Thập Niên 70: Phúc Bảo - Chương 420

Cập nhật lúc: 2026-04-08 18:52:00
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phúc Bảo cũng hoảng hốt, vội vàng mặt , giả vờ nghiêm túc bức tranh chữ tường.

Mẹ Tiêu dĩ nhiên thấy hết chuyện, nhưng giả vờ thấy, ha hả : “Phúc Bảo, hôm nay chúng sườn xào chua ngọt, còn cá kho, ngoài còn mấy món chay, ăn gì thì ăn, đừng khách sáo.”

Nói , bố Tiêu liền bưng từng đĩa thức ăn lên, Phúc Bảo thấy , tiện , cũng qua giúp, Tiêu cứng rắn ấn xuống ghế sofa: “Cháu là khách, cần gì cả, cứ chuyện với Định Khôn .”

Phúc Bảo đành ngoan ngoãn tiếp tục khách.

Bố Tiêu mấy món ăn, mặn chay, sắc hương vị đều đủ, bốn ăn cơm, Tiêu nhiệt tình chiêu đãi, đặc biệt lấy một đôi đũa chung, lúc thì gắp cá cho Phúc Bảo, lúc thì thêm rau cho Phúc Bảo, ân cần chu đáo.

Phúc Bảo còn cách nào, cúi đầu ăn, nhưng thật sự là quá nhiều, dù món ăn ngon đến , cô cũng chút ăn hết.

Ăn hết để cảm thấy , từng đói bụng, qua những năm tháng đó, lãng phí lương thực quá đáng hổ.

Đang chút phiền muộn, thì thấy một đôi tay sạch sẽ đẽ đưa qua, trực tiếp lấy bát của cô, gắp thức ăn trong đó bát của .

Phúc Bảo vội vàng ngăn : “Đừng, em tự ăn

ăn , để ăn, luôn cảm thấy .

Bây giờ là lúc đói khát nữa, ăn no mặc ấm , câu nệ cũng nhiều, cô chắc chắn dám để ăn những món ăn thừa của .

Tiêu Định Khôn gắp phần lớn thức ăn bát của , đó ngẩng đầu cô, nhàn nhạt : “Ăn hết thì đừng cố.”

AnhPhúc Bảo cảm động ngọt ngào, cảm thấy chút quá rõ ràng, vô thức về phía bố Tiêu.

Bố Tiêu thấy cảnh đều chút ngây .

Đứa con trai của họ câu nệ, thể trực tiếp gắp thức ăn từ bát của khác sang ăn, từng thấy bao giờ!

Đây còn là con trai của họ ?

sự kinh ngạc ban đầu, hai , đều thấy sự vui mừng khôn xiết trong mắt đối phương.

Đứa con trai quá kén chọn, tính tình cũng quá lạnh lùng, mắt cao hơn đầu, đến bây giờ cũng xem mắt tìm đối tượng, họ sắp lo c.h.ế.t .

Bây giờ thì , xuất hiện cô bé tên Phúc Bảo , cô bé hiểu chuyện, xinh như , đốt đèn l.ồ.ng cũng tìm , càng đáng quý hơn là, còn là sinh viên Đại học Kinh Sư, thiên chi kiêu t.ử!

Có thể , bố Tiêu bây giờ đối với chuyện hôn sự của Tiêu Định Khôn là vô cùng cấp bách, chỉ cần chịu tìm, chỉ cần là con gái, họ vui .

Huống hồ họ đối với Phúc Bảo là một trăm phần hài lòng, một vạn phần yêu thích!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-phuc-bao/chuong-420.html.]

Bây giờ suy nghĩ gì khác, ý nghĩ duy nhất là bám c.h.ặ.t lấy cô bé Phúc Bảo , thể để con thiên nga đến miệng bay mất.

Hai , đều vui mừng thôi, nhất thời chỉ hận thể lập tức rời về phòng ngủ, để hai đứa trẻ ở đây chuyện.

