Thâp Niên 70 Quân Hôn Ngọt Ngào, Quân Tẩu Được Nuông Chiều - Chương 167

Cập nhật lúc: 2026-03-17 00:13:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhất là mấy làng chài ở cạnh biển, chỉ cần lái xe đến đó một vòng, khi về kiểm một tải to, chẳng cần dùng phiếu.

 

Tuy nhiên chỗ Tống Thanh Ninh nhiều nên cần bờ biển, cô chỉ cần đến khu mua bán mua một ít, đó gửi .

 

Nói đến đặc sản thành phố Giang, Hứa Thúy Lan trợn mắt Mục Cảnh An: “Có con trai chẳng nước gì thì . Con ở thành phố Giang tận mười năm, thế mà thấy con gửi con mực hải sâm gì về quê. Tiểu Ninh mới đến nửa năm, sắp ăn hết một nửa đặc sản của thành phố Giang"

 

Nói đến con dâu bà, ai trong đội bảo cô hiếu thảo?

 

Mỗi bà đến bưu cục, khi về xách theo một túi lớn. Bà ở quê nhưng tháng nào cũng thưởng thức món mới, đến đồ hộp như vải nấm, mà còn cả cá bạc khô, mực khô, ớt chưng...Khiến nhà hàng xóm thèm đến phát .

 

“Hôm nào con cũng bận, thể nghĩ đến chuyện đó? Con đưa tiền, thích ăn gì tự mua chẳng ? Hơn nữa con, con dâu hiếu thảo như ?” Mục Cảnh An cảm thấy vẫn một chút công lao.

 

Anh xong, Hứa Thúy Lan càng lườm dữ hơn: “Vậy mà cũng tính? Con vợ, thế nhưng liên quan gì đến con . Vậy mà vẫn còn mặt mũi để khoe khoang!"

 

Mục Cảnh An: “...

 

"} Nghe , Tống Thanh Ninh t.r.ộ.m, cô sung sướng ăn bánh nướng với em trai.

 

Hơn nữa, bánh nướng của dì cả nhà họ Mục quả thật ngon.

 

Hứa Thúy Lan đưa sủi cảo cho họ: “Món tự tay , con ăn thử xem?"

 

Tống Thanh Ninh đưa một chiếc cho Thành Thành, ăn thử một chiếc. Món quả thật ngon, nhân bên trong nêm nếm vặn.

 

Họ ăn hết món đến món khác, khi nếm mỗi thứ một ít, cô ăn sắp no.

 

Ngồi trong nhà nghỉ một lát, Mục Cảnh An đề nghị tối nay sẽ đến nhà hàng ăn tối, đều ý kiến.

 

Hứa Thúy Lan và Mục Trọng Xuân xe lâu như nhưng tinh thần vẫn , khi ăn tối xong về, họ vẫn còn sức dạo một vòng quanh đại viện.

 

Hơn nữa, ở thành phố Giang ấm áp, chỉ cần mặc áo khoác là , còn ở quê bà dù mặc áo bông dày vẫn cảm thấy lạnh.

 

Tống Thanh Ninh cũng tiện thể giới thiệu cho họ, đây là ai và nhà của nào.

 

Đi dạo xong về nhà, rửa mặt mũi xong sắp ngủ, Tổng Thanh Ninh mới : “Ba , sáng mai con sẽ đến thành phố mở cuộc họp nên khá sớm, chắc mai ba dậy là thấy con. Con sẽ để phiếu và tiền ở bàn, ngoài ăn thì ngoài ăn, còn nếu ăn ở nhà thì con để hết thức ăn trong phòng bếp"

 

“Ba cũng mang tiền mặt và phiếu, con cứ bận công chuyện của con , cần lo cho ba .” Hứa Thúy Lan thêm: “Ba đến đây vì nghĩ các con bận nên đến xem giúp . Nếu các con bận việc mà vẫn lo cho ba , thì ba đến gì? Các con cũng lo cho Thành Thành, sẽ đưa đón học.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-hon-ngot-ngao-quan-tau-duoc-nuong-chieu/chuong-167.html.]

Nhìn xem, chồng cô thật giỏi đoán ý khác.

 

“Vậy đành nhờ ba ."

 

Hứa Thúy Lan xua tay, một nhà khách sáo gì?

 

Tống Thanh Ninh với họ xong thì về phòng nghỉ ngơi. Từ khi cô lên chức trưởng xưởng, sinh hoạt vợ chồng của họ ít hơn nhiều.

 

Hôm đến 7 giờ, Tống Thanh Ninh thức dây.

 

7 giờ, cô xách giỏ rời , 10 giờ cô đến tổng xưởng của thành phố Giang.

 

Vừa đến chỗ , cô thấy Lư Đông vẫy tay với : “Trưởng xưởng Tống, Tiểu Tống..."

 

Lư Đông cố ý chờ cô.

 

“Lão Lư, gần đây ?"

 

“Đừng nữa!” Cô hỏi, Lư Đông đen mặt tố khổ với cô: “Lão Cơ đúng là quá thâm độc, hôm nào cũng sai đủ thứ chuyện. Lúc thì Lư Đông đến Hoàng Trúc ; Lúc thì Lư Đông, giải quyết việc ở nhà máy chi nhánh Tam Lâm. nghĩ coi là trợ lý, cô xem gầy ? Gần đây quá mệt nên kể với cô.

 

Thật , Tống Thanh Ninh thấy gầy .

 

“Vậy bây giờ? Nếu thật sự gánh nổi thì cứ tuyển một trợ lý việc giúp ” Tống Thanh Ninh bày cách cho .

 

“Cô nghĩ giống . trợ lý mới hiểu ý, nên định điều trợ lý cũ đến đây, đồng ý ? Rồi cô tuyển trợ lý mới, dùng vẫn yên tâm hơn trợ lý cũ của ."

 

“Ha! Lão Lư, chẳng qua mới đến tổng xưởng hơn nửa tháng, thế mà cũng thâm hiểm nốt ruồi . còn tưởng đây chờ vì sợ đầu đến đường, ngờ vòng vo định đến đào ?"

 

Tống Thanh Ninh giơ tay đếm.

 

“Cô xem, vô vị lắm đúng ? xuống dẫn đường cho cô là thật, tiện thể đào thôi. Họp xong mời cô đến ăn trưa ở nhà hàng"

 

“Tạm thời tin , việc điều chỉ cần ý kiến thì cũng ý kiến.

 

Một trợ lý mà thôi, tuyển thêm là , huống chi cô cảm thấy khả năng việc của trợ lý Lư Đông vẻ theo kịp tiến độ của CÔ.

 

Hai đến phòng họp. Người của phân xưởng Tam Lâm, Hoàng Trúc đều đến nơi. Thấy Tống Thanh Ninh bước , của Hoàng Trúc càng càng thấy cô quen thuộc, cứ như từng thấy đó.

 

 

Loading...