Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 269

Cập nhật lúc: 2026-04-24 09:07:15
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh cô thích . Anh nhớ đầu tiên hai cùng dạo cửa hàng quốc doanh, cô cô gái nào thích mua quần áo, trừ khi điều kiện để tiêu xài.

Vậy thì sẽ cố gắng tạo điều kiện cho cô.

Ôn Ninh mở phong bì , quả nhiên là một xấp tiền giấy: “Anh giữ chút nào ?”

Lục Tiến Dương nắm vô lăng, mắt thẳng: “Anh cần. Ăn mặc đều ở trong quân đội, nhu cầu mua sắm gì.”

Tiền lương của , cho cô tiêu thì cho ai tiêu?

Ôn Ninh đùa: “Anh sợ em tiêu hết tiền, đến lúc đó trong nhà còn một đồng tiết kiệm nào ?”

Nghe lời , khóe môi Lục Tiến Dương vốn thẳng tắp khẽ nhếch lên. Anh sợ cô tiêu, chỉ sợ cô tiêu. Cô nguyện ý tiêu tiền của , chứng tỏ cô thật lòng coi là chỗ dựa, ỷ . Điều đó khiến vô cùng hạnh phúc.

“Em đừng lo cho , cần tiêu thì cứ tiêu.”

Thật còn một khoản tiền khác, do ông ngoại để . Chẳng qua giờ là thời kỳ đặc biệt, thể tùy tiện lấy dùng. Đợi khi thời cơ đến, cũng sẽ giao tiền đó cho cô.

Ôn Ninh tuy thích tiêu tiền, nhưng cũng kiểu vung tay quá trán. Cô cố gắng chi tiêu trong phạm vi thể quản lý: “Vậy , em sẽ giữ giúp . Sau nếu cần tiền tiêu, cứ tìm em lấy.”

Ôn Ninh nhét phong bì túi, định về nhà cất “quỹ đen” của .

Suốt quãng đường xe, Lục Tiến Dương một tay lái xe, tay còn mười ngón đan c.h.ặ.t tay Ôn Ninh.

Tốc độ xe chậm như một chiếc xe đạp Thống Nhất.

Vào đến nội thành mới buộc tăng tốc.

dù tốc độ tăng, xe vẫn chạy định, hề xóc nảy. Ngay cả khi rẽ phanh xe, cũng trầm giọng nhắc nhở , còn đưa tay chắn mặt Ôn Ninh, sợ cô va chạm.

Nếu đồng chí nào từng xe của Lục Tiến Dương thấy cảnh , chắc chắn sẽ kêu lên bất công.

Sao lúc họ xe đội Lục thì lái như máy b** ch**n đ** ?

Bây giờ ghế phụ một cô gái nhỏ nhắn, Lục Tiến Dương liền biến thành một khác. Đến cả phanh xe và rẽ cũng báo .

Đến đoàn văn công, hai bàn tay mười ngón đan c.h.ặ.t của họ vẫn luyến tiếc rời.

Mãi đến khi thấy đồng chí quanh xe, Ôn Ninh mới lưu luyến xuống xe.

Lục Tiến Dương cổng đơn vị, mới lái xe về căn cứ.

Bên .

Tại nhà ga thủ đô, Lưu Quân dẫn theo đứa con trai ngờ nghệch Lưu Cường, xuống tàu.

Dựa địa chỉ trong bức điện tín, Lưu Quân tìm đến khu nhà ở quân đội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-269.html.]

khu nhà ở chỉ yêu cầu đăng ký, mà còn nhà đón mới .

Lưu Quân bèn dắt con trai đến đơn vị của Ninh Tuyết Cầm, Viện Nghiên cứu Quân sự.

Lần Lưu Quân kinh nghiệm, quen đường quen lối đến phòng thường trực: “Đồng chí ơi, tìm Ninh Tuyết Cầm.”

Đồng chí trực ban đ.á.n.h giá một lượt, thấy mặc bộ quân phục giải phóng, dắt theo một đứa trẻ ngờ nghệch, bèn tò mò hỏi: “Anh quan hệ gì với đồng chí Ninh?”

Lưu Quân trưng vẻ mặt chất phác: “ nhà của cô .”

Nói xong, lấy lá thư giới thiệu trong túi cho đồng chí trực ban xem.

Có thư giới thiệu, trực ban liền tin ngay, lập tức gọi điện thoại đến phòng việc của Ninh Tuyết Cầm.

Sau khi đến thủ đô, Ninh Tuyết Cầm gửi một lá thư về quê, với trai thứ hai trong gia đình là bà định ở đây, để yên tâm.

Nhà Ninh gia hai con trai, một con gái. Ninh Tuyết Cầm là con thứ ba, mối quan hệ của bà với trai thứ hai là nhất, nên bà chỉ thư cho , sợ lo lắng khi bà mất tích.

Khi nhận tin từ phòng trực ban, Ninh Tuyết Cầm cứ nghĩ trai thứ hai của đến thủ đô tìm bà. Bà lập tức chào hỏi lãnh đạo háo hức chạy cửa.

Viện Nghiên cứu Quân sự cho phép ngoài tùy tiện , kể cả nhà của nhân viên trong đơn vị, cũng đợi ở ngoài cổng.

Lưu Quân đợi một lát, thấy gần cổng một cái cây lớn, kéo con trai đến gốc cây, dặn dò: “Cường t.ử, con cứ ở đây chờ bố, đừng chạy lung tung đấy.”

Lưu Cường đung đưa chân, nhe răng : “Bố, vợ … vợ …”

Lưu Quân vỗ đầu con trai: “Yên tâm , bố nhất định sẽ tìm vợ về cho con.”

Lưu Cường vui vẻ, vỗ tay: “Bố giỏi! Con Ninh… Ninh… Ninh Ninh…”

Lưu Quân dặn dò con trai xong, cổng đợi, thỉnh thoảng thập thò bên trong.

Nhìn một lúc, thật sự thấy một bóng dáng đang vội vàng về phía cổng.

Chiếc áo sơ mi cotton mới tinh kết hợp với chiếc quần dài màu đen, chân một đôi giày da. Tóc b.úi gọn gàng, làn da ánh mặt trời trông trắng trẻo.

Đây là… Ninh Tuyết Cầm ư?

Lưu Quân dụi mắt tin nổi, nhầm chứ?

Đây thực sự là vợ , Ninh Tuyết Cầm ư?

Hơn một tháng gặp, bà đổi , trông chẳng khác gì phụ nữ trong thành phố.

Lưu Quân bất giác đem Ninh Tuyết Cầm so sánh với cô quả phụ họ Tiếu ở thôn . So sánh xong, thấy Ninh Tuyết Cầm sức hấp dẫn hơn.

 

 

Loading...