Thập Niên 70: Phúc Bảo - Chương 272
Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:58:48
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Huống hồ gia cảnh nhà cô bình thường, khi về, so với Hoắc Cẩm Vân cũng là một trời một vực.
Những ngày tháng sống thế nào, cô , trong lòng dự tính.
Những nữ thanh niên tri thức cùng, cũng kết hôn với nam thanh niên tri thức, cũng dứt khoát ở bên nông dân địa phương, nhưng những năm nay cô luôn dồn hết tâm trí trường học, nghĩ đến những chuyện khác.
Đợi đến khi khó khăn lắm mới nhớ , hai mươi bảy tuổi, gái ế .
Trong thành phố nông thôn đều từng thấy gái ế lớn tuổi như cô.
Phúc Bảo vội : “Chị Uyển Như, chị đừng , gọi là định hình , tương lai , ai cũng chắc , chừng ngày mai chị về thành phố thì !”
Tô Uyển Như cúi đầu, khẽ : “Ây da, em đột nhiên gọi cô là chị Uyển Như, ngược cô nhớ đến hồi em còn nhỏ.”
Lần đầu tiên cô thấy Phúc Bảo, Phúc Bảo mới bao lớn, cục bột nhỏ sáu tuổi, ở đó mở to đôi mắt trong veo gọi cô là chị Uyển Như, lúc đó Phúc Bảo thật sự đáng yêu!
nghĩ kỹ , lúc đó mới mười tám tuổi, độ tuổi nhất.
Hình như những ngày tháng cũng sống bao nhiêu, chớp mắt, bao nhiêu năm trôi qua, Phúc Bảo thành thiếu nữ, còn cũng thành bà cô.
Còn về việc về thành phố, thể chứ, cả đời cô về nữa .
“ cô về nữa , cô về”
Nói đến đây, đột nhiên .
Cô mặt hai đứa trẻ là Phúc Bảo và Trần Thúy Nhi, nhưng cô nhịn .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Cô ôm mặt, liều mạng kìm nén, nhưng sự tủi bi phẫn cam lòng khiến cô há miệng tu tu.
Phúc Bảo và Trần Thúy Nhi hoảng sợ, vội vàng an ủi cô, Tô Uyển Như ôm lấy Phúc Bảo và Trần Thúy Nhi nức nở.
Khóc một lúc lâu, cuối cùng cô cũng bình tĩnh , tự nghĩ , cũng thấy ngại ngùng: “Hôm nay cô thất thố , cô cũng nữa, trong lòng thấy buồn.”
Phúc Bảo nắm lấy tay cô: “Chị Uyển Như, chị em .”
Tô Uyển Như vốn dĩ trong lòng đang hoang mang, đột nhiên Phúc Bảo nắm tay như , chỉ cảm thấy đôi bàn tay thon thả của Phúc Bảo dường như mang theo một sức mạnh khó hiểu, vuốt phẳng tâm trạng vốn đang rối bời, khiến cô bình tĩnh .
Cô khỏi ngước mắt lên, Phúc Bảo: “Hả?”
Phúc Bảo chăm chú Tô Uyển Như, trịnh trọng : “Chị Uyển Như, chị đừng , chuyện sẽ lên thôi, thật đấy, sẽ lên thôi.”
Tô Uyển Như ngẩn .
Không tại , cô một cảm giác hoảng hốt, cảm thấy Phúc Bảo là sự thật.
Phúc Bảo , thì nhất định sẽ lên thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phuc-bao/chuong-272.html.]
Cô thế mà bất giác gật đầu, ngấn nước mắt : “Ừm, sẽ lên thôi...”
Mãi cho đến khi cô tiễn Phúc Bảo và Trần Thúy Nhi ngoài, chân cô vẫn còn lâng lâng.
Thậm chí trong lòng cô bắt đầu nhảy nhót, bắt đầu mong đợi.
nhanh, cô mờ mịt.
