Thập Niên 70: Phúc Bảo - Chương 468
Cập nhật lúc: 2026-04-08 18:53:02
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lúc , đều cùng nâng ly lên.
Sau khi uống rượu xong, vẫn hết hứng, xem tivi tiếp tục chuyện. Vu lão gia t.ử với về các chính sách mới hiện nay của thủ đô, ngày tháng của nông dân chúng sẽ càng sống càng , một cách khảng khái sục sôi, mà liên tục gật đầu.
Đối mặt với sự ủng hộ của , Vu lão gia t.ử càng hăng hái hơn, bắt đầu nhắc tới chuyện đ.á.n.h giặc năm xưa của , năm xưa oai phong thế nào. Mọi càng ủng hộ hơn, liên tục khen ngợi.
Và trong sự náo nhiệt , Phúc Bảo cùng Lưu Quế Chi, Ninh Tuệ Nguyệt cùng rửa sạch nồi niêu xoong chảo, giúp bắt đầu gói sủi cảo cho ngày hôm .
Lưu Quế Chi ngoài, chỉ thấy đám đàn ông chuyện cũng hòm hòm , Miêu Tú Cúc và Cố Đại Dũng chuẩn rời . Mấy đàn ông bên đều chút say , duy chỉ Tiêu Định Khôn và Hoắc Cẩm Trạch uống mấy. Tiêu Định Khôn là t.ửu lượng , uống cũng , Hoắc Cẩm Trạch là vẫn luôn tinh thần gì, uống, khác cũng tiện ép. Lúc Tiêu Định Khôn liền đưa Miêu Tú Cúc.
Miêu Tú Cúc ha hả : “Đưa gì chứ, chút đường , tự về là .”
Tiêu Định Khôn kiên trì: “Bà nội, trời tối quá, đường bên ngoài bằng phẳng, cháu vẫn là đưa bà qua đó .”
Lưu Quế Chi thấy , trong lòng tự nhiên hài lòng: “Vẫn là Định Khôn suy nghĩ chu đáo. Người nông chúng , bình thường thật sự chu đáo như .”
Ninh Tuệ Nguyệt thấy , vội : “Cũng tiện để Định Khôn một đưa. Phúc Bảo, con cũng qua đó đưa .”
Phúc Bảo do dự một chút, vội lau khô tay: “Vâng.”
Thế là Tiêu Định Khôn và Phúc Bảo cùng dìu Miêu Tú Cúc và Cố Đại Dũng về nhà cũ. Trên đường Cố Đại Dũng chỉ thỉnh thoảng ợ rượu một cái, ngược gì mấy. Miêu Tú Cúc lải nhải, bây giờ ngày tháng lên , Định Khôn cháu thương Phúc Bảo nhà chúng , Phúc Bảo nhà chúng thế nào thế nào các loại.
Khó khăn lắm mới đưa về đến nơi, Tiêu Định Khôn và Phúc Bảo từ cửa nhà cũ về nhà.
Nhà cũ ở chính giữa thôn, còn nhà Cố Vệ Đông ở góc Tây Nam của thôn. Như qua nửa con phố, còn qua một cánh rừng cây nhỏ trong thôn.
Lúc , phố cũng mấy , càng mặt trăng, chỉ những vì đầy trời rải rác lưa thưa. Tiêu Định Khôn dứt khoát nắm tay Phúc Bảo con đường đó.
Khi ngang qua cánh rừng cây nhỏ đó, Phúc Bảo nhịn : “Anh Định Khôn, còn nhớ cánh rừng ? Hồi nhỏ, em thích đến đây bắt nhộng ve sầu.”
Buổi tối mùa hè, ngoài mò nhộng ve sầu, mò liền mang về ném vại dưa muối trong nhà, muối một thời gian lấy ăn. Thịt nhộng ve sầu thơm, là món ngon hiếm hồi nhỏ.
Tiêu Định Khôn rũ mắt cô gái ánh , nhớ tới dáng vẻ lúc cô buộc tóc sừng dê hồi nhỏ, cũng cảm khái thôi: “Đương nhiên là nhớ, lúc đó em thật sự thèm ăn, trong đầu chỉ nghĩ đến ăn.”