đang ăn cơm, đột nhiên rời vẻ , chỉ sợ cô bé nghĩ nhiều.

Hai ông bà lão ăn bữa cơm cẩn thận từng li từng tí, ăn xong, Tiêu chuyện với Phúc Bảo, hỏi ngày mai cô dự định gì, đôi mắt sáng của Phúc Bảo liếc Tiêu Định Khôn.

Tiêu Định Khôn nhàn nhạt : “Mẹ, cuối tuần con và Phúc Bảo cùng xem phim.”

Mẹ Tiêu vui mừng khôn xiết, liên tục gật đầu: “Xem phim đấy, xem phim ! Người trẻ tuổi nên xem phim.”

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Một lúc với Phúc Bảo: “Phúc Bảo, cháu Định Khôn, cháu nó tuổi cũng lớn, bình thường cũng thích xem phim, bận công việc, cháu công việc lúc nào xong ? Bây giờ thể xem phim với cháu, , để nó cũng thư giãn, cháu khuyên nó nhiều, dẫn nó chơi, đừng để nó cả ngày chỉ công việc!”

Phúc Bảo mím môi : “Anh Định Khôn bận chuyện đắn, đôi khi cũng nên phiền quá.”

Mẹ Tiêu kiên quyết phản đối: “Chuyện đắn? Cái gì gọi là chuyện đắn? Theo bác thấy, xem phim với Phúc Bảo mới là chuyện đắn, cháu đừng sợ phiền nó, chuyện gì cứ để nó cho cháu, nó lời cháu cứ tìm bác!”

Bố Tiêu cũng lên án mạnh mẽ Tiêu Định Khôn: “Con xem, Phúc Bảo còn nên phiền con quá? Con chuyện gì bận rộn như ? Trái đất con thì nữa ? Sau dành thời gian cùng Phúc Bảo nhiều hơn!”

Phúc Bảo bố Tiêu , vội vàng giải thích cho Tiêu Định Khôn.

Lúc câu , đang Phúc Bảo, ánh mắt dịu dàng, khóe môi nở một nụ .

Phúc Bảo lập tức đỏ mặt, mím môi .

Trước khi , bố Tiêu dặn dò một phen, bảo ngày mai Tiêu Định Khôn nhất định đến đón Phúc Bảo sớm, còn xách một túi hoa quả bánh kẹo bảo Phúc Bảo mang theo, Phúc Bảo lấy, bố Tiêu cứ một mực bắt cô mang, cuối cùng Tiêu Định Khôn cũng : “Mang , để đây ai ăn, sớm muộn cũng hỏng.”

Anh , Phúc Bảo đành mang theo, trong lòng cảm thấy chút áy náy, nghĩ đến thể mang chút đồ đến cho bố Tiêu, họ ở đây, tay đến, luôn chút thất lễ.

Cô xách một túi đồ lớn như , xuống xe buýt, đến trường, ai ngờ đến cổng nam của trường, liền thấy cửa hai lớn nhỏ đang xổm, lớn cả bẩn thỉu, tóc tai cũng rối bời mấy ngày gội, trông đáng thương, còn đứa nhỏ bên cạnh, càng giống như một đứa trẻ ăn xin. Phúc Bảo vô thức thêm một cái, hai đó về phía cô, đối phương lập tức nhận : “Cô, cô là”

Phúc Bảo cuối cùng cũng nhận , ngạc nhiên : “Chị là, chị Vĩnh Hồng?”

Hai con một lớn một nhỏ , chính là Lý Vĩnh Hồng và Tiểu Nha mà Phúc Bảo gặp khi tàu hỏa, bây giờ thấy họ, Phúc Bảo dĩ nhiên bất ngờ: “Chị, chị tìm bố Tiểu Nha , tìm ?”

Hai con thấy Phúc Bảo đều : “Chưa, tìm , hỏi thăm nửa ngày, đổi tên , còn thi đỗ đại học, chúng liền từng trường đại học hỏi thăm.”

 

 

Loading...