Thập Niên 70: Phúc Bảo - Chương 179

Cập nhật lúc: 2026-04-06 23:52:38
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xem đến lúc đó ai còn chơi với Phúc Bảo.

khúc khích: “Phúc Bảo thăm tù ?”

Phúc Bảo nhíu mày, nghiêng đầu những bạn học đó: “Cha tớ , cha tớ vẫn khỏe.”

Cha cô sẽ chuyện gì !

, những khác liền phá lên.

Cố Thắng Thiên thấy họ Phúc Bảo, lập tức nổi giận, phắt dậy, chỉ mũi họ : “Ai dám em gái Phúc Bảo của , thêm một tiếng nữa xem!”

Những xung quanh lập tức im lặng, Cố Thắng Thiên bình thường khá hiền lành, ngờ lúc hung dữ đáng sợ như , liền rụt cổ , dám gì nữa.

Tô Uyển Như thấy cảnh , khẽ nhíu mày.

Cô dẫn Phúc Bảo sang một bên, an ủi một hồi, nhẹ nhàng : “Có chuyện gì cứ với Uyển Như tỷ tỷ nhé.”

Phúc Bảo cảm kích Tô Uyển Như: “Cô giáo, cô cần lo cho em, họ tưởng cha em xảy chuyện, nên mới , nhưng cha em , cha em sẽ về.”

Tô Uyển Như dáng vẻ ngây thơ của Phúc Bảo, trong lòng đột nhiên dâng lên một nỗi buồn.

Đứa trẻ xinh xắn, ngây ngô mềm mại, là thấy thích, cô bé như nên che chở yêu thương, kết quả bây giờ cha cô bé xảy chuyện .

Không khi tin tức chính xác truyền đến, cô bé sẽ thế nào, sẽ đả kích lớn .

Cô sờ túi, lấy mấy viên kẹo sữa, nhét tay Phúc Bảo: “Phúc Bảo ăn kẹo , kẹo sữa ngon lắm.”

Không nên an ủi cô bé thế nào, bất giác cho cô bé chút đồ ăn ngon.

Lúc , Miêu Tú Cúc bưng một cái mẹt sân phơi ngô, thấy Nhiếp lão tam tức phụ đang dán đế giày ở tỉnh đài, Miêu Tú Cúc thấy dáng vẻ đắc ý của Nhiếp lão tam tức phụ, đến liếc cũng thèm.

Theo Miêu Tú Cúc thấy, xảy chuyện chắc là ai, con dâu ngốc vui cái gì? Tưởng mong khác , chồng sẽ ?

Đây là đầu óc vấn đề !

Miêu Tú Cúc thèm Nhiếp lão tam tức phụ, nhưng Nhiếp lão tam tức phụ chút cam lòng, cố ý : “Miêu thẩm, chú tư nhà thím , về ?”

Lúc đó cũng mấy đang đan sọt hoặc khâu đế giày ở tỉnh đài, , đều hiểu ý của Nhiếp lão tam tức phụ, đây là điều, cố tình chọc nỗi đau của khác?

Miêu Tú Cúc hừ lạnh một tiếng: “Nhiếp lão tam nhà cô về ? Hỏi gì mà hỏi, rõ còn giả vờ, con dâu ngốc mà còn đắc ý!”

Nói xong câu , bà định bỏ .

Nhiếp lão tam tức phụ suýt nữa nhảy dựng lên: “Bà ai ngốc? Bà rõ cho , bà ai ngốc?”

Ai ngờ đang la lối, thì thấy Trần Hữu Phúc đạp xe vội vã đến, vẻ mặt nặng nề, mặt cũng vì đạp xe mà mồ hôi nhễ nhại, thấy Miêu Tú Cúc đang đó, liền gọi: “Thím, cháu từ công xã về, tin .”

Miêu Tú Cúc , lập tức nắm c.h.ặ.t cái mẹt trong tay.

