Thập Niên 70 Phản Diện Điên Phê Cưng Chiều Cô Vợ Nhỏ Yêu Kiều - Chương 195: Nếu Có Phiền Não, Có Thể Đi Một Chuyến
Cập nhật lúc: 2026-03-19 00:44:25
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặc dù mặt nở nụ , nhưng nụ đó còn đáng sợ gấp trăm so với việc đơn thuần nổi giận.
Cho dù là Minh khoáng trưởng từng trải qua sóng to gió lớn, cũng sợ hãi thôi.
Vội vàng :
“Tiểu, Tiểu Tạ, lấy danh dự của khoáng trưởng đảm bảo với , nhất định sẽ giữ kín như bưng cho , nếu kẻ nào dám khua môi múa mép, sẽ là đầu tiên dạy dỗ .”
Thấy , Tưởng khoáng trưởng nãy giờ vẫn trong góc xem kịch cũng bước tới, giả vờ ho khan hai tiếng, vỗ vỗ vai Tạ Phương Trúc.
“Tiểu Tạ, Minh khoáng trưởng đến mức , dù cũng nể mặt chút chứ, chuyện hôm nay bỏ qua .”
Tạ Phương Trúc lúc mới buông tay.
Tưởng khoáng trưởng bên cạnh nắm lấy cánh tay Minh khoáng trưởng, xách ông từ đất lên, chu đáo giúp ông phủi sạch bụi .
Làm vẻ bụng thấm thía : “Minh khoáng trưởng, và ông cũng là bạn bè nhiều năm , nhưng chuyện hôm nay, một câu công bằng, quả thực là ông đúng.
Tục ngữ câu, thà phá một ngôi miếu còn hơn hủy một cuộc hôn nhân, nhưng ông cứ ngược , thật sự quá thiếu lương tâm .
Còn nữa Minh khoáng trưởng, ông cất công điều tra cảnh gia đình của Tiểu Tạ, lẽ nào tiện thể điều tra luôn tình trạng tình cảm của hai vợ chồng?
Ở mỏ than Hồng Tinh chúng , ai mà hai vợ chồng trẻ ân ái? Ông cứ hai duyên phận, đây chẳng là cố tình gây khó dễ cho ?”
Sự giả tạo của Tưởng khoáng trưởng Minh khoáng trưởng tức điên lên, ông thể điều tra tình cảm vợ chồng của đôi trẻ chứ?
Chỉ là ông ở vị trí khoáng trưởng mấy chục năm, giao thiệp với vô , hiểu rõ bản tính xa của đàn ông.
Cho dù là đàn ông thật thà đến mấy, chỉ cần cơ hội, đều sẽ treo cổ một cái cây.
Huống hồ là loại tinh ranh như Tạ Phương Trúc?
Cho nên ông chắc mẩm Tạ Phương Trúc nhất định sẽ c.ắ.n câu, nhưng ngờ Tạ Phương Trúc những c.ắ.n câu, mà còn trở tay bắt nạt ông một trận, thật khiến tức giận!
dù tức giận đến mấy, cũng chỉ thể kìm nén.
Bởi vì trong tiệm cơm quốc doanh thể Tạ Phương Trúc là ai, nhưng ông là thường xuyên đến đây, đều ông là khoáng trưởng.
Nếu ông thực sự suy nghĩ trong lòng, e là sẽ nước bọt dìm c.h.ế.t.
Vì cuối cùng, cho dù mặt tức đến mức đỏ bừng như gan lợn, Minh khoáng trưởng vẫn nửa lời, đẩy Tưởng khoáng trưởng đang giả tạo , hầm hầm tức giận rời khỏi tiệm cơm quốc doanh.
Lúc đến cửa, mấy ông mang theo đang trơ mắt , thấy ông , vội vàng quan tâm hỏi: “Khoáng trưởng, ngài chứ?”
“Khoáng trưởng, mặt ngài sưng hết , cần đến trạm xá xem thử …”
“Câm miệng!” Minh khoáng trưởng bây giờ thấy những là thấy phiền, lúc nãy cần giúp đỡ thì một ai xông lên, bây giờ , từng từng xúm !
là tốn công nuôi một lũ phế vật.
Hậm hực quét mắt mấy , ông nghiến răng đe dọa: “Chuyện nãy đều quên hết cho , nếu để thấy nửa chữ, thì đừng hòng lăn lộn trong mỏ nữa!”
Đạp chiếc xe đạp của mỏ, Minh khoáng trưởng thực sự càng nghĩ càng tức, dù ông đường đường là một khoáng trưởng, mất mặt lớn như , thể cam tâm?
vì điều tra Tạ Phương Trúc, nên cũng những chiến tích huy hoàng đây của .
Đối mặt với một kẻ điên tay đ.á.n.h gục hơn chục tên cướp cầm d.a.o mà chớp mắt, cho dù Minh khoáng trưởng hận đến mức nghiến nát răng, cũng chỉ thể nuốt cục tức ngày hôm nay bụng.
