Thập niên 70: Quân tẩu đanh đá ngược tra vả mặt - Chương 340+ 341

Cập nhật lúc: 2024-11-13 20:40:06
Lượt xem: 144

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vu Nam chủ động nói cho anh ta nghe chuyện bà ta dùng nước sôi trả thù Bạch Thủy Tiên: “Lúc đó cô nghe Hiểu Dĩnh nói xong, lại nghĩ nhà họ Vu bị xảy ra chuyện có liên quan đến con rể của Bạch Thủy Tiên, cho nên mới nảy ra ý tưởng kia, cô cũng không rõ việc này có liên quan gì đến chuyện cô bị đánh hay không.”

“Con sẽ đi điều tra.”

Mạnh Hiểu Hàng nói xong rồi lập tức rời khỏi, quay về phòng bệnh của em gái, nói lại cho cô ả nghe chuyện này, lại hỏi cô ả: “Hiểu Dĩnh, em đã nhìn thấy rõ gương mặt của hai người đánh em, em cẩn thận suy nghĩ lại xem, hai người này có liên quan gì đến người mà em muốn trả thù hay không?”

“Bọn họ muốn tìm người trả thù, đương nhiên phải tìm người không liên quan để đánh con bé rồi.”

Mẹ Mạnh nhảy bật lên, liên mồm khẳng định: “Vu Nam vừa mới tạt nước sôi xong, mới xoay người nó và Hiểu Dĩnh đã bị trả thù, thời gian sát sao như thế, việc này chắc chắn có liên quan đến mấy người Bạch Thủy Tiên.”

Tuy rằng hiện tại bà ta còn chưa có chứng cứ gì, nhưng đối tượng hoài nghi đã chỉ thẳng về phía hai mẹ con bọn họ.

Mạnh Hiểu Hàng thấy em gái không nói cái gì, giống như đang nhớ lại gì đó, nói thêm: “Tối nay em cứ nghỉ ngơi trước đi, nhớ suy nghĩ lại cho kỹ, sáng mai anh lại đến đồn công an báo án.”

“Hiểu Hàng, con đi làm việc này, chuyện ở đây cứ giao cho cha xử lý.”

Mẹ Mạnh chủ động nhận lấy việc này, mặt ủ mày ê nói: “Hiện tại gia đình của chúng ta đã khác với ngày xưa, có rất nhiều ánh mắt đang ở sau lưng nhìn chằm chằm chúng ta, không thể xảy ra bất cứ sai lầm nào được. Con quay về đơn vị làm việc nghiêm túc vào, đừng để người ta bắt được nhược điểm gì, nhất định phải ổn định công việc và tương lai của con.”

“Hiểu Hàng, con nghe lời mẹ đi.” Cha Mạnh đứng bên cạnh phụ họa.

“Dạ được.”

Mạnh Hiểu Hàng gật đầu, lại hỏi thêm một vài chuyện khác rồi đi về trước.

Cung Linh Lung ngủ một giấc ngon lành, mãi đến khi chuông báo thức vang lên mới dậy, ở trong nhà nấu bữa sáng xong, lại ăn sáng với mẹ, sau đó mới cầm cặp táp vội vàng lên xe buýt đi vào thành phố.

Cô cũng không trực tiếp đi đến đơn vị, mà lại ẩn thân đi đến bệnh viện.

Lúc cô đi đến bệnh viện, mẹ Mạnh đã thức chăm bệnh nguyên một đêm đã đi ra ngoài mua đồ ăn sáng, lúc này Mạnh Hiểu Dĩnh đã tỉnh, hai mắt sưng đỏ như hạch đảo, nửa bên mặt sưng vù giống như bánh bao, trán quấn quanh lấy một lớp băng gạc dày, phần xương bánh chè được cố định bằng thạch cao, xương bả vai cũng bị cột lấy, trông có vẻ vô cùng uể oải.

