Thập Niên 70: Phúc Bảo - Chương 286

Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:59:02
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phúc Bảo giúp họ, để họ đều thuận lợi thi đỗ đại học, mà bản Phúc Bảo Đại học Kinh Sư trúng tuyển với thành tích tuyệt đối xuất sắc.

Đại học Kinh Sư đó, học phủ hàng đầu Trung Quốc, Phúc Bảo thật sự là quá khiến kính phục .

Tuy nhiên các bà lão nông thôn hiểu: “Hả? Thi đỗ cái gì? Thắng Thiên sắp lên trời ?”

Lên trời?

Lúc các bà lão hiểu , từng từng đều toét miệng .

“Ô, mà, Phúc Bảo nhà chúng thật sự lợi hại, thi đỗ nơi như .”

đúng đúng, đặt ở thời xưa đó chính là trạng nguyên đó, nữ trạng nguyên!”

“Lúc nãy là ai ở đó kẹp s.ú.n.g vác gậy Phúc Bảo nhỉ, xem, Phúc Bảo xem, đây mới gọi là tiền đồ, đây mới gọi là tranh khí!”

Vợ Nhiếp lão tam chịu nổi nữa, bà lao tới, nắm lấy tay lái xe đạp của Tô Uyển Như: “Vậy Sinh Kim thì ? Sinh Kim nhà thì ? Nó thi thế nào ? Nó thi đỗ ? Sao các cô giúp Sinh Kim nhà xem thử!”

Các thanh niên tri thức đưa mắt , đó lắc đầu: “Không thấy Sinh Kim nhà thím trúng tuyển, thể là thi đỗ.”

Cũng bụng, an ủi bà : “Chắc là đợt ? Cụ thể chúng cháu cũng , thím hỏi thử xem.”

Hả?

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Đợt ? Đó là ý gì? Đợt chính là trường ?

Vợ Nhiếp lão tam dậm chân; “Các , chỉ lo cho bản , xem cho khác, đây vẫn là cùng một thôn đấy!”

, đều vui: “Giúp bà xem là tình nghĩa, giúp bà xem thì ? Đâu ai đặc biệt giúp bà xem điểm, chúng thấy chẳng lẽ còn khắp nơi ngóng?”

Lúc là lúc quan trọng, đương nhiên quan tâm nhất đến chuyện của .

Khốn nỗi đúng lúc , Nhiếp lão tam đạp xe qua đây, Cố Vệ Đông đạp xe qua đây, Phúc Bảo và Cố Thắng Thiên cũng đến .

Cố Vệ Đông đến mức răng trắng phát sáng; “Các thím, Phúc Bảo nhà cháu thi đỗ Đại học Kinh Sư , Thắng Thiên nhà cháu thi đỗ Đại học Hàng Vũ trụ , đừng trúng tuyển ! Lát nữa nhà cháu mời khách, phát kẹo cho !”

Ông , đều vui mừng, liên miệng hô .

Các thanh niên tri thức càng qua chúc mừng Phúc Bảo, Tô Uyển Như trực tiếp ôm lấy Phúc Bảo: “Phúc Bảo, Phúc Bảo của chị, chị, chị thật sự là”

gì đó, nhưng đột nhiên cổ họng nghẹn .

Cô vượt qua , vượt qua !

Phúc Bảo mím môi : “Chúc mừng chị, chị Uyển Như!”

Tô Uyển Như: “Chúc mừng em, Phúc Bảo!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-phuc-bao/chuong-286.html.]

Đều thi đỗ , thật .

Phúc Bảo thi như , cô từ tận đáy lòng vui mừng cho Phúc Bảo.

Vợ Nhiếp lão tam chịu nổi nữa: “Sinh Kim nhà chúng rốt cuộc thi thế nào ! Thi đỗ ?”

Nhiếp lão tam mặt mày xám xịt, đều chuyện nữa: “Thi đỗ cái gì chứ, hỏi giáo viên , trong danh sách trúng tuyển căn bản tên nó.”