…
Không lâu khi Minh khoáng trưởng rời , Tưởng khoáng trưởng dẫn theo Tạ Phương Trúc và vài của cũng rời .
Trở về văn phòng của Khoáng Vụ Cục, ông giữ Tạ Phương Trúc riêng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-phan-dien-dien-phe-cung-chieu-co-vo-nho-yeu-kieu/chuong-195-neu-co-phien-nao-co-the-di-mot-chuyen.html.]
Tạ Phương Trúc ông định chuyện gì, chủ động lên tiếng: “Khoáng trưởng, hôm nay là bốc đồng, nguyện gánh chịu hậu quả.”
Tưởng khoáng trưởng buồn một cái, trêu chọc: “Tiểu Tạ a, dáng vẻ của giống như cảm thấy bốc đồng .”
Dứt lời, : “Được , đều là nhà cả, đừng giả vờ mặt nữa, hôm nay những trách , ngược còn biểu dương thật lớn.
Cậu lão già đó đây quá đáng đến mức nào , sớm xé rách bộ mặt đạo đức giả của ông , đáng tiếc tìm lý do thích hợp, hôm nay cuối cùng cũng xả cục tức, thoải mái!”
Dứt lời, : “Cậu cũng đừng lo lão già đó sẽ trả thù, ông nếu thực sự dám động tĩnh gì, sẽ gánh vác cho , cứ yên tâm phụ trách những việc giao là .”
Tạ Phương Trúc căn bản để Minh khoáng trưởng mắt.
Minh khoáng trưởng nếu thực sự trả thù, vì thể diện, chắc chắn dám công khai.
Còn về việc chơi bẩn, ai thể chơi chứ?
Tưởng khoáng trưởng như , Tạ Phương Trúc đương nhiên sẽ bác bỏ thể diện của ông, chân thành : “Đa tạ khoáng trưởng, nhất định sẽ dốc hết sức lực, để mỏ than Hồng Tinh ngày càng hơn.”
Lời Tưởng khoáng trưởng thích , gật đầu, “Tiểu Tạ, lắm! đảm bảo tiền đồ của sẽ vô lượng.”
Tạ Phương Trúc gật đầu, thêm vài câu khách sáo, lúc chuẩn rời , Tưởng khoáng trưởng đột nhiên gọi .
“Tiểu Tạ, lúc còn trẻ, vợ vì thể chất , bác sĩ kết luận cả đời thể con.
cam tâm, tìm đủ cách cũng vô dụng, cuối cùng ở Tỉnh Y một đại sư vô cùng thần kỳ, ôm tâm lý còn nước còn tát, một chuyến.
Cũng trùng hợp , nửa năm , và vợ con.
Tiểu Tạ, nếu phiền não về phương diện , thể một chuyến. Nếu , thì coi như hôm nay gì.”
…
Thoắt cái đến cuối tháng 2.
Hôm nay, Thẩm Oánh Oánh tan về đến nhà, thấy ba cửa.
Là Ninh Ninh đang bế con, Tiết Lâm, cùng với em gái của Tiết Lâm.
Kể từ sự kiện toán cướp năm đó, Ninh Ninh bao giờ gây sự nữa.
Còn Tiết Lâm nhớ ân tình của Tạ Phương Trúc, mỗi dịp lễ tết, cũng xách đồ dẫn theo em gái và Ninh Ninh đến thăm hỏi.
Do thái độ tích cực của hai , Thẩm Oánh Oánh cũng đề phòng như nữa, tóm bây giờ quan hệ giữa hai gia đình khá .
Cô sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của em bé trong lòng Ninh Ninh, : “Một tháng gặp, tiểu gia hỏa lớn lên ít.”
Mắt Ninh Ninh cong cong, “Thằng nhóc chỉ cái ham ăn, mỗi ngày ăn xong ngủ, ngủ xong ăn, cứ như heo con , lớn nhanh mới là lạ.”
Cô và Tiết Lâm kết hôn đầu năm ngoái, đầu năm nay sinh bé đầu lòng.
Có lẽ là vì con, cảm giác tang thương như trải qua bao thăng trầm trong mắt Ninh Ninh tan ít.
Mặc dù ánh mắt vẫn khớp với tuổi tác hiện tại, nhưng cũng khoa trương như nữa.
Nhìn tròng mắt đen láy to tròn của em bé, thật, trong lòng Thẩm Oánh Oánh ít nhiều cũng chút ngưỡng mộ.
Mặc dù sớm nghĩ thoáng về chuyện con cái, nhưng từ tận đáy lòng vẫn hy vọng một đứa con với Tạ Phương Trúc.
“Người là một tiểu phúc tinh ngoan ngoãn, chị chê bai thành heo con, nếu hiểu , tiểu gia hỏa chắc tủi lắm đấy.”
Thẩm Oánh Oánh trêu chọc mở khóa cổng sân.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
“Bên ngoài lạnh, đừng để em bé lạnh, nhà .”