Thập Niên 70: Phúc Bảo - Chương 170

Cập nhật lúc: 2026-04-06 16:06:36
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chúng dù thế nào cũng thể tụt phía !”

thu mua thế nào? Căn bản trong tay tiền, vốn dĩ một miếng ngọc mang để mua chịu, bây giờ cũng còn nữa.

Nghĩ nghĩ , vợ Nhiếp lão tam đ.á.n.h chủ ý lên con lợn nhà .

Con lợn nhà , kiểu gì cũng thể nuôi lên hơn hai trăm cân, đến lúc đó một trăm cân nộp cho đại đội sản xuất, hơn một trăm cân còn đều là của .

Vậy thể mượn bông , mượn bông xong dùng thịt lợn để trả!

Vợ Nhiếp lão tam nghĩ đến điều , liền cảm thấy chủ ý tồi, hơn miếng ngọc , ngọc nếu bán , đổi thành tiền mặt , căn bản là công cốc, nhưng thịt lợn thì khác, đến lúc đó mổ lợn, mỗi vài cân thịt lợn tiện lợi.

Vợ Nhiếp lão tam với Nhiếp lão tam như , Nhiếp lão tam liền nổi cáu: “Hết chuyện đến chuyện khác, vẫn xong ?”

Vợ Nhiếp lão tam: “Sao thế, thì ông ? Dựa mà ông ? Bọn họ cứ nằng nặc đòi , thấy đây chính là một chuyện , chúng thể chỉ để họ chiếm tiện nghi!”

Thực vợ Nhiếp lão tam mặc dù tin con gái Sinh Ngân của , nhưng chắc là tin tưởng , mụ hiện giờ ăn mật ngọt cứ nằng nặc bắt Nhiếp lão tam bông, vẫn là vì Cố Vệ Đông .

Con chính là như , khác , nhỡ chiếm món hời lớn thì ? Cho nên chúng cũng thể tụt phía .

Nhà họ Nhiếp cứ như bắt đầu rầm rộ theo.

Cũng một , vốn dĩ đưa bông cho Cố Vệ Đông đổi lấy chút tiền, kết quả chỗ Cố Vệ Đông thu mua nữa, nhà họ Nhiếp còn thu mua, hơn nữa là lúc ăn Tết mổ lợn trả bằng thịt lợn, lập tức động lòng.

Thời buổi dù nghèo đến , lúc ăn Tết cũng cắt một hai cân thịt, nếu gói bánh chẻo? Cho nên bên phía nhà họ Nhiếp đưa thịt lợn, lập tức ít mang bông đến đổi.

Thế là khi con lợn nhà họ Nhiếp vẫn còn gầy trơ xương, hai trăm cân thịt chủ, một trăm cân là của đại đội sản xuất, một trăm cân chia cho các xã viên.

Mấy ngày nay đại đội sản xuất Bình Khe đặc biệt náo nhiệt, đều tranh đến đổi thịt lợn, Thẩm Hồng Anh và Lưu Chiêu Đệ dần dần cũng chút động lòng.

Vốn dĩ mấy coi trọng công việc của Cố Vệ Đông, nhưng đó thấy khác lấy tiền từ chỗ Cố Vệ Đông, cũng suy tính đem một ít bông thu hoạch từ mảnh đất tự lưu của bán cho Cố Vệ Đông, nhưng ai ngờ kịp mở miệng, chỗ Cố Vệ Đông dừng .

Thế là hai suy tính, cũng thể đổi thịt lợn ? Chỉ là nhà và nhà Nhiếp lão tam rốt cuộc ầm ĩ đến mức , qua đó thích hợp lắm nhỉ? Nhờ qua đổi, cũng lắm.

Đắn đo tới đắn đo lui, cứ như bỏ lỡ tiền, cũng bỏ lỡ thịt lợn.

