Trong phòng nước ai, ánh mắt Ôn Ninh long lanh Lục Tiến Dương. Đầu ngón tay thon dài của cô nhẹ nhàng chạm cơ bắp đang căng cứng cánh tay , giọng điệu đầy ngưỡng mộ: “Anh ơi, chỗ mà săn chắc thế, khỏe thật đấy.”
Cô chỉ là rảnh rỗi nên trêu chọc thôi.
Lục Tiến Dương từng thấy kiểu trêu chọc thế bao giờ. Không chỉ bắp tay cứng hơn, mà những chỗ khác cũng bắt đầu căng lên. Đôi mắt đen sâu thẳm, vành tai dần dần ửng hồng.
Ôn Ninh thấy thú vị, đầu ngón tay trắng nõn của cô men theo đường cong cơ bắp cánh tay từ từ trượt xuống. Mắt hạnh chớp chớp, cô tiếp tục : “Anh khỏe như thế, thể bế em lên ?”
Giọng Lục Tiến Dương tự chủ mà trở nên khàn khàn, yết hầu lên xuống: “Em còn .”
Ôn Ninh giả vờ nghi ngờ lắc đầu, môi đỏ khẽ cong lên.
Cái đồ yêu tinh , trái tim Lục Tiến Dương mềm nhũn. Anh liếc cửa phòng, đặt phích nước nóng xuống đất, nắm tay Ôn Ninh về phía góc khuất bên trong. Nơi cho dù bất ngờ cũng sẽ phát hiện họ ngay.
“Ninh Ninh, em t.r.a t.ấ.n mà.” Lục Tiến Dương cúi , nâng đầu gối Ôn Ninh lên, hai tay cong , nhấc một cái, dễ dàng bế cô lên.
Ôn Ninh vòng hai chân quanh eo , cánh tay ôm lấy cổ . Cô ngọt ngào : “Anh giỏi thật đấy, tuyệt vời!”
Một câu một tiếng “ ơi”, giọng ngọt mềm, đôi môi hồng còn hôn hai cái lên má . Gân xanh cổ Lục Tiến Dương nổi lên, chẳng cách nào với cô, ai bảo thích cô như thế chứ.
Ôn Ninh voi đòi tiên, từ cao ôm cổ , đôi mắt long lanh : “Đồng chí Lục Tiến Dương, hỏi một câu .”
Lại gọi là đồng chí, Lục Tiến Dương vẫn cảm thấy gọi “” hơn. Anh trầm giọng : “Em hỏi .”
Ôn Ninh: “Một tuần bảy ngày, đoán xem em thích ngày nào nhất?”
Lục Tiến Dương cứ nghĩ cô sẽ hỏi một câu khó trả lời, ngờ là câu hỏi . Các đồng chí nữ chắc đều thích cuối tuần nhỉ, vì thế thử : “Chủ nhật?”
Ôn Ninh lắc đầu: “Không , em thích nhất là mỗi ngày .”
Nghe thấy câu trả lời , khóe môi Lục Tiến Dương kìm mà nhếch lên.
Nụ , băng tan tuyết lỡ, trời đất bỗng chốc mờ nhạt.
Ôn Ninh thích , nhịn trêu chọc . Cô mặt nghiêm, hỏi vặn : “Tại hại ?”
Lục Tiến Dương nghi ngờ nhướng mày, lo lắng : “Hại em cái gì?”
Ôn Ninh bật thành tiếng: “Hại thích đến thế .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-210.html.]
Lục Tiến Dương sững sờ, ngay đó trong đôi mắt đen sâu thẳm bỗng cuộn trào cảm xúc nồng nhiệt. Đôi môi mỏng của đột nhiên ngậm lấy cái miệng nhỏ nhắn, hồng hào của cô. Cơn lốc hôn cuồng nhiệt giáng xuống, lực đạo hôn lên môi cô mạnh mẽ hoang dã, như thể nghiền nát cô .
“Ưm…” Ôn Ninh chỉ giãy giụa một chút nhanh ôm lấy đầu , dần dần đáp .
Trong khí đều là tiếng th* d*c, dồn dập, mạnh mẽ của cả hai.
Cho đến khi Lục Tiến Dương thấy tiếng bước chân đang đến gần, mới rời khỏi cô, đặt cô xuống.
Ôn Ninh đang đắm chìm trong cảm giác vui sướng cả về thể xác lẫn tinh thần. Bị đặt xuống đột ngột, cô bất mãn r*n r* như mèo cào, cứ thế chui lòng Lục Tiến Dương, nũng để ôm lòng dỗ dành.
“Ninh Ninh, đến.” Giọng Lục Tiến Dương khàn khàn trấn an cô, yêu chiều hôn lên khuôn mặt mềm mại của cô.
Ôn Ninh lúc mới thẳng , tình nguyện mà kéo giãn cách với .
Tiếng bước chân phòng nước, cũng là một đồng chí đến lấy nước. Ánh mắt họ chạm .
Lục Tiến Dương khôi phục dáng vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị. Anh nghiêm chỉnh như một Phật t.ử tu hành Thiên Sơn, dính một chút h*m m**n trần tục nào.
Ôn Ninh diễn giỏi bằng , khuôn mặt nhỏ vẫn còn ửng hồng, lộ vẻ e ấp, ướt át.
Hai một một ngoài.
Đến tòa nhà hành chính, Ôn Ninh rót nước cho các phòng xem mắt. Lục Tiến Dương bá đạo giành lấy phích nước nóng, tự xách .
Ôn Ninh giành cũng , chỉ đành để .
Buổi chiều cô Đậu Nành đến, chỉ Ôn Ninh và chị Lưu Mai ở . Chị Lưu Mai thấy Lục Tiến Dương , đến bên cạnh Ôn Ninh, ngưỡng mộ : “Tấm tắc, ngờ Lục lạnh lùng thế mà cũng thương đấy. Đối với em thật .”
Ôn Ninh ngượng ngùng .
Chị Lưu Mai nhớ đến chuyện buổi trưa, : “Em , chuyện em và Lục yêu , mấy cô gái bên đội vũ đạo đỏ mắt hết cả . Buổi trưa lúc em và Lục ăn, Phương Phương và mấy khác còn đến trách móc em một hồi, chị mắng họ mới đấy.”
Ôn Ninh Phương Phương thích Lục Tiến Dương, hơn nữa đó cô và Phương Phương hợp . đối phương chỉ vài lời chua ngoa, gì tính chất thực chất, nên cô cũng cho qua. Tuy nhiên, cô vẫn ơn vì chị Lưu Mai giúp : “Cảm ơn chị Lưu nhé, hôm nào em sẽ mang kẹo lạc đến cho chị.”
Chị Lưu Mai xua tay: “Hải! Chị hảo ngọt như , chủ yếu là việc với em một thời gian, chị quý em. Nghe khác về em như thế, chị bực lắm.”