Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 36

Cập nhật lúc: 2026-04-12 18:05:17
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôn Trường Chinh ăn trưa nhiều, đang buồn ngủ, ngáp một cái đáp cho qua loa: “Ừm ừm, cũng .”

Vẻ mặt Vương Đình Đình gần như thể giữ nổi. Cô mặc mà chỉ “cũng ”? Với hình và gương mặt của cô , ở trường Y Thượng Hải bao khen ngợi, mà ở đây chỉ “cũng ”? Mắt mũi vấn đề !

Trong lòng Vương Đình Đình uất hận. Ánh mắt lướt sang Ôn Ninh đang im lặng, càng cảm thấy như cô chế nhạo. Hừ, một cô gái quê mùa mà cũng dám nhạo cô!

mặc , thì cũng hơn mua nổi!

Vương Đình Đình đảo mắt, với Ôn Ninh: “ thấy đồng chí Ninh hôm nay chẳng mua gì cả, dạo phố mà tay thì kỳ lắm. Hay là cô thử xem?”

Ôn Ninh thực sự mua nổi chiếc váy như , đương nhiên cũng tốn sức để thử. Cô từ chối: “Không cần .”

Vương Đình Đình đưa mắt đ.á.n.h giá khắp Ôn Ninh, vẻ mặt ghét bỏ nhưng cố vẻ hiểu: “Sao thử? Phụ nữ thì đối với bản một chút chứ. Cô xem chiếc váy cô đang mặc kìa, chất liệu thô ráp, hàng rẻ tiền, mặc ngoài mất mặt lắm.”

Ôn Ninh đương nhiên sự mỉa mai trong lời của cô . Cô hiểu dây thần kinh nào của cô chập mà cứ tìm cảm giác tồn tại ở chỗ . Cô đang định đáp trả thì Tôn Trường Chinh :

“Này đồng chí Vương, thấy đồng chí Ninh như là tiết kiệm đấy. Khoác cái bao tải lên cũng , cần gì bận tâm mặc quần áo gì, chất liệu ? Huống hồ chiếc váy đồng chí Ninh mặc hôm nay hợp với cô . Không còn tưởng là tiên nữ hạ phàm nào đấy!”

Nói đến tiên nữ, Tôn Trường Chinh biểu cảm khoa trương, vẻ mặt kinh ngạc khiến khóe môi Lục Tiến Dương cũng cong lên một chút.

Ôn Ninh cũng chọc , duyên dáng đó, môi đỏ răng trắng, đôi mắt lấp lánh ý , má lúm đồng tiền ẩn hiện. Cô vẻ trong sáng của tiên nữ, quyến rũ của yêu vật, chỉ cần một cái là thể rời mắt.

Ánh mắt Lục Tiến Dương dừng cô vài giây, đôi mắt đen sâu thẳm.

Thấy hai đàn ông đều xoay quanh Ôn Ninh, Vương Đình Đình tức đến nghiến răng.

nghĩ từ đến nay cũng các đồng chí nam khen ngợi, săn đón, ít theo đuổi. Giờ đến thủ đô một cô gái quê mùa ngoại hình nổi bật hơn lu mờ. Cô thầm khinh thường, nhưng mặt vẫn nở nụ , với Ôn Ninh:

“Làm gì phụ nữ nào thích váy . Chẳng lẽ đồng chí Ninh cảm thấy giá quá đắt?”

Vừa , cô cẩn thận liếc giá mác quần áo: “À, thật sự rẻ, tận 45 đồng lận. Đối với đồng chí Ninh thì chắc là đắt thật. ở nông thôn các cô đều tính công điểm, công điểm cả năm đổi tiền cũng 45 đồng nhỉ?”

“Thôi , cũng mua nữa, kẻo đồng chí Ninh khó chịu trong lòng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-36.html.]

Vương Đình Đình hất cằm, đắc ý váy.

Khi cô xong quần áo bước , bán hàng còn tiếp thị: “Đồng chí, cô thật sự bỏ chiếc váy ? thấy cô mặc .”

Vương Đình Đình bĩu môi, trừng mắt bán hàng: “Bỏ!”

Bên cạnh, Lục Tiến Dương nãy giờ gì, rút một xấp tiền đặt lên quầy, chỉ chiếc váy đó với bán hàng: “ lấy cái , lấy cho một chiếc thử.”

Người bán hàng kinh ngạc một cái. Chà, đồng chí nam trai quá, mỗi tội vẻ mặt đáng sợ. Cô vui vẻ thu tiền, cúi lấy một chiếc váy mới ở quầy, bọc túi ni lông đưa cho Lục Tiến Dương: “Đồng chí, váy của đây.”

Lục Tiến Dương nhận lấy chiếc túi, xách tay.

Người bán hàng Vương Đình Đình đang đờ đẫn chằm chằm đàn ông, cho rằng hai đang hẹn hò. Hơn nữa Vương Đình Đình thử váy xong, nên cô :

“Này đồng chí, bạn trai cô với cô thật đấy. Chiếc váy đắt như mua cho cô chớp mắt. Cô đừng giận dỗi với nữa.”

Nghe , Vương Đình Đình sững sờ, mặt nở nụ rạng rỡ như hoa. Cô thầm nghĩ, Lục Tiến Dương bề ngoài lạnh nhạt với cô, nhưng thật vẫn quan tâm đến cô ? Cô mà, với gia cảnh, học thức và nhan sắc của cô , thể một cô gái quê mùa chỉ ngoại hình xuất chúng hơn mà lu mờ .

Vương Đình Đình thấy thoải mái trong lòng.

Thế nhưng giây tiếp theo, cô thấy Lục Tiến Dương đưa chiếc túi tay cho Ôn Ninh, chỉ hai chữ: “Cầm lấy.”

“Vô công bất thụ lộc.” Ôn Ninh đương nhiên thể nhận, trả đồ cho .

Sắc mặt Lục Tiến Dương lạnh đến đáng sợ: “Không cần thì giúp vứt .”

Cuối cùng Ôn Ninh vẫn nhận lấy, gương mặt nhỏ nhắn ngọt ngào lời cảm ơn với .

Vẻ lạnh lẽo quanh Lục Tiến Dương mới dịu bớt.

Chứng kiến cảnh , nụ mặt Vương Đình Đình lập tức biến mất. Cô chỉ cảm thấy trong mắt mọc từng cây kim, đ.â.m đến mức cô m.ó.c m.ắ.t . Cô khỏi cửa hàng, nhất quyết đòi về đội bay.

Lục Tiến Dương biểu cảm, chỉ trạm xe buýt đối diện cửa hàng: “Ngồi tuyến 699 đến trạm cuối, xuống xe sẽ tuyến về căn cứ.”

Loading...