Thập Niên 70: Phúc Bảo - Chương 324

Cập nhật lúc: 2026-04-08 18:49:12
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giờ phút , khuôn mặt trẻ trung của các cô tràn ngập nụ thanh xuân, khi hồi tưởng buổi thuyết trình , bắt đầu bàn bạc xem trưa nay nhà ăn món gì, ai ngờ lúc , một nam sinh chạy đến mặt các cô: “Bạn Cố Đan Dương, —”

Cậu hình như mặt đỏ, nhưng vẫn bạo gan : “Mình tên là Vương Phấn Tiến, thể mời uống cà phê ?”

Mấy bạn cùng phòng đưa mắt , đều hiểu ý của nam sinh , nháy mắt hiệu với Phúc Bảo: “Phúc Bảo, ?”

Phúc Bảo thực sự trông quá bắt mắt, khắp khuôn viên Đại học Kinh Sư cũng chẳng thấy mấy ai xinh hơn cô, huống hồ biểu hiện xuất sắc của cô trong buổi biểu diễn báo cáo kết quả quân huấn đó càng khiến ngoái , sớm thu hút ánh mắt của ít nam sinh, nhưng những đó thường chỉ thăm dò vòng vo, bạo dạn chạy tới trực tiếp và nhiệt tình như vị mắt thì hiếm.

Phúc Bảo lắc đầu: “Cảm ơn , bạn học, nhưng vẫn cùng bạn cùng phòng nhà ăn ăn cơm.”

Nam sinh đó thấy, mặt lúc xanh lúc đỏ, đột nhiên nhận phạm một sai lầm lớn cỡ nào.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Đây là giờ ăn cơm, việc gì chạy đến quán cà phê uống cà phê? Uống cà phê với cái bụng đói meo ?

Hơn nữa... hình như buổi trưa nhà ăn cán bộ công nhân viên chỉ phục vụ cơm, bán cà phê?

Cậu đột nhiên đ.ấ.m đầu , nhưng vẫn nhanh: “Vậy đợi ăn cơm xong, mời uống cà phê ?”

Phúc Bảo trầm ngâm, lắc đầu: “Bạn học, cảm ơn ý của . bận, buổi chiều còn sách, thực sự xin nhé.”

Nam sinh đó thấy, khuôn mặt cuối cùng từ xanh trắng đan xen chuyển sang màu đỏ rực, đỏ bừng bừng, c.ắ.n răng, gật đầu: “Ừm, , , cứ bận . , cái cho .”

Nói xong trực tiếp nhét một bức thư tay Phúc Bảo, chạy trối c.h.ế.t.

Phúc Bảo và các bạn cùng phòng đưa mắt , cúi đầu bức thư ép nhận trong tay, đó đều .

Thẩm Mĩ Ni dạo thích chải chuốt, nhưng da cô đen, liều mạng bôi kem dưỡng da vẫn đen, cô liền chút chán nản: “Phúc Bảo, tớ thấy trong trường đại học đều thể tìm hiểu đối tượng , cũng thể cân nhắc xem , như bọn tớ, cho dù tìm, cũng chẳng ai mời bọn tớ uống cà phê !”

Mạc Gia Tư thở dài: “ , chuyện đúng là kẻ ăn hết chẳng .”

Lời than vãn của các cô, khiến Vương Phượng Hoa bật , cô là chồng con , chỉ nghĩ đến việc cố gắng kiếm một tiền đồ cả nhà đoàn tụ sống những ngày tháng , tự nhiên tâm tư , bây giờ những lời than vãn phiền não nho nhỏ của mấy cô gái , thật sự là ngưỡng mộ buồn .

Cô liền nhịn hỏi Phúc Bảo: “Phúc Bảo, chị thấy nam sinh đó cũng đấy, khá đơn thuần, ngốc nghếch đáng yêu, em cân nhắc thử xem ?”

Phúc Bảo lắc đầu: “Thôi ạ, em thấy chẳng ý nghĩa gì.”

, Lý Quyên Nhi nhịn hỏi: “Vậy thấy thế nào mới ý nghĩa?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-phuc-bao/chuong-324.html.]

Phúc Bảo sửng sốt, thế nào mới ý nghĩa nhỉ?

Cô cũng , dù cô cảm thấy cùng một nam sinh chạy đến quán cà phê uống cà phê hai ngốc nghếch những lời thật sự vô vị, những bức thư cho cô đòi cùng cô tiến bộ chung cô thấy nhiều .

Bây giờ lên đại học, tương đối mà đều còn bảo thủ như nữa, trực tiếp bóng gió đề nghị bạn với cô hỏi cô ý gì , còn cho cô đủ loại thơ ca, tiếng Anh tiếng Trung tiếng Nga đều , cô liền thấy vô vị.

Cảm thấy những rõ ràng cũng từ những ngày tháng gian khổ đây lên, viển vông như , những bài thơ cô đều thể học thuộc lòng , mà phát ngán, họ cho cô những bài thơ khác , thể bày tỏ ý gì chứ?

Mạc Gia Tư đột nhiên nghĩ đến điều gì: “Ơ, lẽ nào thích Định Khôn đó của ?”

, đều nổi hứng, đủ loại đ.á.n.h giá so sánh, cuối cùng Vương Phượng Hoa lớn tuổi nhất tổng kết: “Thực Định Khôn của em cũng khá đấy, chỉ là lớn tuổi hơn một chút, lớn hơn bảy tuổi ? Hình như cũng ... Các em xem trong bạn học của chúng cũng nam sinh lớn hơn các em bảy tuổi, thực tròn lên thì vẫn thể là bạn cùng lớp.”

Lý Quyên Nhi: “Tớ thấy bảy tuổi lớn quá...”

Phúc Bảo vạn ngờ các cô như , vội : “Đừng bậy nha! Không chuyện đó !”

Lý Quyên Nhi phì : “Vậy tại Định Khôn của đối xử với như ? Con b.úp bê tặng , đó là tốn bao nhiêu tâm tư, thị trường đều thấy !”

Phúc Bảo vốn là để phản bác mấy bạn cùng phòng, nên mới đương nhiên như , nhưng một nửa, cô đột nhiên khựng .

Không ai là đương nhiên đối xử với ai cả, Tiêu Định Khôn cũng .

Anh đối với , quả thực quá .

Mấy bạn cùng phòng thấy cô đột nhiên im bặt, càng nhịn trêu chọc cô: “Anh Cẩm Vân đó của thực cũng tồi, nhưng tuổi tác đó thì lớn quá , chắc cũng hơn ba mươi nhỉ, thế chắc chắn , vẫn là Định Khôn của , chỉ lớn hơn bảy tuổi, thực vẫn khá là hợp...”

Đang , mấy bạn cùng phòng cũng im bặt.

Phúc Bảo buồn bực ngẩng đầu sang, thấy mấy bạn cùng phòng đều về hướng nhà ăn cách đó xa.

Phúc Bảo nương theo ánh mắt của các cô sang, liền thấy bên cạnh bậc thềm nhà ăn, Tiêu Định Khôn tay xách một cái túi, đang đợi ở đó.

Thẩm Mĩ Ni ngưỡng mộ đến đỏ cả mắt: “Mau , mau , đừng cùng bọn tớ nữa, Định Khôn của mang đồ đến cho kìa!”

Phúc Bảo nghĩ đến Tiêu Định Khôn đối xử với quá , trong lòng đang cảm thấy bao nhiêu là suy tư, hoảng hốt liền thấy Tiêu Định Khôn, nhất thời đang tư vị gì, ngượng ngùng, ngây ngô, mờ mịt, và một chút mong đợi?

 

 

Loading...