Thập Niên 70: Phúc Bảo - Chương 203

Cập nhật lúc: 2026-04-06 23:53:02
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc đó là sợ Cố Vệ Đông ngã gãy chân sẽ liên lụy đến .

bây giờ, cô đột nhiên nghĩ thông , cô cảm thấy lừa.

Từ khi phân gia, chuyện gì cũng thuận lợi, còn bên Cố Vệ Đông, ăn gà rừng, hầm thịt heo, ngã gãy chân thì thầy t.h.u.ố.c đến, thầy t.h.u.ố.c đến , những lấy tiền mà còn tặng một đống bánh kẹo.

Cảm giác từ khi phân gia, nhà tư của Cố gia gặp chuyện , ngược , chuyện gì cũng bực bội, ăn gà rừng , bây giờ thịt heo của còn con gái nhà Lưu Chiêu Đệ đốt cháy.

Tuy bố chồng bù cho hai cân, nhưng hai cân chỉ bù cho cô Thẩm Hồng Anh, mà còn trợ cấp cho những khác, tính tính , Ngưu Tam Ni và Lưu Quế Chi lợi, còn Lưu Chiêu Đệ và thì xui xẻo!

Nghĩ mà khó chịu!

Thẩm Hồng Anh cảm thấy, thể tiếp tục như nữa, cô tìm cách cướp Phúc Bảo về!

Thế là cô tìm đến Trần Hữu Phúc, Hồ nãi nãi và Lý đại gia, và mời bố chồng Miêu Tú Cúc và Cố Đại Dũng chứng cho .

Tất cả trong nhà đều mặt, mắt to trừng mắt nhỏ.

Miêu Tú Cúc: “Có chuyện gì thì , rốt cuộc nữa?”

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

thì thời buổi ai cũng bận, ai thời gian đây mắt to trừng mắt nhỏ với cô.

Thẩm Hồng Anh , vẻ mặt nặng nề đau đớn, mở miệng rơi nước mắt: “Mẹ, hôm nay con thừa nhận với một chuyện.”

Miêu Tú Cúc: “Gì?”

Thẩm Hồng Anh , Thẩm Hồng Anh Lưu Quế Chi: “Thím tư, Quế Chi , chuyện , là chị với em, chị xin em! Chị thừa nhận lúc đầu là chị sai!”

Tiếng bi thiết, câu nào cũng là nước mắt.

Những xung quanh đều ngơ ngác, Lưu Quế Chi cũng ngơ ngác.

Lưu Quế Chi vội : “Chị dâu cả, chị, chị ?”

Tất cả đều thắc mắc, đây là đang diễn vở kịch gì?

Thẩm Hồng Anh đưa tay lau nước mắt, đó đau đớn : “Bố, , con xin thừa nhận với hai , thực lúc đầu bốc thăm, bắt chữ Phúc đó là con, đáng lẽ con nhận nuôi Phúc Bảo!”

Hả?

Trần Hữu Phúc , lập tức nổi giận, trừng lớn mắt: “Là cô?”

Lưu Quế Chi còn thể gì, cô nghĩ một lát, vẫn gật đầu: “Lúc đó , Hồng Anh cũng , cô cứ nhét cho , câm, thể , chỉ thể ngậm bồ hòn ngọt.”

Mọi lập tức gì nữa.

Thẩm Hồng Anh chị dâu cả, quá đáng quá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-phuc-bao/chuong-203.html.]

Lúc đầu nhận nuôi Phúc Bảo bốc thăm, quả thực là ai , cô , cô bắt cứ nhét cho Lưu Quế Chi, đây cũng quá bắt nạt ?

Cũng may Phúc Bảo chổi gì, Lưu Quế Chi nhận nuôi Phúc Bảo xong thể mở miệng chuyện, cũng là phúc báo, trong họa phúc! Nếu thật sự là chổi, Lưu Quế Chi chẳng cô hại t.h.ả.m ?

Trong phút chốc, khỏi Thẩm Hồng Anh với ánh mắt đầy khinh bỉ.

Làm gì ai chị dâu cả như , chuyện , bây giờ còn mặt dày ?

