Chú Lục Chấn Quốc trong lòng vợ đổi. Nhìn Diệp Xảo và Ôn Ninh, lòng chú chợt dâng lên một nỗi tiếc nuối nhè nhẹ. Nếu Nhã Bân và Diệp Cường hy sinh, chắc chắn họ cũng sẽ thấy con gái giờ đây lớn khôn và xinh đến nhường nào. Đáng tiếc...
Ôn Ninh và Diệp Xảo ở ghế sofa một lúc. Thấy thời gian thích hợp, Diệp Xảo lấy từ trong túi một gói đồ:
"Cô Tần, chú Lục, ngày xưa bố cháu thư về nhắc tới chú Lục thích ăn lạc. Đây là lạc nhà cháu tự trồng, cháu mang đến biếu cô chú ăn thử ạ."
Diệp Xảo năng khéo, cô Tần Lan mỉm : "Con bé thật chu đáo."
Chú Lục Chấn Quốc thì nhớ những ngày cùng đồng đội nhiệm vụ. Thời đó lương thực khan hiếm, chẳng gì ngon, chú và đồng đội thường rang lạc với muối để uống rượu. Thật hiếm một cô gái nhỏ nhớ những chuyện . Ánh mắt chú Diệp Xảo thêm vài phần trìu mến.
Khóe môi Diệp Xảo khẽ cong lên, ánh mắt lướt qua Ôn Ninh đang bên cạnh như vô tình. Túi vải của Ôn Ninh trông khá nhỏ, là đựng nhiều đồ. Hơn nữa, cô nhớ lúc dì Tuyết Cầm trông vội vã, chắc chắn quên chuẩn quà cho nhà họ Lục. Lần đầu đến nhà mà tay , đó là phép lịch sự tối thiểu. Nếu Ôn Ninh lễ nghi đó thì...
Nghĩ đến đây, trong lòng Diệp Xảo chợt dâng lên một chút vui sướng.
Có lẽ ánh mắt của Diệp Xảo quá mãnh liệt, Ôn Ninh đặt ly nước xuống, đầu , vặn chạm ánh mắt cô .
Cô chợt nhớ trong truyện gốc, của nguyên chủ lén lút chuẩn hành lý lưng chồng, sợ phát hiện nên đựng thêm bất cứ thứ gì. Bà chỉ dặn dò nguyên chủ đến thành phố thì mua quà cho gia đình họ Lục khi đến. Thế nhưng, nguyên chủ vô tư quên bẵng. Cô đến nhà họ Lục với hai bàn tay trắng, nhà thì chỉ chăm chăm ngó xung quanh, vẻ tham lam hề che giấu. Điều đó càng nổi bật sự lễ phép, ngọt ngào của Diệp Xảo khi cô chào hỏi và tặng quà.
thì...
Ôn Ninh sẽ Diệp Xảo thất vọng. Cô tháo chiếc túi vải vai xuống, lấy một gói đồ đặt lên bàn :
"Chú Lục, cô Tần, nhà cháu trồng lạc, nhưng cháu cũng mang một chút đặc sản quê nhà đến để cô chú nếm thử. Món quà đáng giá, nhưng thật lòng cháu ơn cô chú giúp cháu lúc khó khăn như ."
Cô mở gói đồ , bên trong là một miếng thịt khô lớn bằng cánh tay. Đó là miếng thịt cô đổi với nhân viên tàu. Nhân viên tàu thường xuyên giao tiếp với hành khách từ khắp nơi nên đôi khi cũng trao đổi đồ. Ôn Ninh dùng một ít tiền để đổi lấy miếng thịt .
Trong thời buổi , nhà quê cả năm cũng chẳng ăn mấy thịt. Việc thể mang theo một miếng thịt khô lớn như đủ cho thấy tấm lòng của cô.
Cô Tần Lan chút ngập ngừng: "Hải, con bé khách sáo quá. Tới thì tới thôi, mang nhiều đồ gì. Bố con và chú Chấn Quốc từng là đồng đội, chúng giúp đỡ con cũng là điều nên ."
"Cô Tần ạ, cháu từ nhỏ dạy cháu ơn, tri ân báo đáp. Món quà so với việc cô chú cứu cháu khỏi tình thế nguy hiểm, chẳng thấm ." Ôn Ninh tỏ vẻ cảm kích đúng lúc. Thêm một chút thì quá giả tạo, thiếu một chút thì đủ chân thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-10.html.]
Tuy chút diễn, nhưng sự ơn của cô dành cho gia đình họ Lục là thật lòng. Nếu họ đồng ý nhận cô, giờ cô lẽ sống cùng với một ngốc nghếch.
Nhìn dáng vẻ đáng yêu của Ôn Ninh, cô Tần Lan kìm nhớ về cảnh của ngày xưa. Gia đình cô nhiều đời nghề buôn bán, thuộc thành phần tư sản. Thời cuộc biến động, cũng những kẻ dùng quyền thế để ép cô lấy. Gia đình cô đành cầu cạnh gia đình họ Lục, vốn gốc gác trong sạch và cũng thế lực, hiến tài sản, từ đó mới thoát khỏi nguy cơ, từ tư sản trở thành thương nhân yêu nước.
Tần Lan quên sạch những lời oán trách đó về Ôn Ninh. Cô gần, xoa xoa vai Ôn Ninh: "Con yên tâm, cô và chú Lục ở đây, ai dám ép buộc con lấy ai ."
Ôn Ninh ngoan ngoãn gật đầu.
Ngồi thêm một lát, Tần Lan hỏi cô Trương: "Đồ ăn chuẩn xong ? Xong thì dọn cơm luôn . Hai đứa nhỏ xe lửa chắc đói bụng lắm ."
Cô Trương lau tay tạp dề, gật đầu: "Dạ xong cả , dọn lên bàn hết . Giờ lên gác gọi Diệu xuống." Lục Diệu bảo lên gác tìm đồ, vẫn xuống.
Tần Lan dậy: "Không cần, để lên xem thằng bé đang bận gì."
Vừa dứt lời, một bóng từ lầu lao xuống. Không Lục Diệu thì là ai?
"Mẹ ơi." Lục Diệu tay cầm một chiếc túi, về phía ghế sofa.
Chú Lục Chấn Quốc sa sầm mặt con trai. Khách đến nhà nửa ngày mà bây giờ mới xuống đón, thật là thiếu lễ phép.
Tần Lan dường như hiểu ý chồng, giải thích giúp con: "Thằng Diệu tìm quà Tiến Dương chuẩn cho hai em."
"Lục Diệu, còn mau đưa quà cho các em." Tần Lan hiệu cho .
Lục Diệu gãi đầu gãi tai, nở nụ tươi roi rói với Ôn Ninh và Diệp Xảo: "Chào hai em, là Lục Diệu. Sau là thứ của hai em. Hai em cứ yên tâm, ở khu đại viện che chở!"
"À, đây là quà của tặng hai em." Lục Diệu lấy hai hộp kem dưỡng da khỏi túi và đưa cho hai cô gái. "Anh con gái ai cũng thích cái ."