Ôn Ninh gật đầu: "Vâng, cứ để ở đây thôi chú Vương. Cháu cảm ơn chú nhiều ạ!"
Lão Vương đặt bàn ghế xuống, phủi phủi tay: "Được , con bé , việc gì thì cứ nhé."
"Vâng, chú về cẩn thận nhé, xuống lầu chú ý một chút." Ôn Ninh tiễn chú Vương , bàn việc của ở hành lang.
Tầng vài văn phòng, nên qua hành lang đông.
Bỗng thấy việc ở hành lang, họ khỏi tò mò .
Có còn đến hỏi thẳng: "Đồng chí, ở phòng nào ? Sao việc ở hành lang thế?"
Ôn Ninh ngây thơ: "A, là cán sự mới đến của khoa Tuyên truyền, tên là Ôn Ninh. Phó khoa trưởng Chu trong phòng chỗ, bảo tự tìm chỗ việc. thấy hành lang gần văn phòng, tiện cho phó khoa trưởng Chu sai bảo nên tạm ở đây."
Người đó bĩu môi lắc đầu: "Phó khoa trưởng của các đúng là... Hành lang chỗ việc!"
Một tò mò , khác đến.
Ôn Ninh vẫn giữ vẻ mặt ngây thơ, lặp câu trả lời , thiếu một chữ.
Nhìn vẻ mặt đơn thuần của cô như một chú thỏ con, những đến hỏi đều đổ mồ hôi cô. Họ thầm nhắc nhở: "Đồng chí , thông thường chúng đều việc trong văn phòng. Cậu là đầu tiên việc ở hành lang đấy. Cậu nên tìm phó khoa trưởng Chu nghĩ cách ."
Câu gần như thẳng là "Cậu đắc tội với phó khoa trưởng Chu ? Nếu , thì mau nghĩ cách hòa giải ."
Ôn Ninh chỉ như hiểu, : "Phó khoa trưởng Chu , chuyện chỗ nhỏ như thế mà còn giải quyết , gặp công việc cần hợp tác thì mà triển khai ạ."
Đối phương thấy cô hiểu ý, tỏ vẻ "Cầu trời phù hộ cho ", bỏ .
Cứ như , vài nhóm đến hỏi.
Chỉ một lát , cả tòa nhà hành chính lan truyền tin đồn…
Phó khoa trưởng Chu của khoa Tuyên truyền sắp xếp chỗ cho cán sự mới đến, bắt việc ở hành lang!
Có tin đồn, đương nhiên sẽ bàn tán.
"Các xem phó khoa trưởng Chu ? Sao sắp xếp chỗ cho đồng chí Ôn Ninh mới đến ? thấy cô tội nghiệp thật, một trơ trọi ở hành lang, chẳng ai chuyện cùng."
"Còn nữa, rõ ràng là thích , bắt nạt mới chứ !"
"Hai oán thù, đến nỗi!"
"Cái thì . , vốn dĩ phó khoa trưởng Chu cháu gái khoa Tuyên truyền. Chẳng hiểu , lúc thi thì cháu gái bà đến, thế là đồng chí Ôn Ninh đậu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-112.html.]
"Thế thì đúng ! Chỗ để dành cho cháu gái khác chiếm mất, trách dằn mặt ."
" là cháu gái bà tự đến thi, liên quan gì đến khác ?"
Chu Phương vẫn luôn ở trong văn phòng, hề bên ngoài lan truyền chuyện gì. Cho đến khi bà vệ sinh, khỏi cửa rẽ trái, đối diện với khuôn mặt ngây thơ, trong sáng của Ôn Ninh.
Sau đó, bà thấy cái bàn việc to đùng.
Biểu cảm của Chu Phương lập tức cứng đờ.
"Cô gì ở đây? Ai cho phép cô chỗ ?"
Ôn Ninh như hoa: "Phó khoa trưởng Chu chẳng trong phòng chỗ của , bảo tự nghĩ cách ? Bà xem, tìm chỗ chứ?"
Chu Phương dằn mặt Ôn Ninh, nhưng hề chuyện phơi bày . Bây giờ Ôn Ninh thế , đều bà gì. Chu Phương giận đến mặt tái mét, trở mặt : "Nói bậy! câu đó lúc nào? Cô mau chuyển trong, đừng ở đây chắn đường!"
Ôn Ninh trợn tròn đôi mắt ngây thơ, Chu Phương chớp: " thấy chỗ mà. Không khí trong lành, tầm , thể dễ dàng tiếp thu sự giám sát của quần chúng. việc ở đây ."
Cô chuyển, cô nhất quyết chuyển.
Cô cho tất cả Chu Phương là bắt nạt mới.
" lệnh cho cô! Mau chuyển trong!" Chu Phương quát lên, liếc xung quanh, sợ thấy.
Ôn Ninh chỉ , khoanh tay đó, thong dong.
Chu Phương ngờ cô cứng đầu như . Bà đe dọa: "Được thôi, cô chuyển đúng , thì sẽ chuyện với cấp , rằng cô tuân thủ chỉ thị, phù hợp với công việc !"
Ôn Ninh đáp bà ba chữ: "Bà cứ tự nhiên."
"Được! Được!" Cái con bé , loạn đây mà! Chu Phương giận đến thái dương đập thình thịch, xoay thẳng lên lầu, định tìm trưởng khoa.
Đẩy cửa văn phòng trưởng khoa , Chu Phương oán trách một tràng: "Trưởng khoa Vương, đồng chí Ôn Ninh thật sự quá quái gở! Quá ngạo mạn! Dựa chút tài năng, theo sắp xếp!"
Trưởng khoa Vương định xuống lầu tìm Chu Phương chuyện, ngờ bà tự tìm đến.
Ông nhàn nhạt liếc Chu Phương một cái, "Quái gở như thế nào?"
Chu Phương : "Ông , cô mang bàn việc ngoài hành lang , chiếm dụng khu vực công cộng thì , còn ảnh hưởng đến việc của đồng nghiệp khác. Ông xem, văn phòng rộng thế mà đủ cho cô việc ? bảo cô chuyển ngay, nhưng cô cãi , trợn mắt trợn mày, c.h.ế.t sống lời !"
"Thật ?" Trưởng khoa Vương xong, sắc mặt đột nhiên trở nên nghiêm túc: " chuyện như ."