Thập Niên 70: Phúc Bảo - Chương 129

Cập nhật lúc: 2026-04-06 00:37:05
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong ngân hàng thu mua vàng, lúc thu mua vàng lấy một bảng so màu để so sánh, màu vàng của giống với màu nào thì là thành sắc đó, thành sắc quyết định giá thu mua của .

Nhân viên trong ngân hàng so sánh một phen, định giá chiếc nhẫn vàng của Cố Vệ Đông là vàng "99".

Cố Vệ Đông hiểu: “Vàng 99? Đây là ý gì? Là ?”

Ông cảm thấy thành phố một chuyến, thỉnh giáo thanh niên trí thức nhiều chuyện, bản đáng lẽ hiểu nhiều, nhưng bây giờ ông phát hiện , thế giới quá nhiều chuyện ông hiểu.

Nhân viên mỉm ông một cái: “99 chính là nhất , vàng thể là vàng một trăm phần trăm , vàng 99 thành chính là cấp bậc cao nhất .”

Điều liên quan đến kỹ thuật hiện tại, vàng chỉ thể là 99 thành.

Cố Vệ Đông vui mừng: “Vậy, thể bán bao nhiêu tiền ạ?”

Nhân viên cân trọng lượng, tính toán một chút: “Có thể bán tám mươi tư đồng.”

Cố Vệ Đông thấy tám mươi tư, mặc dù sớm dự liệu, nhưng vẫn rạng rỡ: “Được, , bán tám mươi tư, phiền giúp bán , bán!”

Cố Vệ Đông thuận lợi bán chiếc nhẫn vàng , đổi về tám mươi tư đồng tiền mới tinh, tám tờ Đại Đoàn Kết, bốn tờ một đồng, đều là cầm trong tay vẩy một cái là kêu giòn tan.

Người nhân viên còn đưa cho một chiếc phong bì, giúp ông cất trong phong bì.

Cố Vệ Đông nhét chiếc phong bì trong áo, khỏi cửa đông ngó tây, vẻ mặt đề phòng, sợ khác cướp tiền của ông. Sau đó vài bước, phát hiện khác đều dùng ánh mắt kỳ dị ông, ông mới chợt tỉnh ngộ.

Anh càng tự nhiên, khác càng nghi ngờ , chừng kẻ trộm nhắm .

Ông vội vàng ho một tiếng, thẳng lưng lên, giả vờ như chuyện gì xảy , quả nhiên ai chú ý nữa.

Lập tức vội vàng qua chỗ xay bột, lúa mì thành bột mì trắng xóa, là thấy , ông thò ngón tay dính một chút bột mì cho miệng nếm thử.

Ông nếm mùi vị gì, nhưng nghĩ đây là bột mì mà, bột mì ngon, thật sự ngon.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Cố Vệ Đông vác nửa bao bột mì về đại đội sản xuất Bình Khe, nhân lúc trời tối mò về từ phía nhà, sợ thấy hỏi han thèm thuồng. Về đến nơi, Miêu Tú Cúc cất nửa bao bột mì trắng đó trong phòng , cái để ăn tùy tiện, gặp dịp gì đó mới ăn, cất .

Bây giờ là mùa hè, trong lỗ hổng giường đất cần đốt lửa, liền giấu trong lỗ hổng giường đất.

Lưu Quế Chi thấy tám mươi tư đồng , mắt cũng đỏ lên.

Đây chính là tám mươi tư đồng đấy, nếu thực sự lỗ, thì chẳng còn gì nữa.

Cố Vệ Đông dáng vẻ của bà, an ủi: “Không , sớm muộn gì cũng lấy .”

Lưu Quế Chi chồng , gật gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-phuc-bao/chuong-129.html.]

……………………………………

Sau khi thu hoạch xong lúa mì, đối với những đứa trẻ như Phúc Bảo mà , chuyện vui vẻ nhất chính là đến những thửa ruộng dọn dẹp của các nhà để mót bông lúa mì.

