Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 35

Cập nhật lúc: 2026-04-12 18:04:33
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thật đáng tiếc, kịp nghiệp thì xuyên đến thập niên 70.

Ôn Ninh dẹp bỏ suy nghĩ, theo Vương Đình Đình lên lầu hai.

Lục Tiến Dương và Tôn Trường Chinh phía hai , giữ cách 1 mét.

Lầu hai là khu vực bán quần áo.

Lên đến lầu hai, Vương Đình Đình bắt đầu mua sắm điên cuồng. Quần áo cần thử, thấy cái nào ưng ý là lấy ngay, mắt thèm chớp. Chỉ trong hơn mười phút từ lúc cửa, cô mua ba bộ quần áo và hai chiếc váy.

Người bán hàng cả năm trời mới gặp một mua sắm mạnh tay như Vương Đình Đình, khỏi tò mò: “Đồng chí, cô ở đơn vị nào mà mua nhiều quần áo thế?”

Thực hỏi cô công việc gì mà lắm tiền như .

Hiển nhiên Vương Đình Đình cũng hiểu ẩn ý, hề kiêng dè điều gì riêng tư. Cô hất cằm, vẻ kiêu ngạo gần như tràn ngoài: “ là quân y.”

Người bán hàng bừng tỉnh, trách tiêu tiền chớp mắt. Thời , đơn vị nào đãi ngộ bằng quân đội. Hơn nữa, để bệnh viện quân đội, bối cảnh gia đình chắc chắn hề đơn giản. Giọng bán hàng đầy ngưỡng mộ: “Cô là con nhà cán bộ ?”

Vương Đình Đình nhàn nhạt gật đầu, : “Ừ, bố đều việc ở quân khu. Bố là tham mưu trưởng, ở Đoàn văn công.”

Ôi chao, gia thế đúng là tầm thường. Người bán hàng từ ngưỡng mộ chuyển thành sùng bái. Ánh mắt lướt sang Ôn Ninh bên cạnh, thấy cô vẻ ngoài càng xinh hơn, nhưng từ lúc đến giờ mua gì. Cô cầm một chiếc váy lên giới thiệu cho Ôn Ninh:

“Đồng chí, chiếc váy đỏ liền là mẫu mới về. Nghe minh tinh lớn ở Cảng Thành cũng mặc mẫu . Da cô trắng, xinh , mặc chắc chắn . Cô thử ?”

Ôn Ninh chiếc váy, quả thực chút phong cách Hồng Kông. Thiết kế vai trần, chân váy xòe rộng, eo còn thắt một chiếc đai lưng bản to. Nếu tóc xoăn lượn sóng mặc bộ , chắc chắn sẽ là dẫn đầu xu hướng thời trang thập niên 70.

thì , chiếc váy giá ít nhất cũng 30 đồng trở lên. Số tiền trong túi Ôn Ninh cộng cũng đủ. Ôn Ninh lắc đầu: “Không cần, cảm ơn cô.”

Người bán hàng cũng cố ép, định treo váy trở thì Vương Đình Đình liếc mắt thấy Lục Tiến Dương cũng đang chiếc váy, cô vội : “Cho thử.”

Mắt bán hàng sáng lên, lập tức đưa váy cho cô .

Vương Đình Đình mua những bộ quần áo khác đều thử, nhưng chiếc váy thiết kế độc đáo, thấy Lục Tiến Dương vẻ đặc biệt chú ý, nên cô thử. Cô thấy mặc sẽ xinh đến mức nào, vì cầm váy phòng thử đồ.

Trong lúc Vương Đình Đình thử quần áo, Ôn Ninh sang quầy khác dạo quanh. Vòng một vòng xong, cô định thì phát hiện Lục Tiến Dương từ lúc nào theo phía .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-35.html.]

“Đồng chí Lục.” Ánh mắt chạm , Ôn Ninh gật đầu chào .

Lục Tiến Dương hỏi: “Cô thích mua sắm ?”

Từ lúc đến giờ, thấy Ôn Ninh dừng ở bất kỳ quầy nào, dường như cô chỉ thực sự dạo chơi. Chẳng phụ nữ ai cũng thích mua sắm ? Đặc biệt là , Tần Lan, cứ rảnh là hẹn bạn bè dạo phố.

Với câu hỏi , Ôn Ninh thản nhiên đáp: “Anh sự thật lời khách sáo?”

Lục Tiến Dương nhướng mày: “Đương nhiên là sự thật.”

Ôn Ninh nháy mắt với , vẻ mặt chân thành: “Sự thật là phụ nữ nào thích mua sắm quần áo, trừ phi… cô nghèo.”

Khuôn mặt lạnh lùng của Lục Tiến Dương cứng . Anh nhớ lời cô giới thiệu ở nhà hàng rằng cô đến thủ đô nương nhờ họ hàng từ nông thôn, việc . Lúc , rõ cảm xúc của là gì, chỉ thấy tim nhói một chút.

“Đi thôi, đồng chí Vương chắc thử quần áo xong .” Ôn Ninh đợi trả lời, về phía quầy lúc nãy.

Lục Tiến Dương nhấc chân bước theo bên cạnh cô.

Mà bên , Vương Đình Đình xong chiếc váy đỏ, xách vạt váy bước , duyên dáng : “Đội trưởng Lục, thấy mặc cái –”

Câu nuốt ngược trong. Trước quầy chẳng bóng dáng Lục Tiến Dương, ngay cả Ôn Ninh cũng còn. Chỉ Tôn Trường Chinh ghế băng, một tay chống cằm, vẻ mặt buồn ngủ.

Vương Đình Đình khó chịu tìm kiếm khắp nơi, thấy cách đó xa, Ôn Ninh đang về phía , bên cạnh là Lục Tiến Dương. Nam thanh nữ tú, vô cùng bắt mắt.

Quan trọng là Lục Tiến Dương trông vẻ lạnh lùng, cứng nhắc, nhưng ánh mắt luôn dõi theo Ôn Ninh. Ôn Ninh , ánh mắt Lục Tiến Dương sẽ dừng ở đó lâu hơn một giây.

Phát hiện khiến Vương Đình Đình vô cùng khó chịu, ngón tay siết c.h.ặ.t vạt váy.

im tại chỗ, cho đến khi Ôn Ninh bước đến. Gương mặt cô lập tức nở nụ với Lục Tiến Dương, xách vạt váy xoay nửa vòng, kiêu ngạo hất cằm: “Đội trưởng Lục, thấy mặc cái ?”

Lục Tiến Dương biểu cảm lướt một cái, trầm mặc hai giây, buông một câu lạnh lùng: “Không .”

Câu trả lời khiến Vương Đình Đình tối sầm mặt. Cô cam lòng sang Tôn Trường Chinh: “Đồng chí Tôn, thấy ?”

 

 

Loading...