Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-04-12 13:24:12
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba bước khỏi nhà.

Rẽ qua một góc cua, mắt là con đường nhựa thẳng tắp, hai bên trồng hàng cây bạch quả. Gió thổi qua, những chiếc lá vàng rào rạt bay xuống, trải t.h.ả.m mặt đường thành một con đường vàng óng ánh, hệt như trong phim điện ảnh.

“Đẹp quá.” Diệp Xảo kinh ngạc thốt lên.

Ôn Ninh ở thế kỷ cũng từng thấy con đường bạch quả như thế ở thủ đô, nhưng yên tĩnh như ở đây, khắp nơi đều là chụp ảnh check-in.

Bà Tần Lan tự hào : “Trừ khu Điếu Ngư Đài thì con đường bạch quả ở đại viện quân của chúng nhất đấy.”

Vừa , bà Tần Lan chỉ các công trình kiến trúc khác để giới thiệu: “Bên là khu việc. Bên là khu sinh hoạt, nhà ở cho gia đình, nhà ăn, phòng khám, trường học và nhà tắm công cộng. Còn ở giữa là khu vực hoạt động, hội trường và sân thể d.ụ.c đều ở đó.”

Ôn Ninh cẩn thận ghi nhớ đường , thỉnh thoảng gật đầu tỏ vẻ lắng . Diệp Xảo thì chớp mắt ngắm cảnh phố trong đại viện, thỉnh thoảng thốt lên kinh ngạc.

lúc là giờ việc nên đường trong đại viện khá nhiều . Chuyện nhà họ Lục nhận nuôi hai cô con gái lan truyền khắp nơi mấy ngày nay. Vừa thấy bà Tần Lan xuất hiện cùng hai cô gái trẻ, đều đồng loạt tiến đến chào hỏi.

“Ôi, bác sĩ Tần, đây là hai cô con gái nuôi mới của chị ? Xinh quá mất.” Vợ của chính ủy Phương Bình đang đạp xe đạp Đại Giang 28 ngang qua, thấy bà Tần Lan liền bóp phanh, dừng mặt.

em.” Bà Tần Lan giới thiệu với Phương Bình, sang với Ôn Ninh và Diệp Xảo: “Đây là dì Phương của các cháu.”

Ôn Ninh sờ sờ b.í.m tóc vai, ngoan ngoãn chào: “Cháu chào dì Phương ạ.”

Ánh mắt Phương Bình dừng Ôn Ninh vài giây, đôi mắt sáng rực lên. Cô bé lớn lên quá đỗi xinh xắn, hệt như ngôi điện ảnh. Làn da trắng mịn màng như đậu phụ non, nựng. Phương Bình hỏi:

“Cháu gái, năm nay cháu bao nhiêu tuổi ? Có yêu ?”

Ôn Ninh lắc đầu: “Cháu tròn 18, vẫn yêu ạ.”

Phương Bình sang Diệp Xảo bên cạnh, hỏi câu tương tự, và câu trả lời của Diệp Xảo cũng giống hệt Ôn Ninh.

Phương Bình gật đầu hài lòng, trong lòng phấn khởi. Đội của chồng bà nhiều đồng chí độc , đang lo giải quyết vấn đề cá nhân thế nào. Hai cô gái qua thì thấy tệ:

“Ôi bác sĩ Tần, chị thật phúc, hai con trai trai tài giỏi, giờ thêm hai cô con gái xinh xắn nữa. Hôm nào chị đưa các cháu sang nhà em chơi nhé.”

“Được thôi, hôm nào rảnh cô đưa các cháu sang nhà dì chơi.” Bà Tần Lan vui vẻ đồng ý.

Phương Bình ghen tị mặt rời . Tiếp đó, nhiều khác cũng đến trò chuyện với bà Tần Lan, chủ yếu là vì tò mò về Ôn Ninh và Diệp Xảo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-15.html.]

Chỉ một lát , khắp đại viện truyền tai rằng hai cô con gái nuôi nhà họ Lục đều xinh xắn, đặc biệt là cô bé tên Ôn Ninh, tựa tiên nữ.

Đoạn đường ngắn mà bà Tần Lan mất gần nửa tiếng mới khỏi đại viện.

Bà Tần Lan chỉ tay trạm xe buýt cách đó xa: “Đi đến cửa hàng Hữu Nghị thì xe ở đó, tuyến 455, năm trạm là đến.”

Ba đến trạm chờ xe, tiếng gọi: “Bác sĩ Tần!”

Bà Tần Lan đầu , là chủ nhiệm Lý của phòng khám, đang đạp chiếc xe Đại Giang 28 chạy tới, vẻ mặt vội vã.

“Bác sĩ Tần, mau, mau theo về bệnh viện. Có một bệnh nhân cần phẫu thuật gấp, nhưng tình hình phức tạp, cụ thể chúng .”

Chủ nhiệm Lý siết c.h.ặ.t ghi đông xe, nhảy xuống.

“Được, ngài đợi một lát.”

Chuyện bệnh nhân thể chậm trễ. Bà Tần Lan , chia tiền cho Ôn Ninh và Diệp Xảo: “Cô về bệnh viện ngay đây. Các cháu cầm lấy tiền , tự cửa hàng chọn vài bộ quần áo . Còn thiếu gì thì hôm khác dì sẽ đưa các cháu mua.”

Sắp xếp xong xuôi, bà Tần Lan theo chủ nhiệm Lý.

Ôn Ninh và Diệp Xảo lên xe buýt.

Đến trạm, hai cô xuống xe. Cách đó xa là một tòa nhà cao năm tầng, tường dòng chữ “Cửa hàng Hữu Nghị” to lớn, trông bề thế.

Diệp Xảo mật khoác tay Ôn Ninh, về phía đó. Ôn Ninh chỉ cảm thấy tay nổi da gà, nghĩ đến cốt truyện cũ cô thấy khó chịu. đời như một vở kịch, tất cả đều dựa diễn xuất, nên mặt cô vẫn giữ vẻ “chị em tình thâm”.

Cửa hàng Hữu Nghị bây giờ bố cục giống như trung tâm thương mại . Mỗi tầng bán một loại hàng hóa khác . Tầng một là hàng tạp hóa và quầy rượu, khắp nơi là những dãy tủ kính trưng bày hàng hóa. Mỗi quầy đều một nhân viên bán hàng mặc đồng phục đó, chịu trách nhiệm lấy hàng cho khách.

Ôn Ninh và Diệp Xảo thẳng lên tầng hai.

Tầng hai chuyên bán quần áo, từ đồ lót đến quần áo mặc ngoài, với nhiều nhãn hiệu khác , thể so sánh với hợp tác xã ở nông thôn. Diệp Xảo choáng ngợp. Cô chợt nghĩ điều gì đó, với Ôn Ninh: “Ninh Ninh, ở đây nhiều đồ quá, chúng tách dạo nhé, tự chọn cái thích.”

“Được thôi.” Ôn Ninh chút suy nghĩ đồng ý.

 

 

Loading...