Thập Niên 70: Phúc Bảo - Chương 173

Cập nhật lúc: 2026-04-06 16:06:39
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mắt sáng lên, vội bước tới.

Đợi đến khi đến gần , chỉ thấy cô bé tuổi chắc còn nhỏ, vẻ đến tuổi học, nhưng cô bé ôm cuốn sách đó, nghiêm túc: “Đổi đời quên Mao Chủ tịch, ông nội sáu tuổi ăn mày, bố sáu tuổi chạy nạn. Năm nay cháu cũng sáu tuổi , vui vẻ cắp sách đến trường. Đổi đời quên Mao Chủ tịch, hạnh phúc quên Đảng Cộng sản.”

Hoắc Cẩm Vân xong, nhịn bật .

Cô bé chính là Sinh Ngân.

Hoắc Cẩm Vân thắc mắc: “Cháu cũng chú ? Cháu là con nhà ai? Tên là gì?” Sinh Ngân vội : “Cháu đương nhiên , bố cháu còn Cẩm Vân là , giúp bố cháu một việc lớn, bố cháu tên là Nhiếp lão tam, cháu tên là Sinh Ngân.”

Nhiếp lão tam đương nhiên một cái tên thật, gọi là Nhiếp Thập Phẩn (Nhiếp Nhặt Phân), nhưng cái tên quá quê mùa, bình thường đều ngại gọi, bây giờ dứt khoát gọi là Nhiếp lão tam luôn.

Hoắc Cẩm Vân đương nhiên Nhiếp lão tam, vợ ông danh tiếng hình như , nhưng đứa trẻ mắt ...

Đứa trẻ thích học.

Hoắc Cẩm Vân tán thưởng hỏi: “Sinh Ngân, năm nay cháu bao nhiêu tuổi ?”

Sinh Ngân vội : “Năm nay cháu hơn năm tuổi , nhưng cháu chữ, cháu cũng học .”

Hoắc Cẩm Vân nhướng mày, nãy thấy cô bé đang sách cảm thấy kinh ngạc.

Cuốn sách giáo khoa trong tay cô bé thực chút tuổi đời , còn là sách giáo khoa bản mới nhất nữa, nhưng cô bé chữ đó, đứa trẻ mới năm tuổi, nhiều chữ như .

Hoắc Cẩm Vân bất động thanh sắc hỏi: “Sao cháu nhiều chữ như ? Người nhà cháu dạy ?”

Sinh Ngân lắc đầu: “Không ạ, bố cháu cháu đều chữ, nhà hàng xóm cháu một lớn học lớp ba tiểu học , lúc sách cháu liền theo xem, xem nhiều thì thôi ạ.”

Hoắc Cẩm Vân trong lòng kinh ngạc, mặt để lộ : “Vậy ? Xem xem là ?”

Sinh Ngân đương nhiên nhận tâm tư của Hoắc Cẩm Vân, trong lòng cô bé khỏi dâng lên chút đắc ý.

Kiếp cô bé học giỏi, học xong cấp hai thì học nữa, nhưng đối phó với chút nội dung sách giáo khoa tiểu học là quá đủ . Bây giờ cô bé cố ý đến con đường Hoắc Cẩm Vân bắt buộc qua để sách, nhất định sẽ thu hút sự chú ý của Hoắc Cẩm Vân, sẽ cảm thấy thông minh, tán thưởng .

Như đủ để lấn át danh tiếng của Phúc Bảo .

Phúc Bảo thể chữ ? Đoán chừng đến tên cũng .

Sinh Ngân tràn đầy tự tin, chỉ giả vờ dễ thương như Phúc Bảo là vô dụng, vẫn bản lĩnh thật sự.

Thế là cô bé : “Vâng ạ, lớn nhà hàng xóm cháu một , cháu xem xem là ạ.”

Trong mắt Hoắc Cẩm Vân dâng lên sự vui mừng: “Vậy chú kiểm tra cháu nhé.”

Sinh Ngân vội gật đầu: “Vâng ạ.”

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-phuc-bao/chuong-173.html.]

Hoắc Cẩm Vân lấy sách , tùy tiện lật mở một trang: “Đây là gì, cháu thử xem.”

