Thập Niên 70: Phúc Bảo - Chương 114

Cập nhật lúc: 2026-04-06 00:36:50
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mắt Phúc Bảo sáng lên, cô bé thích chiếc đài radio .

Trước đây từng Hồ nãi nãi nhắc đến đài radio thành phố, nhưng cô bé từng thấy.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Hoắc Cẩm Vân dáng vẻ ngạc nhiên của cô bé liền bật , bắt đầu giải thích cho cô bé chiếc đài radio là thế nào. Vừa vặn lúc Tô Uyển Như tới, Tô Uyển Như tết một b.í.m tóc to, mặc chiếc áo sơ mi hoa nhí, một đôi mắt một mí lúc nào trông cũng như đang . Cô híp mắt Phúc Bảo, cảm thấy đứa trẻ Phúc Bảo thật thú vị.

nhịn hỏi: “Cô bé, em chữ ? Nếu em chữ, chị còn thể cho em mượn sách .”

Phúc Bảo nghĩ ngợi: “Em học, đợi qua vụ thu hoạch mùa thu năm nay, em sẽ học ạ.”

Dáng vẻ lúc chuyện của cô bé ngoan ngoãn và nghiêm túc, khiến đều bật .

Hoắc Cẩm Vân : “Em cố gắng học chữ nhé, đợi em , sách ở chỗ thể cho em mượn xem.”

Phúc Bảo , tự nhiên là mong đợi. Nhất thời nhớ đến chuyện Tôn Lệ Na sách luyện thép, liền hỏi thử. Ai ngờ đúng lúc , một cánh cửa bên cạnh mở , Tiêu Định Khôn đó: “Phúc Bảo? Sao em đến đây?”

Phúc Bảo thấy Tiêu Định Khôn, lập tức mỉm : “Em đến tìm bố em, sắp ăn cơm , em đến gọi bố.”

Cô bé thẳng là ăn bánh ú, sợ lỡ như thanh niên trí thức bánh ú ăn, thấy bánh ú sẽ thèm thuồng, đây cô bé cũng từng như .

Giọng của cô bé ngọt ngào trong trẻo, tựa như cơn gió mang theo nước thổi từ núi Đại Cổn T.ử xuống, thổi tan sự lạnh nhạt vốn trong mắt Tiêu Định Khôn.

Phúc Bảo vội vàng gật đầu như gà mổ thóc.

Đám Hoắc Cẩm Vân dáng vẻ ngoan ngoãn của cô bé, đều khỏi chút thương xót, nghĩ bụng cô bé xinh xắn ngoan, đúng là đứa trẻ ngoan. Tiêu Định Khôn lạnh lùng với như , đừng cô bé sợ.

Tô Uyển Như híp mắt chào Phúc Bảo: “Phúc Bảo, em phòng chị chơi ?”

Phúc Bảo và Tô Uyển Như , cô bé cảm thấy thể phiền như , vội lắc đầu : “Dạ cần ạ, em cứ đợi bố em ở đây là .”

Hoắc Cẩm Vân dáng vẻ câu nệ của cô bé, nhịn : “Lát nữa bố em sẽ qua đây, em cứ nhà , cần quá câu nệ .”

Phúc Bảo và Hoắc Cẩm Vân càng , cô bé cầu cứu Tiêu Định Khôn.

Lần mười mấy thanh niên trí thức đến, hai ở một phòng, Tiêu Định Khôn và Hoắc Cẩm Vân ở chung một phòng.

Tiêu Định Khôn gật đầu: “Vào .”

Tôn Lệ Na thấy , vội : “Phúc Bảo, em đợi nhé, hai lớn đồ ngon cho em đấy.”

Nói đoạn, cô định cùng Phúc Bảo phòng của Tiêu Định Khôn và Hoắc Cẩm Vân.

Ai ngờ đến cửa, Tiêu Định Khôn nhạt nhẽo liếc Tôn Lệ Na một cái, dáng vẻ hề hoan nghênh chút nào.

Từ đầu đến cuối đầy sự bài xích và hoan nghênh.

