Lục Tiến Dương đưa Ôn Ninh đến bệnh viện, mà cõng cô rẽ một con ngõ nhỏ, dừng một cánh cổng của một căn tứ hợp viện. Anh gõ cửa.
Người mở cửa là một ông lão. Nhìn thấy Lục Tiến Dương, vẻ mặt ông lộ rõ sự kinh ngạc, thấy lưng cõng một cô gái, nụ của ông lão càng rạng rỡ hơn: “Chà, cháu đưa bạn gái đến khám bệnh ?”
Ôn Ninh định giải thích hai yêu thì Lục Tiến Dương lên tiếng : “Chú Hoàng, cô trẹo chân, chú giúp cháu xem với.”
Anh đặt Ôn Ninh xuống.
Đề tài lái sang hướng khác, Ôn Ninh giải thích càng kỳ quái, đành theo Lục Tiến Dương chào: “Chào chú Hoàng ạ.”
Ánh mắt chú Hoàng đảo qua giữa hai , vẻ mặt tươi : “Cháu gái, , để chú xem cho.”
Chú Hoàng từng là bác sĩ khoa chỉnh hình về hưu ở bệnh viện quân khu, ông học Đông y, đặc biệt am hiểu việc chữa trị chấn thương.
Lục Tiến Dương dìu Ôn Ninh trong. Sau khi xuống, chú Hoàng bảo cô cởi giày và tất, duỗi chân . Ôn Ninh theo, để lộ mắt cá chân trắng nõn. Chú Hoàng cầm lấy chân cô, ấn vài cái, quả quyết : “Trật khớp , để chú nắn cho cháu.”
Ôn Ninh còn kịp phản ứng, chỉ thấy hai tiếng “rắc rắc”, mắt cá chân của cô trở vị trí cũ.
Chú Hoàng dậy, tìm kiếm gì đó quầy t.h.u.ố.c bên cạnh. Rất nhanh, ông cầm một chai rượu t.h.u.ố.c, lắc lắc mặt Ôn Ninh: “Mắt cá chân cháu vẫn còn sưng. Kết hợp với chai rượu t.h.u.ố.c , mỗi ngày bôi một , bôi xoa bóp, đảm bảo bảy ngày nhẹ nhàng như bay.”
“À, Tiến Dương , hôm nay cháu giúp bạn gái cháu bôi nhé. Trước cháu thương cũng dùng t.h.u.ố.c , chắc cháu cách xoa bóp .” Chú Hoàng trực tiếp đưa chai rượu t.h.u.ố.c cho Lục Tiến Dương.
Ôn Ninh nào dám để Lục Tiến Dương xoa chân cho , cô vội : "Không cần , cần ạ! Cháu tự xoa , chú chỉ cần dạy cháu cách xoa thôi."
Chú Hoàng : "Nói thì khó lắm, cháu cứ xem thằng Tiến Dương một là ."
Ôn Ninh còn định từ chối, nhưng Lục Tiến Dương thong thả xắn tay áo lên từng vòng một. Vẻ mặt bình thản, liếc cô một cái: "Đừng lãng phí thời gian."
Xắn xong tay áo, thản nhiên cầm lấy chai t.h.u.ố.c, vặn nắp, đổ một ít lòng bàn tay. Xoa vài cái cho nóng một tay nắm lấy bàn chân trắng nõn của Ôn Ninh, tay đặt lên cổ chân cô, bắt đầu xoa bóp.
Lòng bàn tay rộng, một bàn tay đủ ôm trọn bàn chân cô. Cảm nhận làn da mềm mại lòng bàn tay, những ngón chân xinh xắn trắng như tuyết, Lục Tiến Dương khẽ nhíu mày. Những hình ảnh trong mơ đêm qua ùa về. Yết hầu khẽ chuyển động, cơ bụng co thắt , nhưng vẻ mặt vẫn lạnh lùng, để lộ cảm xúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-20.html.]
Ôn Ninh cũng khá hơn là bao. Mỗi bàn tay thô ráp, rộng lớn xoa bóp, da thịt cô khẽ run rẩy. Gan bàn chân cô cuộn c.h.ặ.t, hai má nóng bừng, l.ồ.ng n.g.ự.c như một chiếc đồng hồ báo thức, kêu lách tách ngừng. Ánh mắt cô vô tình rơi Lục Tiến Dương.
Anh cụp mắt, môi mím c.h.ặ.t, vẻ mặt cực kỳ chuyên chú xoa bóp cho cô. Mỗi dùng lực, các mạch m.á.u xanh nhạt ở bắp tay hiện rõ, gân xanh ở mặt trong cũng nổi lên cuồn cuộn, đầy vẻ nam tính.
Ôn Ninh tự trấn an trong lòng: "Đừng nghĩ lung tung, đừng nghĩ lung tung. Anh chỉ đang thoa t.h.u.ố.c thôi."
suy nghĩ cô vẫn cứ bay bổng.
Cuối cùng, Lục Tiến Dương dừng tay, mím môi Ôn Ninh một cái: "Về nhà cứ tiếp tục xoa như thế ."
"Vâng, ạ." Ôn Ninh gật đầu như cái máy, vội vã nắm lấy vớ để .
Lục Tiến Dương rửa tay. Ôn Ninh cử động cổ chân, quả nhiên còn đau như , ít nhất là thành vấn đề.
"Cảm ơn chú Hoàng. Tiền khám bệnh là bao nhiêu ạ, để cháu trả chú." Cô lời cảm ơn, thò tay túi xách, lấy một đống tiền lẻ, một hào, hai hào... cuối cùng gom năm đồng.
Ôn Ninh chút ngại ngùng, cô diễn, mà trong túi cô thực sự còn nhiều tiền. Ngoài tiền mua quần áo mà nhà họ Lục đưa, lúc rời quê cô cũng chỉ mang theo một ít phiếu và tiền lẻ, tổng cộng quá mười đồng.
Chú Hoàng thấy thế vội xua tay: "Con bé khách sáo quá. Cháu là bạn gái của thằng Tiến Dương, đau đầu nhức óc đau chỗ nào cứ đến tìm chú, đưa tiền thì khách sáo quá."
Ôn Ninh thích chiếm tiện nghi: "Chú Hoàng, bạn trai cháu, mà là ân nhân cứu mạng. Hôm nay cháu gặp chút chuyện, may nhờ giúp đỡ. Thế nên chú nhất định nhận tiền ạ."
Ân nhân cứu mạng? Chú Hoàng liếc Lục Tiến Dương, sang Ôn Ninh: "Chú thật sự khi nào thằng nhóc thích việc thiện như . Cháu , tiền thì thật sự cần . Chú mở phòng khám, cũng chẳng định giá thế nào. Hôm nay chú cũng chỉ là giúp thằng Tiến Dương thôi."
Chú Hoàng thế, Ôn Ninh kiên trì nữa, cất tiền và vô cùng cảm kích : "Vậy cháu cảm ơn chú Hoàng ạ."
Chú Hoàng lắc đầu: "Khách sáo gì chứ."
Lục Tiến Dương rửa tay xong . Chú Hoàng nháy mắt với : "Tiến Dương , thương gân động cốt kiêng khem. Mau đưa bạn gái ăn chút gì ngon bổ dưỡng ."
"Hôm nay phiền chú Hoàng ." Lục Tiến Dương lời cảm ơn, sang Ôn Ninh: "Đi thôi, ăn cơm."