Thế thì cô cửa hàng đổi nữa?
Diệp Xảo thực sự mắng , nhưng thể giận dì Trương. Cô nghẹn một cục tức trong lòng.
Dì Trương vẫn thản nhiên: “Quần áo , Lá con. Cháu dì , đừng đổi nữa. Dì giặt , phơi khô xong là cháu thể mặc luôn thôi!”
“Cháu xem, chất vải lắm, kiểu dáng đắn. Mặc 5 năm, 10 năm cũng mốt !”
Diệp Xảo: …
Nghĩ đến việc tối qua Ôn Ninh mua quần áo mới, nào là áo sơ mi hồng phấn, nào là váy liền, còn bản chỉ thể mặc hai bộ đồ “cụ non” , Diệp Xảo quyết tâm. Cô vớt quần áo khỏi chậu, vắt khô, tính toán ngày mai sẽ mang cửa hàng thử vận may. Biết mấy lời , tỏ đáng thương, bán hàng sẽ đồng ý cho cô đổi thì ?
Trên lầu nhà họ Lục.
Ôn Ninh đang bên cửa sổ, cuộc đối thoại giữa Diệp Xảo và dì Trương lầu, khóe môi khẽ nhếch lên.
Quần áo đó là cô ném chậu đồ bẩn khi Diệp Xảo nhà vệ sinh. Cô thói quen của dì Trương là mỗi ngày rửa bát xong sẽ bắt đầu giặt quần áo của cả nhà.
Ban đầu khi xuyên , cô định đối phó với Diệp Xảo. chuyện hôm qua khiến cô nhận , những , dù trêu chọc họ, họ vẫn sẽ tay với . Chuyện lũ lưu manh chính là một bài học.
Rõ ràng hôm qua Diệp Xảo cố ý bỏ cô một ở đầu ngõ, mong cô xảy chuyện. Về nhà còn định vu oan cho cô.
Ôn Ninh gây chuyện, nhưng cũng là thánh mẫu. Khi khác tát mặt , cô cũng sẽ tha thứ.
Chuyện quần áo , coi như là thu một chút tiền lãi .
Thời tiết miền Bắc hanh khô, quần áo giặt nhanh khô. Buổi sáng giặt, đến chiều 2-3 giờ là khô .
Mặt trời cao, ngoài sân nhà họ Lục một cây cổ thụ lớn, bóng cây vặn che phủ một góc sân. Dì Trương bê chiếc ghế đẩu nhỏ, bóng cây nhặt rau. Chậu đựng rau đặt bên chân, bên trong là đậu que chuẩn nấu bữa tối.
Ôn Ninh và Diệp Xảo cũng ở trong sân, giúp dì Trương thu quần áo giặt từ sáng.
Ba đang bận rộn trong im lặng thì ngoài cổng tiếng gõ cửa. Dì Trương dậy mở cửa. Là Tiểu Triệu ở bộ phận hậu cần đến giao thức ăn: “Dì Trương, đây là hải sản phần của thủ trưởng Lục, mới vận chuyển từ tỉnh Sơn Đông về đấy, tươi lắm! Nếu tối nay ăn thì ngâm nước nuôi, đợi mai ăn cũng , nhưng chỉ giữ tối đa hai ngày thôi, để lâu sẽ còn tươi nữa.”
Tiểu Triệu đưa chiếc túi lưới cho dì Trương.
Trong túi là ngao, sò, tôm trắng và cả cua, càng tôm vẫn còn quẫy, càng cua cũng giương . Vừa là tươi.
Dì Trương nhận lấy, gật đầu với Tiểu Triệu: “Được , dì tìm chậu ngâm nước đây. Cháu vất vả Tiểu Triệu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-26.html.]
Tiểu Triệu ngượng ngùng xua tay: “Cháu đây dì Trương.”
Tiễn Tiểu Triệu , dì Trương nhanh ch.óng xách túi hải sản bếp, tìm một chiếc chậu đổ nước thả túi lưới trong.
Làm xong, dì Trương gốc cây nhặt rau, thấy Ôn Ninh và Diệp Xảo, bà : “Vừa bên hậu cần đưa một túi hải sản đến. Ngày nhà khách, dì đang đau đầu chuẩn món gì, thế thì tiện quá.”
“Bữa ăn hàng ngày của nhà đều là đồ đặc chế. Thỉnh thoảng họ cũng đưa đồ tươi mới đến. Đây là cái lợi khi sống trong quân khu, lâu dần các cháu sẽ quen thôi.”
Diệp Xảo tò mò hỏi: “Dì Trương, ngày ai đến ạ?”
Dì Trương đáp: “Bạn nhất của dì Tần đấy. Nghe dì thêm hai cô con gái nuôi nên đến thăm.”
À, Diệp Xảo gật đầu.
Quần áo khô, Diệp Xảo quên chuyện cửa hàng. Cô với dì Trương và Ôn Ninh ôm quần áo cửa.
Khi Diệp Xảo , Ôn Ninh rảnh rỗi, kê một chiếc ghế đẩu nhỏ cạnh dì Trương, cùng bà nhặt rau.
Nhặt một lúc, dì Trương nghĩ đến chuyện gì, tự thở dài: “Tiểu Ôn , cháu xem hải sản thế nào mới ngon? Trước đây dì hấp thôi, nhưng hấp thì dễ tanh lắm. Chú Lục và dì Tần vốn thích ăn hải sản.”
Ôn Ninh tưởng chuyện gì, hóa chỉ vì chuyện mà bà phiền lòng. “Dì Trương, dì đợi cháu một lát, cháu lên lầu tìm đồ.”
Ôn Ninh lên lầu tìm giấy b.út, cạnh dì Trương, đặt vở lên đầu gối, cúi đầu lia lịa.
Dì Trương kinh ngạc: “Ôi Tiểu Ôn, chữ cháu thế!”
“Bình thường thôi ạ.” Ôn Ninh khiêm tốn đáp lời, tiếp tục . Một lát xong hai trang giấy.
Ôn Ninh xé giấy đưa cho dì Trương: “Đây, dì xem hai công thức hải sản thế nào?”
Dì Trương chữ, nhận lấy : “Gỏi hải sản, tôm chanh chua cay…”
Đọc xong, ánh mắt dì Trương từ nghi hoặc chuyển thành kinh ngạc:
“Ôi chao, công thức tuyệt vời! Không ngờ hải sản còn thể gỏi. Làm như chắc chắn vị, tanh. Tiểu Ôn, cháu , giỏi thật đấy!”
Ôn Ninh khiêm tốn: “Tổ tiên bên ngoại của cháu là ngự trù trong cung, trong nhà truyền vài công thức ngự dụng. Hồi bé cháu dạy cháu chữ, cháu thích dùng các công thức để luyện chữ, nên gần như thuộc lòng cả.”
Ôn Ninh bịa chuyện, ngờ dì Trương nghiêm túc cảm thán: “Thật ngờ đây các hoàng đế cũng ăn, hải sản cũng gỏi mà ăn.”