Thập Niên 70 Phản Diện Điên Phê Cưng Chiều Cô Vợ Nhỏ Yêu Kiều - Chương 132: Cô Ấy Thật Sự Có Thể Thay Đổi Anh Ta Sao?
Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:19:07
Lượt xem: 72
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Phương Trúc cúi đầu chăm chú Thẩm Oánh Oánh xử lý vết thương cho .
Hàng mi cô vẫn còn ươn ướt, vẻ mặt tập trung, động tác càng thêm cẩn thận, như thể đang đối xử với một báu vật.
Anh vốn sợ cô lo lắng, cho cô .
Dù vết thương hôm nay đối với , chẳng đáng để nhắc tới.
Nhớ năm đó, khi và Mã ca tỉnh khác lấy hàng, bọn cướp đường gặp còn lợi hại hơn hôm nay nhiều, vết thương cũng nghiêm trọng hơn nhiều, cũng chỉ tùy tiện rắc chút t.h.u.ố.c là xong.
Cho nên mức độ hôm nay, căn bản cần long trọng như .
bây giờ, đột nhiên cảm thấy, để cô hình như là chuyện .
Cảm giác cẩn thận đặt đầu quả tim mà yêu thương , thật sự tuyệt.
Thẩm Oánh Oánh phát hiện sự khác thường của , khi sạch vết thương và cầm m.á.u, cô nhẹ nhàng rắc bột t.h.u.ố.c lên.
Nghĩ đến đây là bột kháng viêm, cô khẽ hỏi : “Có đau lắm ?”
Cơn đau đối với Tạ Phương Trúc, trong phạm vi chấp nhận .
…
Ánh mắt rơi vành mắt đỏ hoe của Thẩm Oánh Oánh, ánh mắt khẽ động.
Anh lặng lẽ dời mắt , lông mày nhíu , “Ừm… vợ, đau lắm.”
Điều khiến Thẩm Oánh Oánh xót xa vô cùng, hai ở bên lâu như .
Lời với cô nhiều nhất, chính là , đừng lo.
Những lời như “đau lắm” căn bản thể thốt từ miệng , bây giờ , chắc chắn đến mức đau thể chịu nổi.
Nghĩ đến tất cả những điều đều là vì bảo vệ cô, vành mắt cô càng đỏ hơn, động tác cũng càng nhẹ nhàng hơn, cô dịu dàng dỗ dành: “Chồng, em nhẹ tay hơn một chút, ngoan nhé, sắp xong …”
Nhìn vẻ mặt đầy xót xa, giống như đang dỗ trẻ con của cô, Tạ Phương Trúc thỏa mãn vô cùng.
trong lòng chút chột .
sự chột nhanh ch.óng đè xuống.
Đàn ông con trai để vợ thương một chút thì ?
Anh liếc về phía xa, thấy hành khách xe đều đang bận rộn lấy tiền bọn cướp cướp , thời gian chú ý đến bên .
Trong đôi mắt màu nhạt lóe lên một tia , ghé sát tai cô, khẽ hỏi: “Vợ, lợi hại ?”
Thẩm Oánh Oánh hiểu ý , nhưng vẫn thành thật trả lời: “Siêu lợi hại, chỉ em, tất cả đều thấy chồng em lợi hại.”
Trong mắt Tạ Phương Trúc dâng lên những gợn sóng lăn tăn, khác thấy lợi hại Tạ Phương Trúc căn bản quan tâm, chỉ cần cô thấy lợi hại là .
“Nếu như …” Giọng trầm khàn, “Có thể khi về, thưởng cho một nữa ?”
Thưởng?
Thẩm Oánh Oánh sững sờ một lúc, lập tức hiểu .
Lần , chỉ vành mắt, mà cả mặt cũng đỏ bừng lên.
Tên ngốc t.ử , lúc còn nghĩ đến những chuyện linh tinh ?
Cô khỏi khẽ trách: “Anh …”
Đồng thời ngẩng lên , đôi mắt như một vực sâu thể mê hoặc khác, chỉ cần một cái, sẽ cẩn thận mà rơi .
Ngay cả khi Thẩm Oánh Oánh định lực mạnh, cũng chắc cuốn .
Huống chi lúc tâm lý phòng tuyến yếu ớt vô cùng, còn từ chối ?
Cô gật đầu, ngượng ngùng : “…Đến lúc đó cho một cái thật lớn, nhưng mấy ngày nay , dưỡng thương tay cho …”
Nói xong, bổ sung một câu: “ hát nữa.”
Nhìn vẻ mặt e thẹn của cô, câu cuối cùng của cô, ký ức quan trọng đó lập tức gợi .
Khuôn mặt tuấn tú của Tạ Phương Trúc cũng đột nhiên nóng lên, trong lòng vui mừng khôn xiết, thậm chí còn trực tiếp bế thỏ con của lên xoay vòng vòng.
Vết thương hôm nay thật đáng giá, sớm chịu thêm vài nhát nữa.
điều cũng chỉ dám nghĩ trong lòng, dù bây giờ đang ở ngoài, hơn nữa bây giờ đang “ đau”, giữ hình tượng, thể chuyện , lời ?
tâm trạng vui sướng vẫn cần giải tỏa một chút.
Thế là, nhân lúc ai chú ý, kiềm chế hôn trộm lên trán Thẩm Oánh Oánh một cái.
“Vợ, em.”