Mặc dù thời buổi thu hoạch đều cẩn thận, sẽ để sót bông lúa mì nào, nhưng luôn lúc sơ ý, đặc biệt là đất công của đại đội sản xuất, chắc cẩn thận như đất phần trăm nhà .

Phúc Bảo và Cố Thắng Thiên cùng với Đông Ni đeo gùi tre nhỏ lưng, tản trong ruộng lúa mì thu hoạch để mót, đôi khi qua hơn nửa ngày, cũng thể mót một ít bông lúa mì, mang về để Miêu Tú Cúc dùng b.úa đập đập, đập một hai lạng lúa mì, đó cũng là thu hoạch, mấy đứa trẻ chút lúa mì đó vui vẻ mặt, ngày nào cũng hận thể chạy ngoài mót lúa mì.

Phiền não duy nhất là nay sang tháng bảy, tháng bảy mưa bão nhiều, động một tí là sấm chớp đùng đùng, cứ đến ngày mưa là lũ trẻ thể khỏi cửa, chỉ thể trốn trong nhà buồn chán.

Hơn nữa mưa to, bông lúa mì gì đó đều cuốn trôi, càng khó mót hơn.

Cứ lỡ dở như , ruộng đồng sẽ cày để trồng hoa màu mới, thế là hết hy vọng.

Ngay lúc lũ trẻ đang lo lắng cho mấy bông lúa mì thể mót , Trần Hữu Phúc đạp xe đạp từ công xã về, vội vàng gọi loa gọi qua, chuyện lớn cần bàn bạc.

Vốn dĩ buổi trưa trời mưa, đám Phúc Bảo đều khỏi cửa, bây giờ họp, cũng đều vui vẻ, nhao nhao bày tỏ theo xem náo nhiệt.

Miêu Tú Cúc thấy , nhét một nắm củi trong bếp, đó khóa cửa dẫn Phúc Bảo, Cố Thắng Thiên ngoài họp.

Đường phố nông thôn cơn mưa lầy lội, thỉnh thoảng còn phân gà lẫn trong bùn nhão, Miêu Tú Cúc dọc đường nhắc nhở: “Cẩn thận chân một chút, đừng bẩn giày!”

Đôi giày Phúc Bảo chân là Lưu Quế Chi mới cho cô bé, cô bé nâng niu, vội vàng nhấc chân lên cao, cẩn thận đặt chân xuống, tránh để dính bùn phân gà.

Đến sân đập lúa ở đầu thôn phía đông, ở đây ít , mười miệng một lời , thảo luận về năm mùa năm nay, mặt mỗi đều nở nụ .

Mặc dù lúa mì của các nhà khác đại phong thu như nhà họ Cố, nhưng thu hoạch so với năm cũng đều tồi, ai nấy trong lòng đều vui mừng.

Đang chuyện, Trần Hữu Phúc trịnh trọng ho một tiếng, bắt đầu cầm loa : “Thưa các xã viên, hôm nay từ công xã về, công xã nhận dự báo thời tiết từ cấp gửi xuống, là mấy ngày tới sẽ còn mưa bão lớn, khu chỉ thị cho chúng , nhiệm vụ quan trọng nhất của tháng bảy năm nay chính là chống lũ!”

Chống lũ?

Trần Hữu Phúc , đều nhớ đến trận mưa bão năm nay.

Trận mưa bão dăm bữa nửa tháng mưa, lúc đầu còn khá vui mừng, ông trời cho nước mưa, hoa màu lo khô hạn nữa, nhưng mưa một vui mừng, mưa hai vui mừng, mưa nhiều bắt đầu lo lắng nước mưa quá nhiều.

Nước mưa nhiều , chính là ngập úng .

Nước mưa nhiều , nước sông xối đá núi Đại Cổn Tử, xối bờ đê cạnh sông, đây đều là nguy hiểm, cả đại đội sản xuất đều thể ngập.

 

 

Loading...