Phúc Bảo nhớ tới hương vị tuyệt diệu của nhộng ve sầu: “Lúc đó em đói mà, đói liền nghĩ đến ăn!”
Nghĩ như , hình như cũng đúng. Hồi nhỏ đói, thấy đồ ăn ngon gì cũng thèm, cảm thấy cái gì cũng ngon. Bây giờ lớn , ăn gì cũng , ngược khẩu vị như hồi nhỏ nữa.
Tiêu Định Khôn lời , tự nhiên cũng nhớ tới sự gian khổ lúc đó, cô bé nhỏ dãi bột mì rang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-phuc-bao/chuong-468.html.]
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
“Thực vẫn luôn may mắn.” Tiêu Định Khôn : “Rất may mắn thể về quê thanh niên tri thức lúc đó.”
Anh thể về quê lúc đó, thấy Phúc Bảo hồi nhỏ, thể cho cô đồ ăn ngon trong thời đại thiếu thốn vật chất đó, tô điểm thêm chút màu sắc cho cuộc sống của cô, cũng đến mức để cô chịu quá nhiều ấm ức.
Phúc Bảo tự nhiên là hiểu ý của Tiêu Định Khôn. Ngẩng mặt lên sang, thấy ánh mùa đông, đôi mắt lạnh lùng của ánh lên sự dịu dàng khác thường. Tâm thần khẽ xao động, cô khỏi nắm ngược tay , nhỏ giọng : “Anh Định Khôn, về núi Đại Cổn Tử, thật sự là vất vả .”
Trên đường , thật sự là bận rộn chạy vặt, lúc ngay cả ngụm nước cũng kịp uống.
Tiêu Định Khôn , nhướng mày : “Sắp con rể nhà , vất vả ?”
Mặt Phúc Bảo ửng đỏ, giậm chân : “Nói lời gì !”
Tiêu Định Khôn cúi đầu ngắm cô, gì nữa.
Sơn thôn mùa đông đặc biệt tĩnh lặng, chỉ tiếng ch.ó sủa thỉnh thoảng của nhà ai đó tên, cùng với tiếng côn trùng kêu phát từ khu rừng già hiu quạnh. Phúc Bảo cúi đầu, thể thấy thở của đàn ông phía đỉnh đầu .
Hơi thở đó nhanh chậm, trầm kiên định.
Một cơn gió từ núi Đại Cổn T.ử thổi tới, thở của rơi đỉnh đầu cô, đó là sự dung hợp giữa cái lạnh thấu xương của mùa đông và độ nóng nhiệt độ cơ thể .
Hơi thở của Phúc Bảo đột nhiên trở nên khó khăn. Bên cạnh rừng cây nhỏ, đêm tối chỉ những vì , tiếng côn trùng kêu tĩnh mịch, nam nữ cô đơn, tất cả những thứ đều khiến cô khỏi nghĩ nhiều.
Ví như sẽ nhớ tới trong thời đại xa xôi đó, cuộc hẹn hò của Lý Kim Lai và Vương quả phụ.
Mặt Phúc Bảo nóng hầm hập, mặt , khẽ hừ: “Em còn thừa nhận .”
Tiêu Định Khôn giơ cánh tay lên, khẽ ôm lấy eo của cô.
Phúc Bảo khẽ a một tiếng, nhỏ giọng : “Đừng, đây là ở trong thôn, đừng để thấy!”
Phong khí trong thôn bảo thủ lắm, nam nữ nắm tay cảm thấy hai đang chuyện mờ ám giở trò lưu manh .
Tiêu Định Khôn: “Ở đây ai.”
Nói , để cô tựa l.ồ.ng n.g.ự.c .
Phúc Bảo cảm thấy, trái tim đều say , say trong cơn gió của núi Đại Cổn T.ử , say trong thở nóng bỏng của đàn ông. Cô ngẩng mặt lên, nhắm mắt , cảm nhận sự trong trẻo trong khí, cũng cảm nhận đôi môi đang chậm rãi cúi xuống của đàn ông.