Mặt Tôn Lệ Na đỏ bừng. Mặc dù Tiêu Định Khôn luôn là một như , nhưng Tôn Lệ Na vẫn cảm thấy khó chịu trong lòng.

là thanh niên trí thức từ thành phố về nông thôn, mặt những đứa trẻ nhà quê , đáng lẽ ngưỡng mộ và ngước . Cô cảm thấy mặt đứa trẻ nhà quê Phúc Bảo , Tiêu Định Khôn nể mặt cô .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-phuc-bao/chuong-114.html.]

Phúc Bảo cũng phát hiện gì đó đúng. Cô bé cảm thấy Tôn Lệ Na là một chị xinh như , còn từng giúp Tiêu Định Khôn chứng, giỏi giang, thích sách luyện thép, Định Khôn ca ca đối xử với như ?

Cô bé đang thắc mắc, liền thấy Tiêu Định Khôn lạnh lùng : “Cô đợi thì nhà đợi, đợi thì ngoài.”

Phúc Bảo sững sờ, rõ ràng câu với cô bé?

Cô bé còn tâm trí mà để ý đến chị thành phố xinh giỏi giang nữa, vội vàng bước chân .

Vì chân ngắn, cũng vì tự nhiên, lúc bước qua bậu cửa còn suýt ngã.

Tiêu Định Khôn giơ tay lên, bàn tay to lớn mạnh mẽ vững vàng đỡ lấy bờ vai nhỏ bé của cô bé.

Mặc dù vẫn sầm mặt, nhưng Tôn Lệ Na bên cạnh vẫn nhạy cảm bắt một tia dịu dàng thoáng qua trong ánh mắt .

Tia dịu dàng , vì hiện lên trong mắt một lạnh lùng bất cần như Tiêu Định Khôn, càng trở nên khó tin.

Bất cứ ai cũng thể lòng thương cảm, bất cứ ai cũng thể thương xót một cô bé nông thôn xinh như , nhưng Tiêu Định Khôn thì ngoại lệ.

Tôn Lệ Na và Tiêu Định Khôn là hàng xóm, quen Tiêu Định Khôn nhiều năm, như thế nào.

Anh ngay cả với chị ruột, bố ruột của cũng chẳng nhiều kiên nhẫn, huống hồ là một cô bé nông thôn hề quan hệ m.á.u mủ.

Khoảnh khắc Tôn Lệ Na ngây dại, cô dám tin. Cô chằm chằm Tiêu Định Khôn, dò xét , liều mạng tìm kiếm sự xác nhận từ trong mắt .

Vừa nãy, ngay nãy, tia dịu dàng thoáng qua trong đôi mắt vốn dĩ chẳng chút tình cảm nào đó là ảo giác của cô ?

thấy nữa, cô cũng thấu .

Tôn Lệ Na bàng hoàng mất mát, cảm thấy đả kích nặng nề.

Hoắc Cẩm Vân đương nhiên thấy sự bối rối của Tôn Lệ Na, nhưng hiểu rõ tính cách của Tiêu Định Khôn, cũng kiểu sẽ mặt. Cuộc sống dạy giả vờ như thấy gì, nên như chuyện gì xảy nhà.

……………………………………

Phúc Bảo tò mò đ.á.n.h giá căn phòng .

Căn phòng đơn sơ, giường đất kê sát tường, trong góc đặt một cái rương, cạnh cái rương dùng ván gỗ và gạch kê thành một cái bàn nhỏ, đây là tất cả đồ đạc trong phòng.

Phúc Bảo thấy chiếc bàn nhỏ một bản vẽ, bản vẽ chi chít nhiều đường nét.

Cô bé thắc mắc, nhỏ giọng : “Định Khôn ca ca, đó là gì ?”

Tiêu Định Khôn gì, đang lấy một cái hộp từ trong chiếc rương cạnh bàn gỗ, mở , lấy một cái bát sứ, rót một ít nước từ phích nước ấm.

Hoắc Cẩm Vân : “Đây là bản vẽ cấu tạo bên trong của máy bơm nước chạy bằng diesel.”

 

 

Loading...