tiến Dương chằm chằm khuôn mặt hồng hào, trắng trẻo của cô ánh đèn, giọng khàn khàn: “Đợi em.”
Ôn Ninh vén lọn tóc mai tai, đôi mắt hạnh khẽ chớp: “Vậy em tắt đèn nhé?”
Công tắc đèn bàn ở ngay bên tay cô, tiện.
“Để tắt.” Lục Tiến Dương vén chăn, ý bảo cô .
Ôn Ninh “” một tiếng, ngoan ngoãn chui trong chăn.
Đợi cô , Lục Tiến Dương cũng xuống song song, đưa tay ấn công tắc đèn.
Căn phòng chìm bóng tối.
Hai song song, ai gì, cũng nhúc nhích.
Không khí bỗng trở nên tĩnh lặng.
Tim Ôn Ninh đập loạn xạ như chú nai con đang chạy. Trước đây ở bệnh viện, tuy cũng những lúc hai ôm ngủ trong phòng riêng, nhưng cảm giác khác. Lúc đó, tinh thần vẫn còn chút căng thẳng, sợ bất ngờ gõ cửa, sợ phiền.
Bây giờ là một gian an . Hai đường đường chính chính bên , tuyệt đối ai đột ngột xuất hiện phiền, thậm chí gì đó cũng .
Cảm xúc của Lục Tiến Dương cũng khác là bao. Trái tim đập dữ dội trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Một mùi hương thoang thoảng cứ xộc thẳng mũi . Ngón tay khẽ nhúc nhích, chạm một mảng mềm mại, là tay cô. Anh từ từ nắm c.h.ặ.t, giữ tay cô trong lòng bàn tay, v**t v* mu bàn tay cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-374.html.]
Một luồng điện tê dại lan truyền từ mu bàn tay Ôn Ninh khắp cơ thể, cô mềm nhũn.
Hơi thở Lục Tiến Dương dồn dập. Bàn tay to vươn , trực tiếp ôm cô lòng.
Đôi tay cứng như sắt thép, bá đạo và đầy chiếm hữu, ôm lấy cô gái nhỏ trong lòng. Cảm giác như một trái tim đang héo úa ngâm suối nước nóng.
Những góc cạnh đều lấp đầy, phẳng.
Mặt Ôn Ninh dán l.ồ.ng n.g.ự.c nóng bỏng của Lục Tiến Dương, giống như dựa một cái lò sưởi lớn, khí huyết lưu thông, ấm áp vô cùng, cảm giác an đặc biệt. Thỉnh thoảng, cô khẽ “ừ” một tiếng như đang nũng. bàn tay cô đặt ở bên hông ngoan ngoãn, dám nhúc nhích, sợ lỡ trêu chọc sẽ nổi lửa, dù Lục Tiến Dương vẫn đang trong thời gian kiêng khem.
Hai cứ ôm như vài giây, cả hai đều thể cảm nhận sự đổi cơ thể đối phương.
Một mềm, một cứng.
Giống như một đống củi khô, chỉ cần một chút tia lửa nhỏ, chắc chắn sẽ bùng cháy.
Thế nên, cả hai đều dám manh động.
Chỉ là ôm một cách ngoan ngoãn như thôi.
Lục Tiến Dương khó nhịn cọ cằm đỉnh đầu Ôn Ninh, bàn tay lớn v**t v* làn da mềm mại của cô. Anh cảm nhận sự mịn màng như lụa, khiến chẳng rời tay.
Ôn Ninh như một chú mèo con, cuộn nguồn nhiệt ấm áp. Cô dụi dụi, cọ cọ.
Dần dần, trong bóng tối, hai bờ môi ấm áp tìm thấy .
Hai ch.óp mũi khẽ chạm . Lục Tiến Dương dùng lực giữ c.h.ặ.t vai cô, im lặng cạy mở răng môi cô tiến sâu. Lưỡi mãnh liệt như cơn mưa rào, hôn cô thật mạnh, thật gấp, đầy thô bạo. Có cả tiếng nuốt khan, như thể nuốt chửng cô bụng.
Mùi hương ngọt ngào và đậm đà quấn lấy, đầu óc Ôn Ninh trở nên trống rỗng. Cô chỉ theo bản năng nhắm mắt đáp , ngón tay vô thức siết c.h.ặ.t cổ áo .
Đang hôn , vị trí của hai dần đổi.
Lục Tiến Dương xoay đè cô xuống , bá đạo nắm lấy tay cô đặt lên hai bên đầu, mười ngón tay đan c.h.ặ.t . Môi răng càng thêm mạnh bạo, như một cơn bão táp càn quét, cuồng nhiệt…
…
Không bao lâu trôi qua, hai mới thở hổn hển rời .
Lục Tiến Dương nghẹn một bụng lửa mà chỗ xả. Tim đập như sấm, hít sâu thêm vài . Anh ôm c.h.ặ.t trong lòng, đợi cho cơn “lửa” qua .
Ôn Ninh đau lòng, buồn : “Tiến Dương, là chúng ngủ riêng ?”
“Không .” Lục Tiến Dương từ chối hề suy nghĩ.