Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 306

Cập nhật lúc: 2026-04-25 16:07:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi bộ, sẽ chấm điểm xổm bên cạnh vạch vôi trắng. Sau một loạt các bài tập thể lực, bước chân của phi công trùng khớp với vạch trắng càng thì chứng tỏ càng thẳng, khả năng giữ thăng bằng càng . Đây là một trong những tố chất cơ bản của một phi công.

Sau khi chấm điểm, thứ hạng của hai mươi phi công hôm nay công bố.

Lục Tiến Dương dễ dàng giành vị trí thứ nhất, cao hơn mười điểm so với thứ hai là Ngô Trung Lỗi.

Con ai cũng ngưỡng mộ giỏi hơn , ánh mắt của đều đổ dồn lên Lục Tiến Dương.

Trong quá trình kiểm tra thể lực, chú ý đến . Dù là chạy bộ, hít đất vòng lăn, đều là đầu tiên thành. Ngoài mồ hôi ướt đẫm, sắc mặt hề đổi.

Lục Tiến Dương thì bình tĩnh. Anh luôn yêu cầu cao với bản , mỗi ngày ở căn cứ ngoài việc duy trì cường độ luyện tập thông thường, còn tự tăng cường độ cho . Lượng bài kiểm tra hôm nay còn bằng một nửa so với lượng tập hằng ngày.

Sau khi kết thúc bài tập thể lực, đội ngũ giải tán. Mọi về tắm rửa nghỉ ngơi, buổi chiều sẽ là huấn luyện lý thuyết.

Lục Tiến Dương về ký túc xá.

Ngô Trung Lỗi và vài phi công khác đuổi theo từ phía : “Đồng chí Lục, thật lợi hại. Chạy mười lăm cây mà chỉ mất 40 phút. Hằng ngày luyện tập thế nào ?”

“Cường độ huấn luyện hằng ngày ở căn cứ quân thủ đô cao hơn ở đây ?”

Lục Tiến Dương dừng bước, giải đáp thắc mắc của về việc huấn luyện, cất bước định , Ngô Trung Lỗi : “Đồng chí Lục, giỏi như chắc kết hôn nhỉ?”

Lục Tiến Dương xưa nay thích công khai chuyện riêng tư, huống chi mới quen với những . Anh trả lời câu hỏi, chỉ lạnh lùng : “Về ký túc xá .”

Sau khi , Ngô Trung Lỗi bóng lưng nhún vai, với các đồng đội: “Câu hỏi cũng coi là riêng tư nhỉ? Chẳng chỉ hỏi kết hôn thôi ?”

Một đồng đội khác gật đầu: “ thấy đồng chí Lục lạnh lùng thật. Không thích chuyện. Vừa lúc nghỉ giải lao, đều chuyện, chỉ đó bất động.”

Một đồng đội khác thêm: “ ở căn cứ thủ đô, đa đều là con cháu cán bộ cấp cao. Có lẽ đồng chí Lục cũng gia thế tầm thường. Con cháu cán bộ như thế, trong xương cốt đều chút kiêu ngạo, thích giao thiệp với chúng cũng là chuyện bình thường.”

Ai cũng tò mò, bàn luận như , trong lòng Ngô Trung Lỗi càng thêm nghi ngờ về phận của Lục Tiến Dương.

Khi trở về ký túc xá, Lục Tiến Dương đang kẹp một cái chậu cánh tay, hình như định nhà tắm. Hai lướt qua , Ngô Trung Lỗi gật đầu, Lục Tiến Dương cũng khẽ gật đáp , khỏi ký túc xá.

Ngô Trung Lỗi nhớ lời các đồng đội bàn tán, ánh mắt lướt qua khu vực của Lục Tiến Dương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-306.html.]

Giường chiếu gọn gàng, sạch sẽ, gì đáng chú ý. Anh sang bàn việc. Mặt bàn cũng sạch sẽ, Ngô Trung Lỗi ngoài ký túc xá một nữa, xác nhận Lục Tiến Dương sẽ ngay. Anh ma xui quỷ khiến tới, kéo ngăn kéo của Lục Tiến Dương . Trong ngăn kéo là một chiếc đồng hồ dây kim loại màu đen, mặt đồng hồ ghi chữ nước ngoài, hàng ngoại nhập.

Bên cạnh đồng hồ còn một chiếc b.út máy, b.út màu đen ánh kim, bóng loáng, hề rẻ.

Tuy lương của phi công cao, nhưng xuất từ gia đình bình thường, ai nỡ tiêu tiền những thứ ? Có tiền đều dành dụm gửi về nhà cho .

Xem đồng chí Lục , phận quả thực hề đơn giản, khả năng cao là con cháu cán bộ cấp cao.

Ngô Trung Lỗi trầm ngâm, đóng ngăn kéo .

Anh về bàn việc của , lấy chiếc radio cũ kỹ chỉ bằng lòng bàn tay, tiếp tục loay hoay.

Rồi tiếng xoay đài của radio vang lên: "tư tư tư".

Mắt Ngô Trung Lỗi sáng lên: "Sửa !"

Đoàn văn công thủ đô.

Sắp đến buổi diễn Quốc Khánh, các buổi tập luyện trở nên khẩn trương hơn.

Ôn Ninh thì khá hơn. Là dẫn chương trình, cô chỉ cần nhớ lời thoại của , nhẹ nhàng hơn nhiều so với các đồng chí trong đội múa và thanh nhạc.

Mấy ngày nay, Diệp Xảo cũng yên phận, chủ động gây chuyện sân khấu ở hậu trường. Ôn Ninh hiếm khi tận hưởng thời gian yên bình như ở đơn vị, nên cô trân trọng.

Buổi trưa, cô và Lưu Mai ăn cơm ở nhà ăn. Sau khi lấy cơm, hai tìm chỗ , m.ô.n.g còn ấm thì thấy Diệp Xảo dẫn theo một nam sinh viên tới.

Ôn Ninh và Lưu Mai đối diện , hai ghế bên cạnh đều trống.

Diệp Xảo đến, chỉ chiếc ghế trống bên cạnh Ôn Ninh, bảo Tần Kiến Phi xuống. Sau đó, cô đối diện Tần Kiến Phi.

Ngồi xuống xong, cô mới với Ôn Ninh: “Ninh Ninh, bọn đây phiền chứ?”

Ngồi thì , Ôn Ninh còn thể gì nữa? Chẳng lẽ cho họ giữa bao nhiêu ở nhà ăn?

Ôn Ninh đáp Diệp Xảo một cách qua loa nhưng vẫn giữ phép lịch sự.

 

Loading...