Đây là cô bé ngoan ngoãn của , nhanh thôi sẽ là vợ .
Lục Tiến Dương mỉm ngọt ngào bức ảnh. Nhìn một lúc, kìm lòng , lấy tấm ảnh , đặt lên n.g.ự.c .
Ở hành lang phía bên , Ngô Trung Lỗi đang xổm ở góc tường. Anh cắm tai jack cắm của radio, từ từ xoay nút điều chỉnh.
Ở thời đại , phương thức giải trí còn hạn chế, radio là một trong những thú vui.
Từ tai của Ngô Trung Lỗi truyền đến tiếng “tư tư” của radio. Bỗng nhiên, tiếng đó biến mất, đó là tiếng hát. Một giai điệu tuyệt mà từng , cùng với giọng nữ ngọt ngào, tha thiết, tình tứ. Lòng như tan chảy.
Trong đầu kìm mà phác họa dáng vẻ xinh của con gái giọng hát .
nửa bài, tiếng hát đột ngột dừng , đó là giọng một đàn ông đang tuyên : “Những phi công quy thuận, chỉ cần hạ cánh, sẽ thưởng năm nghìn lượng vàng, phong quân hàm thiếu tá…”
Hiểu nội dung đang phát, chiếc radio trong tay Ngô Trung Lỗi rơi xuống sàn nhà. Nếu đoán nhầm, kênh dò là từ bên hải ngoại, cái gọi là “quy thuận” thực chất là khuyến khích đào ngũ!
Nếu khác phát hiện lén kênh , nghĩ đến hậu quả, sắc mặt Ngô Trung Lỗi trắng bệch. Anh vội vàng tắt âm thanh, lóng ngóng cất radio .
Sau khi bình tĩnh , Ngô Trung Lỗi trở về ký túc xá.
Vừa bước , vô tình liếc mắt sang phía Lục Tiến Dương, thấy đang cầm một cuốn sách tay.
Trí nhớ của tồi, cuốn sách đó Lục Tiến Dương ngày nào cũng , nhưng tên sách chỉ là một cuốn lý luận bình thường.
Ngô Trung Lỗi đầy nghi vấn, thu tầm mắt . Anh cất radio ngăn kéo, lên giường.
Nằm giường, trong đầu hiện lên giọng hát ngọt ngào radio. Ngọt quá, ngọt như đường, chỉ một câu cũng khiến xao xuyến.
Anh kìm lòng , bắt đầu phác họa dáng vẻ của con gái hát bài hát .
Đang mải suy nghĩ, bỗng nhiên tiếng giáo viên vang lên ngoài cửa.
Suy nghĩ của Ngô Trung Lỗi cắt ngang. Anh dậy, thấy giáo viên gọi Lục Tiến Dương .
Lúc , Lục Tiến Dương tùy tiện đặt cuốn sách xuống gối.
Ngô Trung Lỗi liếc cửa, ma xui quỷ khiến dậy, đến giường Lục Tiến Dương, thò tay xuống gối lấy cuốn sách.
Ngô Trung Lỗi cầm cuốn sách tay, lật qua lật vài .
Vừa lật, một tấm ảnh rơi xuống.
Anh nhặt lên, thoáng thấy liền giật .
Một phụ nữ quá!
Đẹp đến nỗi thể dùng lời nào để miêu tả.
Gương mặt tinh xảo, nụ quyến rũ thanh thuần, hệt như trong tạp chí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-314.html.]
Anh ngay lập tức khớp giọng hát ngọt ngào tha thiết với gương mặt phụ nữ trong ảnh. Một thể hát những ca từ ngọt ngào như , chắc chắn cũng như thế .
Chẳng lẽ, trong ảnh thật sự là một ngôi điện ảnh?
Không ngờ Lục Tiến Dương cũng lúc sưu tầm ảnh của nữ minh tinh. Ảnh thì tác dụng gì, cũng chỉ để ngắm mà thôi. Ngô Trung Lỗi lắc đầu, ngón tay vô tình lật mặt tấm ảnh.
Anh phát hiện phía một hàng chữ nhỏ, nét chữ : “Tiến Dương, đợi về nhé.”
Nét chữ chắc chắn là của phụ nữ , ngữ khí mật như , rõ ràng là giữa những yêu .
Vậy , phụ nữ trong ảnh là minh tinh, mà là yêu của Lục Tiến Dương.
Bảo ngày nào về ký túc xá cũng ôm cuốn sách . Đâu sách, mà là đang ngắm yêu thì !
Nghĩ đến sự thật , tim Ngô Trung Lỗi thắt , một cảm giác khó tả lan tràn trong lòng.
Ban đầu chỉ nghĩ Lục Tiến Dương là gia cảnh khá giả, năng lực xuất chúng. Bây giờ phát hiện, Lục Tiến Dương còn một yêu xinh đến .
Dằn nén cảm xúc đang trào dâng, Ngô Trung Lỗi nhét cuốn sách gối của Lục Tiến Dương, về giường .
Ngô Trung Lỗi xuống lâu thì Lục Tiến Dương về.
Sau khi về, việc đầu tiên là lấy cuốn sách gối , định cất ngăn kéo.
Cầm sách tay, theo thói quen lật xem một chút, phát hiện trang kẹp ảnh đúng vị trí.
Anh chắc chắn rằng lúc rời , tấm ảnh kẹp ở trang .
Chỉ mới hơn mười phút.
“Anh động đồ của ?”
Lục Tiến Dương lạnh lùng, gần như khẳng định, với Ngô Trung Lỗi giường đối diện.
Ngô Trung Lỗi dậy, đối diện với ánh mắt của Lục Tiến Dương, khựng . Lòng hoảng loạn, nhưng đó nghĩ chỉ mở sách xem một chút, Lục Tiến Dương thể nào phát hiện . Anh dứt khoát phủ nhận: “ .”
Lục Tiến Dương là ai chứ, một tinh tế, khả năng quan sát nhạy bén. Chỉ cần lướt qua vẻ mặt của Ngô Trung Lỗi là đang dối.
“Chuyện , .”
Lục Tiến Dương lạnh lùng cảnh cáo, đó đến bàn, kéo ngăn kéo và cất sách trong.
Căn cứ khóa, nên thật bất tiện.
Ngày hôm , Lục Tiến Dương báo cáo với giáo viên, xin một chiếc khóa.
Trước mặt , Lục Tiến Dương đến chỗ hậu cần nhận một chiếc khóa, mang về ký túc xá. Dọc đường , ít thấy.