Tống Thanh Ninh đoán rằng bé sẽ lên biểu diễn đầu tiên, cho dù biểu diễn thì cô đều cần cổ vũ hết , vì lẽ đó mà cô còn tự bó một bó hoa tươi nữa.
Thành Thành là đầu tiên lên sân khấu, vốn dĩ bé còn căng thẳng và hồi hộp, nhưng khi ánh mắt lướt qua thấy chị và rể ở bên khán đài thì bé bỗng nhiên bình tĩnh hẳn xuống.
Đôi mắt to tròn cong cong, giọng hát giòn giã của bé vang lên: "Chú thỏ nhỏ ngoan ngoãn.."
Tiếp đó bé cứ hát cứ hát, hát còn nhảy nữa, nom còn giống một chú thỏ nhỏ.
Ngay đến trang phục biểu diễn của bé hôm nay cũng đôi phần giống như một chú thỏ nhỏ, đầu còn đội một cái mũ thỏ nữa.
Hát xong một bài, bé lật đật chạy xuống sân khấu: "Chị, rể, hai thấy em hát thế nào? Có lạc nhịp ? Lúc mỗi khi luyện tập thì em đều hát lạc nhịp hết"
"Không , em hát lắm."
Tống Thanh Ninh ha ha, tiếp đó bất thình lình giống như ảo thuật mà lấy một bó hoa tươi từ lưng đưa cho bé: "Bạn nhỏ Tống Thanh Thành , chúc mừng tiết mục biểu diễn của em kết thúc , bó hoa tặng cho em đó."
"Oa!!!" Thành Thành lập tức mở to mắt, chị bé tặng hoa cho bé kìa, quả là chuyện khiến bạn nhỏ vui sướng vô cùng.
"Cảm ơn chị và rể."
Cậu bé vui vẻ nhận lấy bó hoa, nhưng bó hoa lớn, nó che khuất mất cả khuôn mặt của bé rôi.
Tiểu Cương thấy thì hết mực ngưỡng mộ, than ôi, tại nhóc chuẩn hoa cho nhóc chứ?
Lưu Lệ Vân: " "
Trước đó khi chuẩn hoa thì Tiểu Ninh hỏi chị , nhưng chị cảm thấy bà già thể đến xem tiết mục biểu diễn của con là lắm , còn tặng hoa nữa hả? "Được voi đòi Hai Bà Trưng" hả?
Thế nên chị mới chuẩn hoa.
bây giờ thấy Thành Thành hoa mà Tiểu Cương , vẻ mặt của Tiểu Cương còn buồn bã ỉu xìu như đưa đám, chị chợt thấy chút hối hận.
Trẻ con cũng thích so bì với bạn bè, tuy rằng so bì như là đúng nhưng suy cho cùng thì trẻ con cũng lớn, nếu trí nhớ của nó một chút thì sợ rằng sẽ ghi nhớ chuyện mà chị cả đời?
Đang lúc Lưu Lệ Vân còn đang chìm trong sự hối hận thì Tống Thanh Ninh lấy từ trong túi một bó hoa hồng lớn đưa cho chị .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-hon-ngot-ngao-quan-tau-duoc-nuong-chieu/chuong-164.html.]
"Chị cứ bó hoa là chị chuẩn ." Cô ngừng một chút tiếp: "Bó hoa là dùng hoa mà nhà máy của bọn em khi phát tiền thưởng cho các công nhân viên xuất sắc của năm nay sử dụng, chờ đến lúc về thì chị bù tiền cho em đấy"
Mắt Lưu Lệ Vân tức thì sáng lên: "Hoa của em xuất hiện đúng là kịp lúc, cảm ơn em nhé, yên tâm, chị sẽ đưa em gấp đôi tiền, đủ cho em mua hai bó hoa, ha ha ha."
Chị lớn nhận lấy bó hoa, đó tặng cho Tiểu Cương đang ở bên cạnh .
Trong nháy mắt, vẻ mặt Tiểu Cương vốn còn đang buồn rười rượi liền lập tức lên thành tiếng, nhóc ôm lấy đùi của Lưu Lệ Vân, ngừng kêu lên: "Mẹ thật , cảm ơn ! Cảm ơn !"
Lưu Lệ Vân thầm nghĩ trong lòng, , về Tiểu Ninh chuẩn cho Thành Thành thứ gì thì chị cũng chuẩn thứ đó theo.
Chính nhờ một tràng kêu la của Tiểu Cương mà đến phiên các bạn nhỏ khác ngưỡng mộ nhóc.
Sau khi xem xong tiết mục biểu diễn của Thành Thành và Tiểu Cương, Tống Thanh Ninh liền về, cô vẫn còn việc khác nữa.
Sáng hôm qua, lô thiết mà nhà máy đặt mua giao đến , từ chiều hôm qua đến nay vẫn đang tiến hành điều chỉnh và vận hành thử. Đến bây giờ vẫn còn điều chỉnh xong, cô về đốc thúc sát chuyện .
Cứ thế, cô bận rộn xử lý chuyện đến tận đêm khuya.
cũng may ngày mai cô xin nghỉ phép, bởi vì theo kế hoạch thì nếu gì đổi, ba chồng cô sẽ đến nơi chiều ngày mai, cô đón bọn họ do Mục Cảnh An thời gian đón, như thì buổi sáng cô thể ngủ nhiều thêm một chút.
Ngày hôm , cô ngủ đến tám giờ hơn mới dậy đ.á.n.h răng rửa mặt và ăn sáng, ăn xong xách túi lên khỏi cửa, bấy giờ tài xế của nhà máy lái xe tới chờ ở bên ngoài khu tập thể .
Cô còn đặc biệt điều xe ô tô từ nhà máy tới để đưa cô đến ga tàu hỏa đón ba chồng.
Ước chừng đến trưa là cô tới thành Giang. Lúc ăn cơm trưa ở tiệm cơm, cô còn gặp Tề Lâm và yêu của cô , việc khiến cô kìm mà thầm cảm thán trong lòng: là xúi quẩy!
Tề Lâm thấy cô thì cũng khó chịu vô cùng.
Thế nhưng đôi bên ai lên tiếng lời nào.
Tống Thanh Ninh ăn trưa xong liền cùng với tài xế tới ga tàu hỏa.
Lại chờ độ hơn hai tiếng đồng hồ nữa mới thấy Hứa Thúy Lan và Mục Trọng Xuân xách theo bao lớn bao nhỏ từ cửa ga, hai họ còn đông ngó tây, dáo dác quanh.