Trần Hữu Phúc nhíu c.h.ặ.t mày, Thẩm Hồng Anh, gì.

Miêu Tú Cúc nhướng mày: “Ôi, con dâu, giác ngộ của chúng thật quá nhỉ, tệ, khen, khen.”

Cố Vệ Quốc thấy vợ gây chuyện , thở dài một : “Hồng Anh, em thể như ? Lúc đó thím tư còn , rõ ràng là em bắt , em cứ nhét cho cô , em là bắt nạt ?”

Ngưu Tam Ni , bật một tiếng: “Chuyện như còn ít ? Lúc đó còn nhét bắp ngô bóc sạch cho Quế Chi, chuyện nhét chữ Phúc , quả thực giống như chị dâu cả .”

Cố Vệ Dân thấy vợ còn trêu chọc chuyện , vội vàng sức nháy mắt với cô.

Đây là chuyện giữa chị dâu cả và thím tư, rốt cuộc là thì để , cô xen gì? Đây là tham gia lung tung ?

Thế nhưng nếu Ngưu Tam Ni thể hiểu ánh mắt của chồng , thì cô là Ngưu Tam Ni, nên cô cao giọng công bằng: “Chị dâu cả, chị cứ những chuyện , đây là bắt nạt mà!”

Cố Vệ Dân: “…”

Sao cưới một vợ như !

Cố Vệ Dân lúc nghiến răng nghiến lợi nghĩ, dạy dỗ cẩn thận hai đứa con của , tuyệt đối thể để chúng nó học theo chúng nó!

Bên lời của Ngưu Tam Ni dứt, xung quanh bật , thế là bắt đầu : “Chị Cố, chị cũng thật là, cứ ngấm ngầm hại em dâu ?”

còn hùa theo: “ đúng , chị chính là bắt nạt đây là câm, bắt nạt hiền lành ?”

Mọi xung quanh bàn tán xôn xao, Thẩm Hồng Anh thấy hổ, ngược còn tự hào, cô bước lên một bước: “Bố, , đại đội trưởng, con thừa nhận lầm, đây đều là con đúng, con cảm thấy lúc đầu con nên nhét gánh nặng Phúc Bảo cho Quế Chi, đặc biệt là bây giờ Vệ Đông và Quế Chi sống dễ dàng, con cảm thấy con đòi Phúc Bảo về, con sẽ nuôi nấng Phúc Bảo thật , con nên dũng cảm thừa nhận lầm, nên xin thím tư.”

Cô dù cũng học qua một bản kiểm điểm, bản nhận , giáo d.ụ.c tư tưởng, tuy lúc đầu học qua loa hiểu gì, nhưng lúc nhanh trí, những từ ý thể lôi dùng, còn dáng.

Vợ Vương Phú Quý từ bên cạnh bĩu môi , cố ý : “Lúc đầu là ai nhỉ, Phúc Bảo mang theo vận xui, là chổi, sẽ mang xui xẻo cho , cô ngốc , rõ ràng mang xui xẻo mà cô còn giành?”

Mặt Thẩm Hồng Anh lập tức đỏ bừng, nhưng cô vẫn cứng đầu : “ sợ! Chính vì Phúc Bảo là chổi, mang xui xẻo cho , nên thể để cô bé mang xui xẻo cho lão tứ, , để cô bé mang xui xẻo cho !”

Lời … ai tin?

Ngay cả con gà mái già đang cục tác bên cạnh chắc cũng tin!

Trần Hữu Phúc giữa những tiếng khúc khích của , miễn cưỡng “hắng” một tiếng, tằng hắng, cuối cùng mở miệng: “Đồng chí Thẩm Hồng Anh, lúc đầu cô nhét chữ Phúc cho đồng chí Lưu Quế Chi, chúng cho rằng cô từ bỏ quyền lợi và nghĩa vụ nhận nuôi Phúc Bảo, Phúc Bảo sẽ do đồng chí Cố Vệ Đông và Lưu Quế Chi nhận nuôi, liên quan đến cô nữa.”

 

 

Loading...