Cung Linh Lung lấy ra thuốc do mẹ cô điều phối sẵn, đổ vào trong cái ly tráng men đang bốc khói nóng hổi, bột phấn màu trắng nhanh chóng hòa tan ở trong nước.

Ngay lúc cô đang muốn rời đi thì mẹ Mạnh đã quay về, vừa vào phòng đã hỏi: “Hiểu Dĩnh, con gái của Bạch Thủy Tiên làm việc ở bộ phận nào thế?”

“Bộ phận dân chính, làm trợ lý của chủ nhiệm Dương.”

“Được rồi, mẹ biết rồi.”

Mẹ Mạnh bưng canh đi đến mép giường, cầm muỗng đút đồ ăn cho cô ả nói: “Con ăn sáng trước đi, ăn không vô cũng phải ăn, phải ăn cho no mới có thể nhanh lành bệnh. Con cũng không cần lo lắng đầu gối sẽ bị tàn tật, bác sĩ nói con còn trẻ, khả năng khôi phục rất mạnh, chỉ cần con không lộn xộn, sau này lại dùng thuốc tốt, có lẽ sau này sẽ không bị tàn tật đâu, nếu lỡ như lại xảy ra vấn đề gì, tương lai cha mẹ lại đi tìm thầy thuốc tốt hơn khám bệnh cho con.”

Cung Linh Lung ở bên cạnh nghe xong, trực giác mách bảo mẹ Mạnh muốn kiếm chuyện với cô, không lẽ ngày hôm qua Mạnh Hiểu Dĩnh đã phát hiện ra cô sao?

Không đúng, nếu Mạnh Hiểu Dĩnh đã xác nhận là cô thì nhà họ Mạnh chắc chắn sẽ báo công an, trực tiếp đến nhà bắt cô rồi.

Cô dám xác nhận lúc đó cô đã trốn rất nhanh, còn dùng drap giường bọc lấy đầu và cơ thể, sẽ không có ai nhận ra cô, cho dù là người nhà họ Mạnh có nghi ngờ thì cũng sẽ không có nhân chứng.

Cho nên mặc kệ hôm nay nhà họ Mạnh muốn kiếm chuyện gì thì cứ việc tùy ý đến đây đi.

Chương 341:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-340-341.html.]

Lúc Cung Linh Lung chạy đến văn phòng, chủ nhiệm Dương vẫn còn chưa đến, cô nhanh chóng dọn dẹp vệ sinh văn phòng, lại rót nước lau bàn làm việc và cửa sổ.

Lúc chủ nhiệm Dương cầm cặp táp đến văn phòng, phòng làm việc đã được cô dọn dẹp sạch sẽ vô cùng gọn gàng ngăn nắp, báo chí và hồ sơ để trên bàn đều đã được phân loại xếp gọn gàng, ly tráng men cũng đã được pha sẵn trà nóng hổi, bà ấy luôn là một người ít nói ít cười, hiện tại cũng khẽ cong môi cười nhẹ.

“Chào buổi sáng, chủ nhiệm Dương.”

Cung Linh Lung mới vừa giặt sạch giẻ lau phơi lên, quay về văn phòng gặp bà ấy chủ động hỏi: “Chủ nhiệm Dương, hôm nay chúng ta có cần đi ra ngoài không?”

“Hôm nay không cần đi ra ngoài, sáng nay có một cuộc họp, cô đi cùng với tôi.”

Chủ nhiệm Dương buông cặp táp xuống, lấy một tập hồ sơ ra đưa cho cô: “Cô đưa phần tài liệu này đến chỗ thư ký Trịnh trước đi, nhờ ông ấy phê duyệt, sau đó chúng ta lại xuất phát đi họp.”

“Vâng.”

Cung Linh Lung cầm lấy mấy thứ này rồi muốn xoay người rời đi, chủ nhiệm Dương lại gọi cô lại: “Linh Lung, cô đã nghe nói chuyện của nhà họ Mạnh chưa?”

“Hả? Nhà họ Mạnh? Chuyện gì thế?” Cung Linh Lung giả vờ như không biết.

