Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-04-12 13:26:51
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Ninh hả hê tên đó một cái, tâm trạng dần bình tĩnh . Cô sang, một nữa bày tỏ lòng ơn với Lục Tiến Dương. Ánh mắt hai chạm , vẻ tàn nhẫn trong mắt tan biến, chỉ còn một cảm xúc khó tả.

Anh bực bội kéo cổ áo quân phục hai cái, liếc khuôn mặt xinh gây chuyện , dùng giọng huấn lính để : "Mặt mũi dễ gây chuyện thì đừng một nữa. Không lúc nào cũng may mắn như ."

Ôn Ninh đồng tình với lời đó. Cô chỉnh quần áo và tóc tai xộc xệch, ngoan ngoãn đáp: "Anh đúng. Sau sẽ chú ý hơn."

Giọng nhỏ nhẹ, mềm mại cùng với vẻ mặt ngoan ngoãn của cô gái khiến lòng Lục Tiến Dương như một bàn tay vô hình khẽ chạm. Anh nhướng mi, liếc cô một cái, định thêm gì đó thì thấy giọng Tôn Trường Chinh: "Đội trưởng Lục!"

"Bắt . Giờ xử trí thế nào?" Tôn Trường Chinh nắm cổ áo tên cao, một tay quăng xuống đất. Tay chân trói quặt , quằn quại như con dòi nền đất.

Ánh mắt sắc lẹm của Lục Tiến Dương lướt qua tên cao, sang Ôn Ninh: "Cô xử lý thế nào?"

Trong đầu Ôn Ninh ngay lập tức hiện lên vô cách để tên cao c.h.ế.t thây. Tiếc là, nghĩ đến phận của Lục Tiến Dương, sợ liên lụy , cô đành : "Đưa đến đồn công an ."

Lục Tiến Dương gật đầu.

Tôn Trường Chinh đá tên cao: "Mau dậy !"

Tên thấp dám phản kháng, vùng dậy từ đất. Tên cao vẫn còn ấm ức : "Hai đồng chí, đừng để con nhỏ lừa. Chính nó là v* v*n chúng , còn đòi tiền nữa. Nó là loại con gái bán đấy!"

Ôn Ninh đỏ mắt trừng tên cao. Bị cưỡng h.i.ế.p thành còn vu khống cô là gái b*n d*m? Thật sự coi cô là trái hồng mềm dễ bắt nạt ?

Ôn Ninh quanh, tìm thấy con d.a.o văng đất, nhặt lên, từng bước tiến gần tên cao.

Tên cao từng chạm trán với cô, cô dám thật nên sợ đến mức lắp bắp: "Mày... mày gì? Giữa ban ngày ban mặt mà dám g.i.ế.c !"

Ôn Ninh phớt lờ lời , sang Tôn Trường Chinh: "Đồng chí, phiền giữ c.h.ặ.t , đừng cho quậy."

Tôn Trường Chinh hai lời, lập tức theo. Lục Tiến Dương trong mắt lóe lên sự kinh ngạc, Ôn Ninh định gì.

Ôn Ninh cầm d.a.o, mũi d.a.o chĩa thẳng mặt tên cao, càng lúc càng gần: "Đừng lộn xộn nhé, lỡ mà đ.â.m mắt, chịu trách nhiệm ."

"Mày, mày gì?!" Tên cao hoảng sợ tột độ, đồng t.ử giãn .

Ôn Ninh cong môi, mũi d.a.o lướt qua lướt mặt . Tên cao cảm thấy da thịt nóng rát, đau đớn gào thét.

"Xong." Ôn Ninh buông d.a.o, hài lòng ngắm nghía "tác phẩm" của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-18.html.]

Trên mặt tên cao bốn chữ đỏ tươi như m.á.u:  là lưu manh.

Phì, Tôn Trường Chinh ngờ cách trả thù của cô như . Phải là sát thương lớn, nhưng tính nhục nhã thì cực cao.

Lục Tiến Dương cũng ngờ, khóe môi khẽ nhếch lên một chút.

Tôn Trường Chinh xách một tên lên, nháy mắt với Lục Tiến Dương: "Đội trưởng Lục, đưa cô gái về, sẽ đưa hai tên đến đồn công an. Lát nữa gặp ở chỗ cũ nhé."

Tôn Trường Chinh xuất từ đội đặc nhiệm, đối phó với loại côn đồ chỉ cái vỏ bọc thành vấn đề.

Ôn Ninh tiến đến cảm ơn . Tôn Trường Chinh xua tay hào sảng: "Hải, thấy việc nghĩa hăng hái , đó là chuyện nên ."

Tôn Trường Chinh dẫn . Ôn Ninh lúc mới nhớ Diệp Xảo vẫn , .

Lục Tiến Dương: "Đồng chí, hôm nay thật sự cảm ơn . Tính , cứu hai . Lát nữa và đồng chí thời gian , mời hai một bữa cơm."

" đó, đến cửa hàng hữu nghị tìm bạn . Hôm nay chúng cùng ."

Lục Tiến Dương từ chối: "Đi thôi."

Ôn Ninh chuẩn tâm lý, chờ lát nữa gặp Diệp Xảo, phận của chắc chắn sẽ bại lộ. Dù Diệp Xảo cũng thấy ảnh của Lục Tiến Dương. thể ngờ, khi trở cửa hàng, Diệp Xảo ở đó.

Đang định tìm hỏi thăm thì cô chạm mắt với bán hàng bán quần áo cho lúc nãy.

Ánh mắt bán hàng đảo qua giữa cô và Lục Tiến Dương, nở nụ đầy ẩn ý: “Cô gái, hóa hôm nay cô mua quần áo là để gặp bạn trai ? Ôi chao, bạn trai cô trai thật, còn là quân nhân nữa chứ!”

Ôn Ninh dám quên bài học về việc nguyên chủ cố gắng trèo cao mà thành, liên tục xua tay giải thích: “Cô hiểu lầm , bạn trai cháu.”

“À mà cháu hỏi cô chuyện , cô thấy cô gái cùng cháu lúc nãy ? Cô bảo để quên đồ ở cửa hàng nên lấy, nhưng cháu tìm thấy cô .”

Sáng nay nhiều mua sắm, càng ít mua đồ. Nhân viên bán hàng nhớ rõ: “À, cô cô gái , thấy. Cô cùng cô mà, đó dạo thêm một lúc, thử hai bộ quần áo mới .”

Nghe đến đây, sắc mặt Ôn Ninh trở nên khó coi.

Nếu Diệp Xảo tìm ví tiền mà mất thời gian thì còn dễ giải thích, nhưng cô cửa hàng, còn dạo và thử quần áo một lúc, tại đợi cô? Nghĩ đến việc Diệp Xảo đột nhiên đề nghị bộ về, bỏ cô một ở đầu ngõ, Ôn Ninh càng thêm nghi ngờ.

 

Loading...