Ôn Ninh chần chừ, rời văn phòng trưởng đoàn Lương, cô lập tức chạy đến Báo Thủ Đô.
Hiện tại, cô là cán bộ tuyên truyền của đoàn văn công, sự bảo lãnh của đoàn, bản thảo cô mang đến báo xã độ xác thực cao. Hơn nữa, chất lượng bài , chủ đề đúng là vấn đề nóng hiện tại, nên biên tập viên của báo xã đồng ý nhận bản thảo ngay lập tức. Tiền nhuận b.út là mười lăm đồng.
Họ trả tiền ngay tại chỗ.
Ôn Ninh nộp bản thảo, cầm tiền nhuận b.út trong tay, vui vẻ khỏi báo xã.
Cô cố gắng việc như , một là để dùng năng lực của nhận sự trọng dụng của lãnh đạo, hai là thể kiếm thêm chút thu nhập. Mười lăm đồng là nhiều, nhưng là do cô tự kiếm.
Ôn Ninh cất tiền cẩn thận, về nhà bỏ chiếc hộp nhỏ của khóa . Chiếc hộp là Lục Tiến Dương mua cho cô , bây giờ trở thành “quỹ đen” của cô.
Ôn Ninh cất tiền xong, thấy phiếu gạo mà của nguyên chủ gửi, cô chợt nhớ lâu thấy cô hồi âm.
Cô gọi điện vài , trực tổng đài ở xã sẽ gọi của nguyên chủ, nhưng đợi một lúc, khi cô gọi thì điện thoại bận. Gửi điện báo cũng tin tức. Gửi thư cũng hồi âm.
Không lẽ chuyện gì ?
Ôn Ninh càng nghĩ càng bất an, cô vội chạy xuống lầu, cầm lấy điện thoại và gọi .
Lần , cô nhận tin tức về của nguyên chủ. Quả nhiên là chuyện.
Người trực tổng đài ở xã , của nguyên chủ bỏ từ tối hôm qua. Không thấy nữa.
Lục Tiến Dương nghỉ một tuần. Anh mỗi ngày sáng sớm đều dậy đưa Ôn Ninh , đến lúc cô tan tầm đến cổng đoàn văn công đón cô về. Cứ như phụ đón con nhỏ , yên tâm, nhất định đưa đón tận nơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-157.html.]
Hai tuần cũng gần như về nhà ăn tối. Không thì ăn ở căng tin đoàn văn công, thì giải quyết ở tiệm cơm quốc doanh. Ăn uống xong xuôi, hai còn chương trình riêng.
Hoặc là công viên nhỏ dạo chơi. Buổi tối công viên ít , đến chỗ đèn đường, hai kiêng dè gì mà nắm tay, mười ngón đan c.h.ặ.t . Hoặc là Lục Tiến Dương ôm eo Ôn Ninh, Ôn Ninh tựa lòng . Đi đến chỗ vắng , kìm mà hôn một cái. Đôi khi hai cũng sẽ rạp chiếu bóng, xem một suất phim về nhà.
Những cặp đôi đang yêu nồng nhiệt, mỗi giờ mỗi khắc đều ôm ấp, hôn hít. Ôn Ninh và Lục Tiến Dương cũng ngoại lệ.
Cũng may Lục Chấn Quốc và Tần Lan đều ở nhà. Lục Diệu cả ngày theo bạn bè bên ngoài tìm kiếm tình yêu, tổ chức các hoạt đ*ng t*nh nguyện. Chạy cả ngày bên ngoài, tối về nhà là đổ vật ngủ, ngủ say như c.h.ế.t, sấm sét cũng đ.á.n.h thức nổi, càng miễn bàn động tĩnh cách hai căn phòng. Còn về dì Trương, bà vẫn luôn ở tầng , cơ bản lên lầu. Bố cục phòng ốc tầng tầng giống , phòng dì Trương và phòng của Ôn Ninh cùng Lục Tiến Dương ở hai hướng khác , hiệu quả cách âm cần quá .
Cho nên, cứ đến tối, Ôn Ninh và Lục Tiến Dương ở chung một phòng.
Ôn Ninh mỗi ngày đều tắm rửa, còn dùng xà phòng thơm và dầu gội đầu, những thứ mà nhà bình thường đều tiếc tiền dám mua. Một lọ đến bảy tám đồng, dùng đầy nửa năm hết. Lục Tiến Dương chiều cô, đặc biệt mua dầu gội đầu sản xuất ở nhà máy hóa chất Thượng Hải, hương hoa nhài. Gội xong thì tóc mềm mượt, thơm ngào ngạt. Hơn nữa, Ôn Ninh vốn dĩ mùi hương cơ thể thoang thoảng, nhẹ nhàng, thật mật, mũi kề sát da thịt cô mới thể ngửi thấy.
Trong phòng.
Ôn Ninh tắm rửa xong, vắt khô tóc, chiếc áo sơ mi trắng của Lục Tiến Dương đồ ngủ. Cúc áo cổ cởi đến một nửa, cô túm lấy vai áo sơ mi kéo phía một cái, chiếc áo sơ mi liền biến thành áo ngủ cổ chữ V sâu, vặn che ở chỗ trắng nõn, đầy đặn nhất. Mái tóc dài xõa tung lưng. Cô cứ thế mặc bộ đồ xuống giường Lục Tiến Dương. Toàn da thịt cô trắng mềm, mịn màng như đậu phụ. Chỗ nào cần đầy đặn thì đầy đặn, chỗ nào cần thon gọn thì một bàn tay thể ôm trọn.
Ngồi đó, cô tùy ý vuốt vài lọn tóc. Hai chiếc đùi thon dài trắng nõn cân đối đặt hờ mép giường, đôi chân nhỏ nhắn trắng muốt đung đưa qua . Mỗi cử chỉ, mỗi hành động đều toát lên vẻ phong tình mà ngây thơ, hệt như một nàng thỏ trắng tinh hóa thành hình . Cho dù là vị Phật t.ử thanh tịnh tu luyện vạn năm thấy, cũng phá giới.
Ý chí sắt đá của Lục Tiến Dương chỉ hữu dụng ở bước cuối cùng, còn những lúc khác thì , cứ như tờ giấy , chọc một cái là rách. Cái gọi là bình tĩnh tự chủ, kiềm chế cấm d.ụ.c, gặp Ôn Ninh đều còn ý nghĩa gì. Anh chỉ con gái yêu đang ở ngay mắt, , yêu kiều, quyến rũ, còn ngừng tỏa hương thơm. Lại còn là một tiểu yêu tinh, kiêng nể gì mà nũng, trêu chọc, khiêu khích .
Mắt đỏ lên, m.á.u đều dồn về một chỗ. Anh hít một , hít một . Cả căng cứng như thép, nghẹn đến nổ tung, cuối cùng nhịn nổi, đè cô xuống giường. Cánh tay gân xanh nổi lên, chống ở hai bên thể cô, cúi hung hăng m*t lấy đôi môi mềm mại của cô.