Chủ nhiệm Dương quan sát kỹ biểu cảm của cô, thấy phản ứng của cô rất tự nhiên, giống như là thật sự không biết chuyện của nhà họ Mạnh, sau đó mới nói cho cô biết: “Chiều ngày hôm qua Mạnh Hiểu Dĩnh và Vu Nam bị người ta đánh trọng thương.”

“Hả?”

Cung Linh Lung phối hợp lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, trong mắt còn lóe lên chút vui sướng hỏi: “Chủ nhiệm Dương, ai đánh thế?”

“Hai người bọn họ bị đánh, cô vui lắm hả?” Chủ nhiệm Dương liếc nhìn cô.

Cung Linh Lung dứt khoát gật đầu nói: “Đúng vậy, tôi vui lắm đó. Tôi và Mạnh Hiểu Dĩnh không hợp nhau, tôi ghét cô ta lắm, mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ kiêu căng hỉnh lỗ mũi lên trời của cô ta là lại muốn đánh cô ta một trận. Với lại ngày hôm qua Vu Nam còn làm tay của mẹ tôi bị bỏng, tôi về nhà đã nói chuyện cẩn thận với mẹ tôi rồi, cảm thấy xác suất bà ta cố ý tạt nước sôi vào người mẹ tôi là rất lớn. Tóm lại, trong ấn tượng của tôi hai người này đều chẳng phải loại người tốt lành gì.”

Nói xong, cô lại lặp lại vấn đề lúc nãy: “Chủ nhiệm Dương, ai đánh bọn họ bị thương nặng thế? Người đó có thù hận gì với bọn họ hả?”

“Người nhà họ Mạnh dã báo công an rồi, hiện tại vẫn còn đang điều tra, nhưng chưa bắt được người.

“Nghe nói có đến hai đám người đánh bọ họ lận, một trong số đó là hai tên lưu manh, hai người kia đánh bọn họ một trận xong rồi bỏ chạy. Sau đó lại có thêm một người khác chạy đến, đánh rất nặng tay, đánh nát xương đùi của hai người bọn họ.”

Cung Linh Lung bị ảnh hậu nhập, bộc phát ra kỹ thuật diễn tốt nhất của mình: “Trời đất ơi, đánh gãy xương đùi của bọn họ luôn à, vậy chắc chắn là phải thù hận bọn họ nhiều lắm.”

“Chắc là thế.”

Dạo gần đây nhà họ Mạnh thật đúng là chuyện này chưa xong, chuyện khác đã đến, hiện tại tất cả mọi người trong giới đều đang bàn tán về chuyện này, đại đa số mọi người cũng đều suy đoán như thế.

Cung Linh Lung nghĩ đến tình trạng thê thảm hiện tại của Mạnh Hiểu Dĩnh, trong lòng sung sướng thoải mái, đi bộ mà cứ như muốn bay lên, chạy chậm đưa hồ sơ đến văn phòng lầu ba của khu vực làm công của ủy ban thành phố.

“Cốc cốc cốc!”

Cửa phòng gõ vang, trong phòng vang lên tiếng nói của thư ký Trịnh: “Mời vào.”

Cung Linh Lung mở cửa đi vào, thấy trong phòng có ba người, trong đó vợ của Tiết Hải Lâm, cũng chính là Bành Ngọc Ni cũng đang ở nơi này, ánh mắt hơi d.a.o động, lễ phép chào hỏi: “Thư ký Trịnh, chủ nhiệm Bành, chủ nhiệm Chu, tôi là trợ lý của chủ nhiệm Dương Mạn Vinh thuộc bộ phận dân chính, tên tôi là Cung Linh Lung, tôi đến nhờ thư ký Trịnh phê duyệt hồ sơ, lại đến không đúng lúc, quấy rầy cuộc họp của mọi người rồi.”

“Không có gì, cô vào đi.” Thư ký Trịnh vẫy tay gọi cô

Loading...