Chỉ là một câu thôi, thể chứ, Phúc Bảo là một đứa trẻ, em lên, thể thật sự lên chứ?
Phúc Bảo và Trần Thúy Nhi tay trong tay bước ngoài.
Trần Thúy Nhi thở dài một : “Cô Tô đây là lỡ dở !”
Cô nàng đương nhiên hiểu, cô Tô hai mươi bảy tuổi , tuổi dễ tìm đối tượng nữa.
Trần Thúy Nhi: “...”
Cô nàng thở dài một , bất đắc dĩ với Phúc Bảo: “Phúc Bảo, thỉnh thoảng tớ cảm thấy thông minh, nhận sự việc chuẩn, nhưng thỉnh thoảng cảm thấy thực tế, cứ như lơ lửng trời .”
Phúc Bảo tỏ vẻ hiểu: “Tớ lơ lửng trời chỗ nào?”
Trần Thúy Nhi: “Cái gọi là tình yêu trong miệng , đó đều là chuyện trong sách, cách chúng xa lắm, cách cô Tô của chúng cũng xa lắm, đối với chúng mà , vẫn là nghĩ xem trong nhà thể chuẩn của hồi môn gì, thể xem mắt tìm đối tượng , thể sống những ngày tháng như thế nào, đây mới là thực tế nhất.”
Phúc Bảo: “... Cậu học bao nhiêu năm nay, năng suy nghĩ giống hệt vợ Vương Phú Quý ?”
Trần Thúy Nhi nghẹn lời: “Không ? Đây chính là hiện thực, nếu thế nào? Cho nên tớ khuyên , đừng mấy cuốn sách nhảm nhí đó nữa, đó đều là sách tạp nham, vô dụng, nhà chúng cho chúng học cấp ba, đây là nhà điều kiện nuôi, nếu , chi bằng sớm về xem mắt lấy chồng còn hơn.”
Phúc Bảo hiểu nổi: “Thúy Nhi, cảm thấy tại nhà cho học cấp ba?”
Thời buổi , kỳ thi đại học dừng từ lâu , một đứa con gái, trong nhà còn chịu nuôi ăn học, đây đều là chuyện hiếm thấy .
Trần Thúy Nhi đỏ mặt, đây là chuyện ngại miệng, nhưng Phúc Bảo là chị em của cô nàng, cô nàng cũng sợ mất mặt, lập tức hạ giọng : “Đương nhiên là để xem mắt tìm một đối tượng , học vấn cao , cũng thể xem mắt , tớ , đến lúc đó sẽ giới thiệu cho tớ con trai của bí thư công xã, điều kiện nhà , nếu kết hôn thì thể giống như thành phố tam chuyển nhất hưởng, còn ba mươi sáu cái chân.”
Phúc Bảo thật ngờ, chị em của bây giờ mới học lớp mười, nghĩ đến những chuyện .
Cô bé chút kinh ngạc: “ mà, và con trai bí thư công xã đó thể tình yêu ?”
Trần Thúy Nhi bĩu môi: “Tình yêu? Đó đều là thứ trong sách, nhà quê chúng quan tâm cái đó gì, cửa tình yêu mở hướng nào ? Tớ chỉ nghĩ đến việc thể tìm một nhà chồng , sống những ngày tháng !”
Phúc Bảo cạn lời.
Bạn , đó đương nhiên là bạn , bạn cả đời, nhưng sự khác biệt về giá trị quan cũng thật sự là thể dung hòa.
Trần Thúy Nhi Phúc Bảo với vẻ mặt ngốc nghếch, thở dài một , kéo bàn tay nhỏ bé, lời thấm thía: “Phúc Bảo, tớ cho , trông xinh , học cũng giỏi, thông minh, đây còn từng giải thưởng, thật điều kiện của mới thật sự gọi là , nghĩ cách, xem xem kiếm một mối hôn sự , đừng thấy chúng mới mười lăm, nhưng chớp mắt vài năm trôi qua , bắt đầu chú ý từ bây giờ.”