Ôn Ninh cố nhịn , tiếp tục lừa: “Dì Trương, tay nghề nấu ăn của cháu bằng chị Diệp Xảo, thể giúp dì nấu cơm, nhưng cháu nhiều công thức lắm. Sau nếu dì nấu món gì, cháu sẽ cho dì vài cái nữa.”
Nhắc đến chuyện nấu ăn của Diệp Xảo, vẻ mặt phấn khởi của dì Trương cứng vài giây, nhịn mà than vãn với Ôn Ninh: “Cháu xem con bé Lá con , ngày nào cũng cứ chui bếp. Chăm chỉ thì chăm chỉ đấy, nhưng cho dì ngày nào cũng việc gì , cảm thấy hoang mang.”
Dì Trương ở nhà họ Lục, mỗi tháng 25 tệ lương, bao ăn ở. Ban đầu việc suôn sẻ, nhưng dạo gần đây Diệp Xảo ngày nào cũng giành việc với bà. Bà sợ ngày nào đó nhà họ Lục thấy thêm một giúp việc như bà là thừa thãi, cho bà nghỉ việc, thì bà tìm việc ở bây giờ?
Ôn Ninh thấu suy nghĩ của dì Trương, như tìm tri kỷ, cô kích động nắm tay bà: “Dì Trương, cháu thật, cháu cũng thấy hoang mang lắm! Thấy chị Diệp Xảo giỏi giang như , cháu cũng giúp gia đình gì đó. Chứ thể ngày nào cũng ở trong nhà ăn bám .”
Ăn bám, đúng , chính là cảm giác đó. Dì Trương đồng cảm vỗ vỗ vai Ôn Ninh: “Dì hiểu tâm trạng của cháu. Sống nhờ khác mà, nhưng việc nhà cháu cũng thấy đấy, chỉ nấu cơm, dọn dẹp vệ sinh, giặt quần áo. Một là đủ, thêm thì… thì chính là lãng phí tài năng chứ .”
Ôn Ninh gật đầu lia lịa: “ ! Cháu tính toán , chờ thêm vài ngày nữa cháu sẽ ngoài dạo, xem thể tìm việc gì đó .”
“Ôi chao, công việc dễ tìm ,” dì Trương chằm chằm gương mặt xinh của Ôn Ninh, chợt nghĩ điều gì đó, “Mấy ngày dì Đoàn văn công đang tuyển . Hay cháu bảo dì Tần giúp cháu hỏi thăm xem, xem thể thi Đoàn văn công ?”
Ôn Ninh lập tức nhớ lời của phụ nữ l.ừ.a đ.ả.o tàu. Đoàn văn công bao ăn ở, mỗi tháng còn lương. Trước khi thi đại học khôi phục, nếu thể ở Đoàn văn công, vẻ là một lựa chọn tồi.
Ôn Ninh là tính hành động mạnh, cô : “Nếu Đoàn văn công tuyển , chắc chắn sẽ dán thông báo. Vậy mai cháu sẽ xem.”
“Được, cháu xem . Thôi, dì chuẩn bữa tối đây.” Dì Trương dậy vỗ m.ô.n.g, bê chiếc ghế đẩu bếp.
Ôn Ninh theo bà bếp.
Vào bếp , Ôn Ninh thấy tôm và cua trong chậu nước còn động đậy nhiều. Thời đại máy sục oxy, để như qua ngày mai chắc chắn sẽ c.h.ế.t và bốc mùi. Suy nghĩ một lát, Ôn Ninh quyết định nhắc nhở dì Trương:
“Dì Trương, gỏi hải sản nhất là xong để một ngày, như sẽ ngon hơn. Dù bây giờ chúng cũng rảnh, cùng sơ chế mấy món hải sản nhé?”
Dì Trương chậu nước, phòng khách. Trong nhà yên tĩnh, chỉ hai . Trong lòng bà cảm giác khủng hoảng như khi đối diện với Diệp Xảo, bà sảng khoái : “Được thôi, dì chuẩn gia vị ngay đây.”
Hai bận rộn trong bếp. Dì Trương chuẩn gia vị cho món tôm chanh và gỏi hải sản, Ôn Ninh thì giúp sạch tôm, rửa ngao sò, tiện thể hấp luôn cua.
Chẳng mấy chốc xong món tôm chanh và gỏi hải sản. Dì Trương dùng chiếc chậu men lớn đựng , đậy nắp , cho tủ lạnh ướp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-27.html.]
Hai xong thì Diệp Xảo về. Ôn Ninh thấy vẻ mặt cô ủ rũ, liền việc đổi quần áo thành công.
Diệp Xảo vẫn bỏ cuộc, ngày mai sẽ tiếp, tìm giám đốc cửa hàng để cầu xin. Ôn Ninh lười đưa ý kiến, cô gì thì , cô sẽ cùng.
Sáng sớm hôm , ăn sáng xong, Diệp Xảo quả nhiên cửa.
Hôm nay Ôn Ninh cũng việc. Cô hẹn Lục Tiến Dương và Tôn Trường Chinh ăn cơm. Tiện thể, cô cũng ăn xong sẽ đến Đoàn văn công hỏi thăm chuyện thi tuyển.
Ông Lục Chấn Quốc và bà Tần Lan ở nhà. Lục Diệu ngoài chơi bóng với bạn. Ôn Ninh cần chào hỏi ai, chỉ với dì Trương một tiếng chuẩn ngoài.
“Tiểu Ôn, khoan .” Dì Trương gọi cô một cách bí ẩn.
“Sao dì Trương?”
Dì Trương dẫn cô bếp, ngang ngó dọc, xác nhận ai, mới mở tủ lạnh. Từ đằng một đống đồ ăn, bà lấy một chiếc hộp cơm bằng nhôm:
“Cái cho cháu, cháu ăn lén nhé, đừng để con bé Lá con thấy.”
Ôn Ninh mở , bên trong chính là món tôm chanh và gỏi hải sản hôm qua hai .
Dì Trương sợ cô từ chối nên thêm: “Hôm qua cháu bóc nhiều tôm như , ngón tay còn xước, dì xót lắm. Hôm nay cháu ngoài, tiện thể ăn luôn về.”
Ôn Ninh bỗng thấy ấm lòng. Hôm qua cô bóc tôm quả thực mệt, tay còn cua kẹp. Lúc đó cô kêu ca, ngờ dì Trương đều để ý. cô vẫn : “Dì Trương, dì múc cho cháu một phần thôi, ngày mai khách đến đủ thì ?”
Dì Trương : “Yên tâm, đủ cả mà. Hai chậu lớn như cơ mà, với dì còn xào thêm hai món khác nữa.”
Ôn Ninh nhận lấy, ngọt ngào với dì Trương: “Cảm ơn dì.”
Dì Trương chỉ cảm thấy trong lòng ngọt ngào: “Ôi chao, thôi lỡ việc của cháu nữa, mau cửa .”