Thẩm Oánh Oánh lúc đang băng bó vết thương, đột nhiên hôn một cái, lập tức phản xạ ngẩng lên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-phan-dien-dien-phe-cung-chieu-co-vo-nho-yeu-kieu/chuong-132-co-ay-that-su-co-the-thay-doi-anh-ta-sao.html.]
Quá đột ngột, Tạ Phương Trúc kịp né tránh ánh mắt, ý thể che giấu trong mắt cô bắt gặp chính xác.
Thẩm Oánh Oánh: “…”
Đây là dáng vẻ đau đến chịu nổi? Thằng nhóc đang giả vờ với cô.
Lập tức, cô cảm thấy thật ấu trĩ.
Tên ngốc , vết thương nghiêm trọng như , dù hì hì, cô cũng sẽ xót xa.
, cô cũng sẵn lòng để vui, nên ngẩng mặt lên, cũng hôn trộm một cái.
“Chồng, em yêu .”
Lời như một đòn chí mạng, Tạ Phương Trúc thể chống đỡ, nếu ở nhà, chắc chắn đè hôn .
bây giờ xung quanh nhiều như , thể chứ? Chỉ thể tiếc nuối nuốt nước bọt.
Cùng lúc đó, gốc cây bên đường xa, Tiết Lâm yếu ớt dựa cây , Ninh Ninh đang chăm sóc bên cạnh.
Tiết Lâm áy náy vô cùng, lớn từng , đây là đầu tiên cảm thấy vô dụng như .
Hôm nay em gái suýt bắt , Ninh Ninh càng suýt vì mà nhục.
Nếu hôm nay Ninh Ninh tổn thương, cả đời cũng sẽ tha thứ cho .
Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y Ninh Ninh: “Ninh Ninh, xin … đều là của …”
Mặt Ninh Ninh vẫn còn trắng, đầu óc cũng rối bời, nhưng dù cũng là từng trải qua sóng gió lớn, nên vẻ mặt vẫn khá bình tĩnh.
Cô đè nén những suy nghĩ lo lắng trong lòng, dịu dàng : “Chuyện liên quan đến , là em tự theo, hơn nữa bây giờ cũng , đừng tự trách.”
Tiết Lâm thể tự trách?
bây giờ tự trách nữa cũng ích gì?
Chỉ thể nghiến c.h.ặ.t răng, thầm nghĩ nhất định mạnh mẽ lên, tuyệt đối để rơi tình cảnh nữa.
Anh nhất định bảo vệ và yêu của .
Nghĩ đến đây, vô thức về phía Tạ Phương Trúc, đây cảm giác gì với Tạ Phương Trúc, chỉ cảm thấy là một phó tổ trưởng bình thường thích khoe vợ, nhưng hôm nay thấy tay, trong lòng chấn động đến cực điểm.
Anh từng khâm phục ai, nhưng hôm nay, Tạ Phương Trúc trở thành đầu tiên khâm phục.
Nếu , hôm nay , Ninh Ninh, và cả Tiểu Uyển, đều xong đời .
Nghĩ đến đây, khẽ với Ninh Ninh: “Ninh Ninh, em dìu qua chỗ Tạ ? Anh đến một tiếng cảm ơn với Tạ.”
Anh Tạ?
Suy nghĩ của Ninh Ninh một nữa kéo về.
Sống cùng Tiết Lâm cả một đời, cô hiểu tính cách của Tiết Lâm.
Tiết Lâm là thích nịnh bợ, ít thể khiến gọi là , trừ khi là ân nhân mà thật lòng khâm phục và ơn.
Vậy nên, Tạ Phương Trúc Tiết Lâm xếp loại ?
Trong khoảnh khắc, Ninh Ninh thật sự cảm thấy phận trêu ngươi.
Rõ ràng kiếp , Tạ Phương Trúc là kẻ thù đội trời chung.
Ninh Ninh thật sự cam tâm, nhưng cam tâm cũng thể thừa nhận, dù Tạ Phương Trúc tay vì lý do gì, cũng là ân nhân của họ.
Nếu Tạ Phương Trúc, họ bây giờ thể đây bình an vô sự như .
Dìu Tiết Lâm dậy, ánh mắt Ninh Ninh khỏi về phía Thẩm Oánh Oánh.
Vị trí của họ ở phía chéo của Tạ Phương Trúc và Thẩm Oánh Oánh, họ thể dễ dàng thấy hai , nhưng hai dễ thấy họ.
Lúc , Thẩm Oánh Oánh đang chuyện với Tạ Phương Trúc.
Không cô gì, đôi mắt Tạ Phương Trúc đột nhiên cong lên.
Không bất kỳ tâm cơ thành phủ nào, như thể đó là nụ xuất phát từ tận đáy lòng của một đàn ông bình thường.
Kiếp Ninh Ninh giao đấu với Tạ Phương Trúc nhiều năm như , ít nhiều cũng hiểu tính cách của Tạ Phương Trúc, âm hiểm, nhiều mưu mô, thành phủ càng sâu thấy đáy.
Trên mặt , tuyệt đối thể xuất hiện nụ .
Hơn nữa, theo tính cách của , nếu gặp chuyện như hôm nay, phần lớn cũng sẽ khoanh tay xem kịch vui.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Tuyệt đối thể tay giúp đỡ.
Vậy nên, là vì Thẩm Oánh Oánh ?
Chẳng lẽ… Thẩm Oánh Oánh thật sự thể đổi ?