Thập Niên 70: Phúc Bảo - Chương 466
Cập nhật lúc: 2026-04-08 18:53:00
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhét qua nhét một hồi, Hồ nãi nãi cuối cùng chỉ nhận một gói. Ninh Tuệ Nguyệt thấy , liền trực tiếp mở gói kẹo sữa còn , chia cho những khác bên giếng nước, mỗi vài viên.
Nhìn bóng lưng đám Phúc Bảo ngõ, Hồ nãi nãi sờ gói kẹo sữa : “Người của Phúc Bảo là , đấy, Phúc Bảo đây là rơi hũ mật .”
Bà cụ bó chân bên cạnh cất mấy viên kẹo đó túi , nghĩ để dành cho cháu trai nhỏ ăn. Nghe thấy lời , từng một hâm mộ cảm khái: “ mà, ai thể ngờ tới, Tiểu Phúc Bảo ai cần năm xưa, mà mệnh như chứ!”
Lúc đám Phúc Bảo bước cổng lớn, Cố Đại Sơn đang ở trong cổng vòm sắp xếp nông cụ trong nhà. Cổng vòm đó chút năm tháng , gạch đều dùng loại gạch xanh lớn ngày xưa. Trên tường treo ít nông cụ, cuốc xẻng gì đó, cứ cách một đoạn thời gian, Cố Đại Sơn luôn cẩn thận lau chùi sắp xếp.
Đang sắp xếp, đám Phúc Bảo bước cửa: “Ông nội, chúng cháu về !”
Vu lão gia t.ử thấy Cố Đại Sơn, vội vàng bước tới: “Lão Cố, chúng gặp !”
Hai ông lão kích động bắt tay , đó Cố Đại Sơn vội vàng gọi : “Bà nội Phúc Bảo, đám Phúc Bảo về !”
Tiếng gọi vang lên, Miêu Tú Cúc liền vội vàng chạy . Hai bên gặp mặt đương nhiên là vui mừng, thế là mời họ nhà, mời phòng, dâng nước . Nhà họ Vu đem đống quà cáp mang theo túi lớn túi nhỏ đặt ở đó, gần như chất đầy nửa cái giường sưởi.
Miêu Tú Cúc bắt đầu về chuyện hiện tại: “Thầy Hoắc của cháu ở chỗ thằng tư nhà , chỗ nó chỗ, rộng rãi. Vài ngày nữa đám cưới, sẽ ở chỗ nó. Đồ đạc đều chuẩn hòm hòm , hai ngày nay đội kèn trống khiêng kiệu cũng đặt xong, ngay cả chiếu phim cũng mời , gì lo lắng nữa, chúng cứ đợi xem náo nhiệt thôi!”
Còn thể xem phim?
Phúc Bảo vui mừng ngoài ý : “Thế thật sự là lớn !”
Ở quê, việc hiếu hỉ, chia nhỏ lớn. Nếu lớn, ngày xưa thì mời gánh hát diễn hai ngày, bây giờ thì thể mời chiếu phim đến chiếu một buổi phim, cùng náo nhiệt một phen.
Miêu Tú Cúc đắc ý gật đầu: “Đó là tự nhiên , thầy Hoắc và cô Tô của cháu việc, thể tồi tàn ? Đây là bố cháu , nó đến tặng một buổi chiếu phim, nó bỏ tiền!”
Con trai ăn khấm khá, hào phóng, trong lòng Miêu Tú Cúc tự hào mà.
Ninh Tuệ Nguyệt chuyện kết hôn còn chiếu phim, tự nhiên là cảm thấy mới mẻ. Vu Kính Dược càng hiểu, cảm thấy thú vị, vẻ mặt đầy mong đợi.
Vu lão gia t.ử ở đó thì kéo tay Cố Đại Sơn, hai ông già chuyện.
Duy chỉ Vu An Dân: “Thím Cố, chúng qua chỗ bố má Phúc Bảo xem ?”
Miêu Tú Cúc liên tục gật đầu: “Uống ngụm nước nóng cho ấm tay chân , để Phúc Bảo dẫn qua đó!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-phuc-bao/chuong-466.html.]
