Thập Niên 70: Phúc Bảo - Chương 463

Cập nhật lúc: 2026-04-08 18:52:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói , cô lắc lắc cánh tay : “Sao , Định Khôn, thế , như thể ai đắc tội với ?”

Tiêu Định Khôn vốn dĩ sắc mặt , lạnh lùng trầm mặc, sánh ngang với mùa đông khắc nghiệt , nhưng dù cứng rắn đến cũng thể chống giọng mềm mại của Phúc Bảo kéo tay dỗ dành, cô một lúc lâu, cuối cùng mím môi , nhưng tiện miệng ném cho cô một tội danh: “Em đắc tội với .”

Phúc Bảo thấy dáng vẻ nghiêm túc của , dở dở : “Em đắc tội với thế nào?”

Gió lạnh thổi qua, thổi qua khuôn mặt cương nghị của Tiêu Định Khôn, sừng sững trong gió, như một ngọn núi cô độc lạnh lẽo, nhưng lời là: “Em quan tâm khác, quan tâm .”

Phúc Bảo thật sự dở dở , nắm tay : “Người khỏe , em sợ lỡ chuyện gì.”

Nhớ dáng vẻ của Hoắc Cẩm Trạch, Tiêu Định Khôn hừ lạnh một tiếng: “Anh giả vờ.”

Phúc Bảo bật : “Không , thật sự khỏe.”

Tiêu Định Khôn: “Cũng chỉ lừa em, đồ ngốc . mà—”

Anh cô, như vô tình dặn dò một cách nhàn nhạt: “Ít tiếp xúc với thôi.”

Vốn tưởng yêu cầu chút kỳ lạ, Phúc Bảo sẽ hỏi tại , ai ngờ Phúc Bảo gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “ đúng đúng, em cũng thấy , ít tiếp xúc với thôi, kỳ lạ lắm.”

Không những chuyện khác, chỉ riêng dáng vẻ , cô thực sự thể hiểu nổi.

Tiêu Định Khôn thấy cô , rõ ràng là tâm trạng tồi: “Đi, đưa em bến xe buýt.”

Phúc Bảo qua, lúc mới phát hiện xe đạp, liền lên yên , ôm eo Tiêu Định Khôn, Tiêu Định Khôn đạp xe đưa cô về trường.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Ngồi yên xe đạp, tâm trạng Phúc Bảo vui vẻ, líu ríu với Tiêu Định Khôn về chuyện về núi Đại Cổn Tử: “ , Định Khôn, cũng về đấy nhé!”

Trong gió, truyền đến giọng của Tiêu Định Khôn: “Được.”

Phúc Bảo càng tươi hơn, hét lên: “Đến lúc đó cùng về, chắc chắn sẽ náo nhiệt. Anh Định Khôn, nhiều năm về .”

Tiêu Định Khôn giọng vui vẻ của cô, : “Thực cũng về xem.”

Núi Đại Cổn Tử, đối với cũng đặc biệt.

Tiêu Định Khôn đạp xe đưa Phúc Bảo đến bến xe buýt, dựng xe, nắm tay cô cùng cô đợi xe.

Bến xe buýt ít , Phúc Bảo che chở trong vòng tay.

Lúc là giờ tan tầm, dòng xe đạp đông như mắc cửi, biển báo bến xe buýt, Phúc Bảo nhớ một vấn đề, cô liếc một cái, nhỏ giọng hỏi: “Anh Định Khôn, em hỏi một câu, trả lời thật lòng đấy.”

Tiêu Định Khôn cúi mắt cô: “Ừm?”

Phúc Bảo , trong mắt chứa đầy ánh nắng rực rỡ: “Anh Định Khôn, đối với em…”

Cô thu ánh mắt, mắt chiếc xe buýt đang chạy tới từ xa: “Khi nào thì ý đó ạ?”

Tiêu Định Khôn: “Sao đột nhiên hỏi chuyện ?”

Phúc Bảo: “Em chỉ thôi.”

