Thập Niên 70: Phúc Bảo - Chương 217

Cập nhật lúc: 2026-04-06 23:53:16
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói đến chuyện lương thực đổi tiền, ở chợ cũng thể đổi , nhưng đó đều là mua bán lén lút, mua cũng sợ bắt vì tội đầu cơ trục lợi, điều thể tùy tiện bán, bây giờ trạm lương thực của nhà nước thu mua lương thực, thì thể hơn , loại giá mặc dù rẻ hơn bên ngoài một chút xíu, nhưng thể tính chỉ tiêu lương thực công, đến lúc đó thu lương thực, đưa cho chị một tờ biên lai, chị cầm biên lai đến chỗ Trần Hữu Phúc đặt xuống, coi như là trừ một lương thực công của năm cho đại đội sản xuất, đại đội sản xuất cũng sẽ cho lợi ích về điểm công.

Tính tính , vẫn là nhà nước thu mua lương thực lợi.

Lưu Quế Chi điều liền nhíu mày: " cảm thấy cũng vội trong chốc lát chứ, lương thực tự giữ từ từ ăn là , dù cũng hỏng ."

Vợ Trần Hữu Huy cái , cô chỉ nhớ thương đến chuyện thể đổi tiền thôi.

Nhà cô thể giống như nhà Lưu Quế Chi thể một tháng hai trăm quả trứng gà, cô mà một tháng hai trăm quả trứng gà thì cô một quả cũng nỡ ăn, bộ mang chợ bán hết, một tháng mười đồng, một năm chính là hơn một trăm, sớm phát tài !

Trần Hữu Huy trong lòng chua xót, ngoài miệng liền : "Hết cách, chúng cái phúc khí nhặt trứng gà đó, chỉ đành bán lương thực thôi."

Lưu Quế Chi lời , lập tức gì nữa.

Khuyên , bằng cớ, vốn dĩ chỉ là chuyện một giấc mơ của Phúc Bảo, khác dựa chị tin chị?

Ai ngờ cô đường, liền thấy đều đang chào hỏi , nhao nhao chở lương thực của đến trạm lương thực công xã bán, trong đó nhà Vương Phú Quý gặp Lưu Quế Chi, còn kéo Lưu Quế Chi: "Quế Chi, mau lên, nhà chị còn một ít lương thực cũ , ăn hết mau mang , thể đổi tiền!"

Vợ Vương Phú Quý và Lưu Quế Chi quan hệ luôn tồi, liền nhân cơ hội : " thấy là đợi lương thực mới xuống, hẵng chuyện bán lương thực cũ, dù cũng vội..."

Ai ngờ cô còn xong, Thẩm Hồng Anh bên cạnh chế nhạo cô: "Thím thì cái gì, bây giờ lương thực cũ nộp lên , chỉ tiền, còn thể tính lương thực công của năm , tương đương với việc chúng dùng lương thực cũ của năm nay để nộp lương thực công của lương thực mới năm , tính tính đều là vụ mua bán lợi, vụ mua bán thế thím , còn cản trở khác?"

Lưu Quế Chi đành : "Hết cách, nhà bao nhiêu lương thực."

Lưu Chiêu Đệ phì một tiếng : "Quế Chi thím cũng thật là, thím bảo thím thế nào cho , nhà bao nhiêu lương thực , liền cản trở khác, đây là chuyện tày trời, thể bỏ lỡ!"

Vợ Trần Hữu Phúc và Lưu Quế Chi thiết, nỡ để như : "Quế Chi cũng là vì cho , sợ nhỡ gặp lúc giáp hạt đói, điều vốn dĩ cũng là , chỉ là năm nay hoa màu nhà mọc , mưa thuận gió hòa, ông trời cho cơm ăn, chớp mắt là đại phong thu !"

Lưu Quế Chi lên tiếng nữa. Miêu Tú Cúc từ bên cạnh thấy cảnh , cũng gì.

Loại chuyện , khuyên , mười phần thì bảy tám phần tốn công vô ích, Miêu Tú Cúc là tinh ranh, sẽ loại chuyện đắc tội với mà còn lợi lộc gì .

Phúc Bảo và Cố Thắng Thiên tan học, đang cùng Trần Thúy Nhi ngang qua đây.

Phúc Bảo mấy cô con dâu đó chuyện, thấy những khác nhắc đến vụ đại phong thu sắp tới, mặt đều tràn ngập nụ , trong lòng liền lờ mờ cảm thấy thoải mái.

lúc , Trần Thúy Nhi nhỏ giọng : "Phúc Bảo, tớ ngày mai bánh xèo cho tớ, bánh xèo bột mì trắng, cái đó ngon lắm, đến lúc đó tớ lén mang nửa cái đến cho nếm thử, ngàn vạn đừng nhắc với khác a!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-phuc-bao/chuong-217.html.]

Hai quan hệ , một đồ ăn ngon họ nỡ cho khác ăn, liền lén lút chia sẻ.

Phúc Bảo trong lòng động đậy, đầu thấy hai vệt đỏ má Trần Thúy Nhi.

Quan hệ như , cô bé thể nhẫn tâm cô bé đói?

Không thể thuyết phục tất cả chạy mua lương thực tích trữ lương thực, nhưng thể đem chút lương thực cũ còn cũng bán hết chứ?

Phúc Bảo lập tức hạ quyết tâm, cô bé vội vàng với Cố Thắng Thiên Trần Thúy Nhi một câu, liền trực tiếp tìm Hoắc Cẩm Vân.

Cố Thắng Thiên và Trần Thúy Nhi giật nảy : "Phúc Bảo, ?"

Tuy nhiên Phúc Bảo sớm chạy mất hút .

Phúc Bảo vắt chân lên cổ trực tiếp chạy về trường học, lúc đó Tô Uyển Như rời , Hoắc Cẩm Vân đang ở đó thu dọn sách vở, ngẩng đầu thấy Phúc Bảo , : "Phúc Bảo, chạy về ? Quên mang đồ gì ?"

Hoắc Cẩm Vân ở đại đội sản xuất Bình Khe cũng năm năm , giọng điệu dần dần giống bản địa, ngay cả một từ ngữ cửa miệng cũng gần gũi hơn với tiếng địa phương Bình Khe, ví dụ như động một tí là "".

Phúc Bảo thở hồng hộc đó, Hoắc Cẩm Vân.

Hoắc Cẩm Vân thấy Phúc Bảo gì, kinh ngạc cô bé một cái: "Đây là ?"

Lúc cô bé ngẩng đầu , trong mắt mà lờ mờ mang theo chút ươn ướt, trông kỳ lạ, giống bình thường lắm?

Vẻ mặt của cô bé trịnh trọng và kiên quyết, ngược giống như hạ một quyết tâm lớn nào đó.

Phúc Bảo im lặng một lúc lâu, đột nhiên mở miệng: "Anh Cẩm Vân, thể giúp em một việc ?"

Hoắc Cẩm Vân càng kinh ngạc hơn, từ lâu đây, khi còn là giáo viên của trường học , Phúc Bảo gọi Cẩm Vân, nhưng bây giờ đều gọi là thầy Hoắc, Phúc Bảo cũng gọi như .

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Phúc Bảo bây giờ đột nhiên gọi như , điều khiến nhớ lâu đây, nhớ bạn Tiêu Định Khôn của .

Hoắc Cẩm Vân: "Rốt cuộc là ?"

Phúc Bảo: "Em cách nào giải thích cho , nhưng em ngăn cản nộp lương thực cũ."

 

 

Loading...