Đám Ninh Tuệ Nguyệt uống vài ngụm nước ở chỗ Miêu Tú Cúc, liền do Phúc Bảo, Cố Thắng Thiên dẫn qua chỗ Cố Vệ Đông. Trước khi , Miêu Tú Cúc còn đặc biệt bắt vài con gà, bảo Cố Thắng Thiên xách theo, là mấy con gà già , hầm canh uống ngon, lát nữa bảo Lưu Quế Chi hầm.
Miêu Tú Cúc bảo Phúc Bảo xách những đồ đạc đó, là một cứ để tạm ở chỗ bà, đợi lát nữa xem xét từng cái tặng cho ai. Có một chính là cho phòng thứ tư, bảo Phúc Bảo mang theo: “Tuệ Nguyệt, chúng một nhà hai lời, sẽ giúp cô sắp xếp sắp xếp.”
Ninh Tuệ Nguyệt phì : “Thím, mua nhiều đồ qua đây như , chính là hiếu kính thím, cảm ơn bà con núi Đại Cổn Tử. Cháu đối với nơi hai mắt mù tịt, ai với ai chứ. Nhân tình thế thái thím đương nhiên hiểu hơn cháu, cháu đều thím.”
Miêu Tú Cúc khép miệng: “Vậy sẽ liệu mà .”
Hai phụ nữ thêm vài câu, Miêu Tú Cúc dặn dò Phúc Bảo một phen, lúc mới để họ qua đó. Ai ngờ khỏi cửa, thấy một phụ nữ nông thôn đen nhẻm gầy gò đang thò đầu thò cổ trong. Đột nhiên thấy đám Ninh Tuệ Nguyệt , giật nảy .
Phúc Bảo một cái, đây chẳng là thím ba Lưu Chiêu Đệ của , ngay lập tức vội : “Thím ba, thím qua đây , chúng cháu cũng hôm nay mới về đến nhà, qua chỗ bà nội xem .”
Lưu Chiêu Đệ sớm đám trẻ con thôn ở đó , Phúc Bảo dẫn cả một đại gia đình về , còn xách theo túi lớn túi nhỏ đồ đạc, liền ba chân bốn cẳng chạy về phía , xem rốt cuộc xách theo đồ gì. Ai ngờ cửa định lén một chút, bắt quả tang.
Bà lén nhóm nhà họ Vu, chỉ cảm thấy thành phố ăn mặc khí phái đó mà hoa cả mắt. Đang định kỹ xem rốt cuộc xách theo đồ gì, Cố Thắng Thiên ở đây lên tiếng: “Thím ba, bố má cháu còn chúng cháu về, chúng cháu về nhà đây, đợi lát nữa chuyện .”
Nói , chào hỏi đám , thẳng.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Bà c.h.ử.i một câu xong, liền định cửa, xem chỗ Miêu Tú Cúc đồ gì. Ai ngờ khi , đưa mắt quét một vòng khắp phòng, chẳng thấy gì cả. Bà thắc mắc: “Mẹ, Phúc Bảo dẫn bố ruột của nó đến, tiền như , tặng chút đồ gì ?”
Miêu Tú Cúc : “Tặng , tặng? Đây là đứa trẻ hiếu thuận, thể tặng!”
Trên mặt Lưu Chiêu Đệ lộ vẻ vui mừng: “Tặng gì ạ?”
Miêu Tú Cúc thắc mắc, nghi hoặc Lưu Chiêu Đệ: “Sao? Cô hỏi cái gì? Cô ?”
Lưu Chiêu Đệ Miêu Tú Cúc đến mức hoảng hốt, vội : “Đâu , con chỉ thuận miệng hỏi thôi!”
Miêu Tú Cúc: “ cũng nghĩ . Cô xem các con trai con dâu, nghĩ đến việc hiếu kính chút gì, thể dăm bữa nửa tháng đến chỗ tìm kiếm đồ đạc. Đồ nhà khác hiếu kính , các cũng tiện nhòm ngó, con dâu nhà họ Cố chúng da mặt dày như .”
Lưu Chiêu Đệ: …
Thôi bà vẫn là mau , bà đến đây gì chứ? Sao bà thể nghĩ đến việc chiếm chút tiện nghi gì ở bà chồng vắt cổ chày nước !