Sau khi bỏ lỡ, trong lòng hai khó tránh khỏi chút oán khí, lưng bao nhiêu lời khó về phòng thứ tư, Lưu Chiêu Đệ thậm chí còn : “Chú cứ yên cái , nhỡ cấp cho , đừng liên lụy đến chúng !”

Thẩm Hồng Anh , chút sợ hãi: “Không đến mức đó chứ, dựa mà liên lụy đến chúng ?”

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Vốn dĩ lời cũng chỉ là suông, ai ngờ ngày hôm nay, việc xong, liền thấy Trần Hữu Phúc dẫn theo mấy mặc áo đại cán về phía nhà họ Cố.

Thẩm Hồng Anh thấy, ngay tại chỗ mắt đờ đẫn: “Chuyện, chuyện ý gì? Không lẽ là những việc lão tứ , đến bắt chú ?”

Lưu Chiêu Đệ giậm chân: “Biết thế chúng dọn ngoài sớm một chút, đỡ liên lụy đến chúng !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-phuc-bao/chuong-170.html.]

Đều là một nhà, rõ ràng !

Hai trong lòng hoảng hốt, trơ mắt mấy mặc áo đại cán đó đến ngay mắt.

Đến ngay mắt, thấy quen mắt.

Người mặc áo đại cán đầu tiên thiết Lưu Chiêu Đệ: “Chị dâu , chị là nhà họ Cố ? Là một nhà với Cố Vệ Đông ?”

Lưu Chiêu Đệ ngớ , ngơ ngác một lúc, vội vàng liều mạng lắc đầu: “Không , quen Cố Vệ Đông!”

Hả?

Lý Minh Thuyên ngơ ngác, Trần Hữu Phúc ngơ ngác, Thẩm Hồng Anh phía Lưu Chiêu Đệ cũng ngơ ngác.

Lý Minh Thuyên cũng là từng trải qua sóng gió, vội vàng : “Vậy, chị Cố Vệ Đông nhà ?”

Lưu Chiêu Đệ lắc đầu xua tay: “Không , quen, từng ! Hoàn liên quan đến chúng !”

Lý Minh Thuyên nhíu mày, Trần Hữu Phúc một cái.

Theo lý mà đều là cùng một đại đội sản xuất, vốn dĩ cũng bao nhiêu , bà con xóm làng, thể quen ?

Trần Hữu Phúc thấy Lưu Chiêu Đệ như , tức giận trừng mắt: “ chị dâu ba, chị ý gì ? Chị quen em chồng nhà chị ? Chuyện, chuyện đây!”

Lưu Chiêu Đệ mặt đỏ tía tai, ấp úng : “, , ...”

Trần Hữu Phúc để ý đến cô nữa, vội vàng giơ tay: “Bí thư Lý, mời ông, mời trong.”

Nói xong, ông liền gọi: “Anh tư, chị tư, nhà ?”

Lúc đàn ông đều nhà, việc , Lưu Quế Chi thì nhà, đang dùng bàn giặt đồ vò quần áo ở đó, cô Trần Hữu Phúc gọi, còn tưởng chuyện gì, kết quả liền thấy Lý Minh Thuyên.

Lập tức giật nảy , vội vàng lau tay quần áo, cung kính bồi đón tiếp.

“Đây là của Phúc Bảo, Phúc Bảo ?” Trần Hữu Phúc vội vàng giới thiệu.

Phúc Bảo đang cùng Cố Thắng Thiên lật xem truyện tranh trong nhà, thấy tiếng động liền chạy .

Giọng trẻ con ngọt ngào, niềm vui sướng b.ắ.n từ trong mắt giống như những vì vụn vỡ in bóng dòng sông.

Lý Minh Thuyên thích Phúc Bảo, hiện giờ thấy dáng vẻ nhỏ bé đầy kinh ngạc và vui mừng của cô bé, càng vui hơn, ha hả : “Phúc Bảo, chú đến, là đích trả đồ cho cháu, nhân tiện đến thăm cháu.”

 

 

Loading...