Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 31

Cập nhật lúc: 2026-04-12 13:36:13
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thần sắc Lục Tiến Dương hề đổi, chỉ cô với vẻ mặt cảm xúc và "ừm" một tiếng.

Vương Đình Đình tính cách khá lạnh lùng, nhưng ngờ lạnh đến mức . Nụ mặt cứng một giây, nhưng cô nhanh ch.óng tự tìm bậc thang để bước xuống: "Vị đồng chí là?"

sang Tôn Trường Chinh.

Tôn Trường Chinh tự giới thiệu một .

Họ Tôn? Vương Đình Đình nhanh ch.óng nhớ một loạt các mối quan hệ. Hình như ở quân khu thủ đô một vị phó tư lệnh viên họ Tôn. Cô thử hỏi: "Đồng chí Tôn là thủ đô ?"

Tôn Trường Chinh gật đầu.

Vương Đình Đình: "Bố cũng việc trong quân khu ?"

Tôn Trường Chinh gật đầu.

Vương Đình Đình định hỏi bố là phó tư lệnh viên Tôn , thì Lục Tiến Dương lạnh lùng ngắt lời: "Đồng chí Vương đến căn cứ để điều tra hộ khẩu ?"

"Không, ." Vương Đình Đình bối rối xua tay, dám hỏi tiếp Tôn Trường Chinh.

Ba im lặng đến bãi đậu xe. Lục Tiến Dương mở cửa một chiếc xe Jeep quân đội màu xanh, sải chân ghế lái. Đây là xe căn cứ cấp, quyền sử dụng.

Tôn Trường Chinh thản nhiên kéo cửa ghế phụ, định thì Vương Đình Đình nhanh hơn một bước nhảy lên. Cô đầu , ngượng ngùng nháy mắt với : "Đồng chí Tôn, say xe ghế ."

"Không , cô cứ , cô cứ ." Tôn Trường Chinh đầy ẩn ý, chu đáo đóng cửa ghế phụ cho cô, xuống ghế .

Rất nhanh, Vương Đình Đình hiểu ý nghĩa của nụ đó.

Cô còn thắt dây an , Lục Tiến Dương đạp mạnh chân ga. Chiếc xe "oanh" một tiếng lao về phía . Cả cô lập tức b.ắ.n , thiếu chút nữa thì đập kính chắn gió.

"A!" Vương Đình Đình sợ hãi hét lên, vội vàng túm lấy tay vịn bên để giữ thăng bằng.

Lục Tiến Dương hề ý định giảm tốc độ. Chiếc xe lao vun v.út con đường nhỏ ngoại thành, phía là một dải bụi bay mù mịt. Vương Đình Đình cuối cùng cũng khó khăn thắt dây an . Vừa thích nghi với tốc độ , giây tiếp theo, chiếc xe cua gắt, cả kiểm soát mà văng về phía cửa xe bên , mặt áp sát cửa kính, ép biến dạng.

Cô hoảng sợ ghế lái, cầu xin chậm , nhưng thấy vẫn vững vàng, lông mày cũng nhúc nhích. Gương mặt nghiêng của lạnh cứng, trông chẳng thương hoa tiếc ngọc. Suốt quãng đường, Vương Đình Đình đành một tay nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn, một tay giữ dây an , cố gắng định cơ thể, trong lòng chỉ mong đến thành phố thật nhanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-31.html.]

Cuối cùng, chiếc xe cũng dừng . Vương Đình Đình chịu nổi, đẩy cửa xe , nhảy xuống vọt tới ven đường ôm một cái cây, "oa" một tiếng nôn thốc nôn tháo.

"Đồng chí Vương, cô ?" Tôn Trường Chinh xuống xe, đến bên cạnh đưa cho cô một chiếc khăn giấy.

Vương Đình Đình nhận lấy lau miệng, yếu ớt lắc đầu: " ."

Tôn Trường Chinh gật đầu: "Đồng chí Vương, cô đừng để ý nhé. Đội trưởng Lục của chúng quen lái máy b** ch**n đ** , đột nhiên lái xe lẽ quen."

"Cô đỡ hơn ? Đỡ thì thôi." Tôn Trường Chinh chỉ quán cơm quốc doanh cách đó xa bên đường.

Vương Đình Đình sang, thấy Lục Tiến Dương trong . Cô c.ắ.n môi dậy: " , thôi."

Ôn Ninh đến từ sớm. Cô trả chiếc cặp l.ồ.ng cho phục vụ và chiếm một bàn trống để chờ. Cô mặc chiếc váy liền màu vàng nhạt mới mua. Phần eo may bóp , chân váy cũng điều chỉnh cho vặn, nổi bật vòng eo nhỏ nhắn và hông đầy đặn, đường cong cơ thể vô cùng quyến rũ. Cúc áo cổ cởi hai cái, để lộ chiếc cổ duyên dáng như thiên nga. Làn da cô trắng mịn như sữa, trong veo. Cô giữa đám đông, làn da trắng hơn hẳn những xung quanh, cả như phát sáng.

Đến giờ ăn, khách hàng bắt đầu đông. Mỗi xuống đều kìm mà liếc Ôn Ninh. Cô quen với việc , hề cảm thấy hổ ngại ngùng. Trước khi xuyên sách, cô là hoa khôi của trường, mỗi căn tin đều nhận đủ loại ánh mắt đ.á.n.h giá. Lượng ở quán cơm quốc doanh chẳng thấm .

Bàn ghế trong quán là ghế gỗ cứng, Ôn Ninh chút khó chịu. Ngồi thẳng một lúc, cô chịu nổi nữa, liền ngả , khuỷu tay chống lên mặt bàn, hai tay chống cằm, đôi mắt long lanh về phía cửa.

Cuối cùng, cô thấy một dáng cao lớn, tuấn bước quán.

"Đồng chí Lục!"

"Bên !"

Ôn Ninh bật dậy, đôi mắt cong cong, khóe môi khẽ nhếch, vẫy tay về phía Lục Tiến Dương.

Ánh nắng buổi trưa chiếu quán cơm khiến gian trở nên sáng sủa. Ánh sáng vàng nhạt bao phủ lấy Ôn Ninh. Mái tóc đen nhánh của cô tết lỏng lẻo thành b.í.m buông lưng. Đôi mắt hạnh trong suốt, đôi môi đào đỏ mọng như mứt. Làn da trắng như ngọc, môi hồng răng trắng, đúng chất "băng cơ ngọc cốt". Vẻ của cô quyến rũ ngọt ngào.

Khoảnh khắc Lục Tiến Dương bước quán, đó là hình ảnh đầu tiên thấy.

Mí mắt kìm giật nhẹ, nhưng mặt vẫn biểu cảm, bước về phía Ôn Ninh, khẽ gật đầu: "Đồng chí Ôn Ninh."

Ôn Ninh thấy Tôn Trường Chinh: "Đồng chí Tôn hôm nay đến ?"

 

 

Loading...