Tiêu Định Khôn suy nghĩ một lúc, nụ dần thu : “Lần đầu tiên gặp em, em vẫn còn là một đứa trẻ, nhỏ xíu một cục, cảm thấy em quen, hình như gặp ở đó…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-phuc-bao/chuong-463.html.]

Nói đến đây, giọng trầm xuống: “Em tin kiếp kiếp ?”

Tim Phúc Bảo liền ngừng một nhịp.

Kiếp kiếp ?

Cùng một ngày, Hoắc Cẩm Trạch và Tiêu Định Khôn đều hỏi tin kiếp kiếp ?

Tiêu Định Khôn tiếp tục : “Lúc đó, chỉ cảm thấy em quen, gần gũi.”

cũng chỉ là một đứa trẻ, mà lúc đó cũng chỉ là một thiếu niên, sẽ suy nghĩ gì khác, chỉ đơn thuần cảm thấy, nên bảo vệ cô, đối với cô, cô quan trọng.

Phúc Bảo mở to mắt, tò mò : “Sau đó thì ạ?”

Tiêu Định Khôn nắm tay cô siết : “Sau cũng gì, ở ga tàu, thấy em, ngay từ cái đầu tiên, tâm tư của .”

Phúc Bảo bất ngờ: “Gì cơ? Ga tàu?”

Lúc đúng là giờ tan tầm, Tiêu Định Khôn dòng xe đạp cuồn cuộn, ánh mắt chút xa xăm: “, lúc ga tàu đón em.”

Hai hẹn hò, chuyện đều là thuận nước đẩy thuyền tự nhiên mà thành, từng nhắc đến đoạn , bây giờ đột nhiên , Tiêu Định Khôn vài phần tự nhiên.

Phúc Bảo chút dám tin, kéo tay nhỏ giọng : “Vậy đó thì ? Lúc ở ga tàu đón em, , nghĩ gì ạ?”

Tiêu Định Khôn ho nhẹ một tiếng: “Không nghĩ gì cả.”

Phúc Bảo tin: “Hừ, còn ở ga tàu tâm tư của , đối với em tâm tư gì—”

nửa câu, Tiêu Định Khôn đột nhiên đưa tay , bịt miệng cô .

Bàn tay to lớn của ấm áp và mạnh mẽ, bịt miệng cô, cô chỉ thể mở to đôi mắt tò mò .

Mắt chớp chớp, ngây thơ thắc mắc, như một chú gà con thò đầu từ ổ gà.

Đối diện với ánh mắt của , thấy trong đôi mắt sâu thẳm của những cảm xúc khó hiểu cuộn trào.

Cô ngẩn .

Mùa đông năm nay, đối với Phúc Bảo thể là một năm bội thu, cô về trường một chuyến, tiễn các bạn cùng phòng, các bạn cùng phòng ngày mai lên tàu, mấy cô gái liền ngoài ăn một bữa ngon, cùng góp tiền.

Ăn cơm xong, mấy tay trong tay về trường, sắp tạm biệt, khó tránh khỏi nhiều chuyện, khi về ước mơ tương lai, Vương Phượng Hoa hy vọng thể đưa chồng con lên thành phố ở, ăn lương thực thương phẩm, Mạc Gia Tư ca hát, Phùng Mĩ Ni đương nhiên là trở thành nhà văn, chỉ Lý Quyên Nhi, thật thà , nghiên cứu, đến Mĩ quốc du học.

Mọi đều tràn đầy tự tin tương lai, mang theo một luồng nhiệt huyết.

Phúc Bảo liền nghĩ đến ước mơ của , cô ước mơ ?

Thực là ước mơ, chỉ thể là kỳ vọng thôi, kỳ vọng bố ông bà nội ngoại tất cả đều bình an hòa thuận, kỳ vọng bạn bè bạn học của cô đều thể thực hiện ước mơ của .

Đương nhiên, càng kỳ vọng Định Khôn thể .

 

 

Loading...