Sinh Ngân nhận lấy sách giáo khoa, lên, nhưng để lộ sơ hở, cô bé cố ý sai vài chữ.

Ngay cả như , cũng đủ để Hoắc Cẩm Vân vui mừng , thích thú xoa đầu Sinh Ngân: “Sinh Ngân, cháu về nhà , lát nữa chú đến nhà cháu, chú sẽ chuyện với bố cháu, xin họ cho cháu học sớm một năm.”

Đây là một mầm non , là một nhân tài thể đào tạo, nhất định thể bỏ lỡ, thể học sớm một năm.

Sinh Ngân gật đầu lia lịa: “Cháu thích sách nhất, cảm ơn Cẩm Vân!”

Cô bé đương nhiên thích sách, kiếp vất vả lắm mới học qua cấp hai thì học nữa, nhưng bây giờ cô bé bắt buộc cho Hoắc Cẩm Vân thích , lấy lòng Hoắc Cẩm Vân, như sẽ giúp đỡ chỉ bảo .

Suy cho cùng đừng thấy Hoắc Cẩm Vân ngốc thích rụt vòi, thực gia thế , qua vài năm nữa, chuyện của nhà qua , lập tức thể tiền đồ xán lạn rộng mở .

Đến ngày báo danh nhập học, Phúc Bảo và Cố Thắng Thiên dậy từ sớm, chuẩn ăn cơm học.

Lưu Quế Chi lấy hai quả trứng gà cho Phúc Bảo và Cố Thắng Thiên, mỗi ăn một quả, lấy cái điềm lành, mong chúng thể học trò trống gì đó.

Ăn trứng gà xong, hai đeo chiếc cặp sách bằng vải hoa mà Lưu Quế Chi , do Lưu Quế Chi dẫn , phấn khích đến trường.

Phúc Bảo nhớ đến Tú Ni, liền : “Mẹ, chúng gọi chị Tú Ni cùng nhé?”

Tú Ni năm nay cũng hơn sáu tuổi , nhỏ hơn Cố Thắng Thiên vài tháng, lớn hơn Phúc Bảo vài tháng, ba đứa trẻ học cùng một năm.

Lưu Quế Chi nghĩ cũng , liền sang gọi Tú Ni.

Lưu Chiêu Đệ : “Ây da, các trứng gà ăn, Tú Ni nhà chúng trứng gà ăn, ai bảo chúng mệnh khổ, gà đẻ trứng chứ.”

Lời âm dương quái khí, nhưng Lưu Quế Chi cảm thấy, nhà cô trứng gà ăn, cũng nợ các , hai quả trứng gà đó của cũng là cố nặn cho bọn trẻ ăn, lập tức cũng gì, dẫn Phúc Bảo và Cố Thắng Thiên, xách hai cái ghế đẩu, đến trường .

Lưu Chiêu Đệ ở phía tức giận thôi: “Cũng quá keo kiệt , thể cho mượn một quả trứng gà ?”

Tú Ni bĩu môi, vui : “Mẹ, đem trứng gà đổi hết thành cao lương? Nếu con còn ăn một quả.”

Lưu Chiêu Đệ trừng mắt Tú Ni một cái: “Đi, học , ăn trứng gà cái gì, mày tưởng mày ăn trứng gà là thể tú tài !”

Tú Ni nghĩ đến Phúc Bảo và Cố Thắng Thiên ăn trứng gà, trong lòng tủi .

Nếu là đây, chắc chắn tất cả bọn trẻ đều phần ăn, nhưng bây giờ chia nhà , khác ăn cô bé , cô bé liền vui.

Lưu Quế Chi cũng quan tâm bên phía Tú Ni vui , thực đây cô còn khá thương Tú Ni, nhưng bây giờ chia nhà , cô cũng hào phóng đến mức bỏ một quả trứng gà, suy cho cùng đều sống chung một mái nhà, hôm nay tặng cô một quả trứng gà, ngày mai cho cô ăn một cái bánh bột ngô, thời gian dài, ngày tháng về như cũ, ý nghĩa gì chứ?

 

 

Loading...