Ông nhà từ huyện còn về, Trần Hữu Phúc tin ? Đây, đây là bắt ? Thật sự bắt ?

Cái mẹt trong tay suýt nữa rơi xuống đất.

Những bên cạnh thấy tình hình , lập tức dỏng tai lên .

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-phuc-bao/chuong-179.html.]

Ý gì đây? Trần Hữu Phúc tin, Cố Vệ Đông bắt ?

Nhiếp lão tam tức phụ , lập tức hăng hái: “Ối, bắt ? Hữu Phúc, xem, Cố lão tứ rốt cuộc xảy chuyện gì, , đừng để thím cứ lo lắng mãi!”

Miệng thì “đừng để thím cứ lo lắng mãi”, nhưng thực sự hả hê trong lời , đến kẻ ngốc cũng .

Những xung quanh đều nhíu mày, đều là cùng một đại đội sản xuất, nhà xảy chuyện , cô cần vui mừng mặt như ? Đây là đ.â.m d.a.o tim ?

Miêu Tú Cúc , thật sự tay chân lạnh toát, trong lòng tức giận.

Con trai xảy chuyện, bắt ?

Tuy bà sinh bốn đứa con trai, sinh một là một, còn hiếm lạ, nhưng đó cũng là m.á.u mủ của , thật sự chuyện gì, nhà lão tứ ? Mấy đứa con nhà lão tứ ? Còn Phúc Bảo đáng thương của bà, ngày tháng mới hơn một chút, ở đó ?

Miêu Tú Cúc đau đến mức tim gần như ngừng đập.

Nhiếp lão tam tức phụ bộ dạng đó của bà, càng thêm đắc ý, mày bay mặt múa, nhưng cố gắng tỏ quan tâm: “Ối, thím, sắc mặt thím khó coi thế, ? Không chứ, chứ?”

Mấy phụ nữ bên cạnh chịu nổi nữa, vội vàng tiến lên đỡ Miêu Tú Cúc: “Qua đây , qua đây .”

Trần Hữu Phúc nhận tin từ công xã, liền vội vã đạp xe đến, thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa, thở dốc, liền thấy Nhiếp lão tam tức phụ.

Rồi trơ mắt Nhiếp lão tam tức phụ những lời châm chọc mỉa mai đó.

Anh lập tức nên gì.

Anh chằm chằm Nhiếp lão tam tức phụ, thầm nghĩ, trong đầu rốt cuộc chứa cái gì?

rõ ràng chồng cũng , chồng cũng thể bắt, tại nghĩ đến? Cô lo lắng chút nào ? Nói với cô , hiểu tiếng !

Trần Hữu Phúc tức giận, trợn to mắt, gần như gì!

Thế mà lúc Nhiếp lão tam tức phụ còn hì hì: “Hữu Phúc, xem, Cố lão tứ rốt cuộc ?”

Trần Hữu Phúc hít một thật sâu, nghiến răng, nghiến răng, cuối cùng từng chữ: “Cố lão tứ , Cố lão tứ vẫn khỏe.”

Hả?

Nhiếp lão tam tức phụ ngạc nhiên: “Không ? Không bắt ? Là cái gì mà trộm gà, còn trục lợi!”

Giọng của Trần Hữu Phúc như phát từ kẽ răng, từng chữ một: “Người bắt là Nhiếp lão tam nhà cô.”

Nhiếp lão tam tức phụ trợn to mắt: “Hả? Cậu gì?”

Nói , đầu Miêu Tú Cúc bên cạnh: “Thím, cháu gọi thím , là với thím điều , , thím xem bảo đại gia ai đó mau tìm về.”

Miêu Tú Cúc mấy ngày nay thực vẫn luôn suy nghĩ, suy nghĩ .

Người xảy chuyện rốt cuộc là ai? Có là Nhiếp lão tam con trai ?

Suy nghĩ , dám nghĩ, lỡ như là thật, thì thật sự sống nổi, nhưng lỡ như thì ?

 

 

Loading...