Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 301

Cập nhật lúc: 2026-04-25 10:08:19
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mỗi một câu, tất cả đều bênh vực Ôn Ninh.

Họ Diệp Xảo và bạn cô như đang xem một tên hề.

Diệp Xảo mắng đến đỏ bừng mặt, bàn tay buông thõng bên siết c.h.ặ.t. Sao như thế ?

Ôn Ninh ở đơn vị quan hệ như ? Mọi đều về phía cô .

Hơn nữa, cô còn thể hiện xuất sắc đến !

Không thể nào!

Không ở đơn vị đồn đại, đồng nghiệp xa lánh ?

Sao khác hẳn những gì cô tưởng tượng?

Ngay lúc Diệp Xảo thể tin nổi, đầy bụng nghi ngờ, thì ở lối phía hậu trường, bỗng gọi: “Cán sự Ôn! Mau đây, mang cờ thưởng đến cho cô !”

Cờ thưởng gì cơ?

Ôn Ninh khó hiểu về phía lối . Vừa đến nơi, bác Vương trực ban dẫn một mặc quân phục xanh lục, mặt mày nghiêm nghị đến. Người đàn ông đó cầm tay một lá cờ thưởng. Nhìn thấy Ôn Ninh, vẻ mặt nghiêm túc của lập tức giãn thành một nụ tươi tắn, tiến lên nắm c.h.ặ.t t.a.y cô:

“Đồng chí Tiểu Ôn, còn nhớ ?”

Ôn Ninh chợt nhớ : “Anh là đồng chí bên an ninh quốc gia?”

Người đàn ông gật đầu, đưa lá cờ thưởng tay Ôn Ninh: “Đồng chí Ôn, mặt thể các đồng chí bên an ninh quốc gia tham gia vụ án gián điệp 917 bày tỏ lòng cảm ơn sâu sắc. Nếu cô phát hiện dấu vết của gián điệp, và phá vỡ phòng tuyến tâm lý của chúng, chúng thể bắt gọn cả một ổ gián điệp ẩn nấp trong đơn vị mật như , và cũng nhờ đó mà bảo vệ nhiều thành quả nghiên cứu khoa học của đất nước!”

“Cũng chỉ là tình cờ thôi ạ.” Ôn Ninh khiêm tốn , đưa tay đón lấy lá cờ thưởng.

“Vậy phiền cô việc nữa. À, chuyện với đoàn trưởng Lương , bảo đơn vị sẽ tuyên dương cô một công lớn!” Người trao cờ thưởng từ biệt Ôn Ninh.

Khi , các đồng chí văn công đoàn vây quanh chúc mừng Ôn Ninh.

Họ tò mò hỏi cô về vụ án gián điệp.

Ôn Ninh chọn lọc những chi tiết thể kể để cho .

Diệp Xảo Ôn Ninh vây quanh, cả như ngâm trong một thùng giấm chua, cảm giác chua chát lan từ tim khắp cơ thể.

Sao chuyện đều rơi tay Ôn Ninh?

Giá như lúc chọn học ở Đại học Công nông, mà cũng văn công đoàn như Ôn Ninh, cô nhất định sẽ thể hiện xuất sắc hơn Ôn Ninh!

Tần Kiến Phi để ý đến vẻ mặt của Diệp Xảo. Hắn bên cạnh cô , ngước Ôn Ninh đang tỏa sáng trong đám đông, kìm mà hỏi: “Đồng chí Diệp, em gái cô… yêu ?”

Nghe thấy câu , mặt Diệp Xảo lập tức cứng , các ngón tay siết c.h.ặ.t lòng bàn tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-301.html.]

Tần Kiến Phi đây luôn quan tâm, theo đuổi cô . Cô cũng thích cái cảm giác đàn ông vây quanh, săn đón. cả hai vẫn xác định mối quan hệ, bởi vì cô chờ xem tìm đối tượng nào hơn . Thế mà bây giờ, Tần Kiến Phi hỏi cô về chuyện Ôn Ninh yêu ?

Trái tim Diệp Xảo như hàng ngàn con kiến c.ắ.n, khó chịu đến mức nổ tung!

“Đồng chí Diệp?” Tần Kiến Phi tưởng Diệp Xảo thấy.

Diệp Xảo cố gắng kìm nén cảm xúc mạnh mẽ, bình tĩnh : “Em yêu . Anh hỏi cái đó gì?”

Tần Kiến Phi ngượng: “Không gì, chỉ hỏi bâng quơ thôi.”

Diệp Xảo vạch trần, hội trường tập luyện.

Còn về bữa trưa với Ôn Ninh, Diệp Xảo thất hẹn. Cô thể chịu khi ăn cơm với Ôn Ninh, khi thấy cô ở đơn vị kính trọng như .

Buổi trưa Diệp Xảo đến, Ôn Ninh cũng chờ. Cô cùng Lưu Mai và Hà Phương ăn cơm ở nhà ăn, về phòng nghỉ trưa.

Tan , Ôn Ninh thẳng về nhà.

Không ngờ hôm nay Diệp Xảo cũng về. Hai lượt bước cổng.

Vừa sân, thấy cô Trương đang phơi quần áo.

“Tiểu Ôn, Tiểu Diệp, về đấy !”

“Cô Trương.” Ôn Ninh và Diệp Xảo cùng chào cô Trương.

Cô Trương : “Chú Lục, dì Tần và Tiểu Diệu đều về nhà đấy, hai đứa mau thôi!”

Ôn Ninh , bước trong. Cô cảm thấy hồi hộp một cách khó hiểu. Chú Lục và dì Tần về, chắc chắn họ sẽ chuyện cô và Lục Tiến Dương hẹn hò. Cô thái độ của họ sẽ như thế nào. Lỡ họ phản đối thì ? Lỡ họ vui thì ?

Nghĩ đến đây, bước chân của Ôn Ninh chậm dần, lòng cô thấp thỏm vô cùng.

Diệp Xảo lướt qua cô, đẩy cửa bước .

“Chú Lục, dì Tần! Anh hai!” Diệp Xảo nở nụ tươi tắn, phấn khởi về phía ba đang ghế sô pha trong phòng khách, vẻ mặt tràn đầy sự nhớ nhung.

“Chú Lục, sức khỏe của chú chứ? Con chú thương ở vùng thiên tai. Ông và chú hai đều lo lắng cho chú lắm.” Diệp Xảo lo lắng Lục Chấn Quốc.

Lục Chấn Quốc nhạt: “Chú .”

Tần Lan : “Để con lo , Tiểu Diệp.”

Lục Diệu chỉ liếc Diệp Xảo một cái, ánh mắt chuyển phía , lẩm bẩm: “Ninh Ninh về ? Anh thấy giọng cô mà.”

Tần Lan và Lục Chấn Quốc , cũng về phía Diệp Xảo.

Ôn Ninh ở cửa một lúc, đủ cách để chuẩn tâm lý, mới chậm rãi bước .

 

Loading...