Vợ Nhiếp lão tam , lập tức mềm nhũn, sức lực đều mất hết, xì .

Sao, thi đỗ chứ...

Phúc Bảo tin tức từ Cố Vệ Đông, đều trúng tuyển , cũng thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng Cố Thắng Thiên thì trực tiếp nhảy cẫng lên !

Cậu dễ dàng ? Những ngày Phúc Bảo biểu hiện cứ như chuyện gì xảy , còn thì , nơm nớp lo sợ, vì vận mệnh vì tiền đồ mà ở đó phiền não phiền não phiền não, nhưng trai mà, Phúc Bảo là em gái, em gái đều vẻ mặt bình thản, thể suốt ngày sầu não thở vắn than dài thấp thỏm bất an ? Cậu chỉ thể nhịn, nhịn.

Nhịn lâu như , cuối cùng cũng đáp án.

Cánh cửa vận mệnh mở , phía là một con đường bằng phẳng.

Đại học Hàng Vũ trụ, đó là trường gì, đó là nơi ghê gớm đấy, thể thi đỗ trường đại học đó, tương lai sẽ , nhưng , chính là con cưng của trời, chính là cá chép vượt vũ môn, từ nay về bao giờ giống như thế hệ cha ông bán mặt cho đất bán lưng cho trời nữa, đổi vận mệnh của .

Cố Vệ Đông thấy con trai vui mừng ngốc nghếch thành cái dạng , cũng vui mừng đến mức nên lời, vui mừng một lúc, ông đột nhiên , một đàn ông to lớn xổm ở đó ôm mặt .

Mấy đời đều là nông dân, bới đất tìm miếng ăn, bây giờ cuối cùng cũng tiền đồ , thế hệ tiền đồ !

Một đứa con trai lính, biểu hiện thể ở quân đội, chuyển ngành cũng thể phân công đơn vị, một đứa con trai ở mỏ, vất vả thì vất vả chút, nhưng ít ăn bát cơm sắt, bây giờ một trai một gái cũng tiền đồ , xuất nhân đầu địa .

Cả đời ông coi như tròn trách nhiệm của , cuối cùng cũng nuôi nấng các con khôn lớn !

Cố Vệ Đông năm nay bốn mươi lăm tuổi , bốn mươi lăm tuổi, ông đột nhiên cảm thấy, gánh nặng vai bỗng chốc nhẹ .

Tâm mãn ý túc .

Mấy bên đang vui mừng, bên Miêu Tú Cúc Cố Đại Dũng đến , Cố Đại Dũng thế mà chạy tới đầu tiên: “Thi đỗ ? Thi đỗ ?”

Miêu Tú Cúc: “Cái ông già ngốc , bọn trẻ đều thi đỗ , còn thể thi đỗ ? Phúc Bảo nhà chúng thông minh như , thể thi đỗ !”

Cố Thắng Thiên: “Bà nội, thể chỉ Phúc Bảo thông minh, cháu cũng thi đỗ !”

Miêu Tú Cúc vui vẻ, khép miệng: “Đều thi đỗ , đều thi đỗ ! Lần coi như là tiền đồ , phần mộ tổ tiên nhà họ Cố bốc khói !”

Lúc cả thôn đều tin , Lưu Quế Chi từ nhà cũng chạy tới, vây quanh, mồm năm miệng mười.

Lưu Quế Chi tự nhiên là thở phào một lớn, bao nhiêu năm nay tân tân khổ khổ, nuôi nấng con cái khôn lớn, cuối cùng cũng tiền đồ , còn Thẩm Hồng Anh và Lưu Chiêu Đệ, thì sắc mặt đó cho lắm.

Thẩm Hồng Anh thèm thuồng Phúc Bảo, nghĩ Phúc Bảo đây là bốc thăm bốc , nếu lúc đó nhẫn tâm nhận nuôi, thì sẽ ?

Loading...