Thập Niên 70: Nữ Phụ Thích Gây Chuyện Không Chịu Giác Ngộ - Chương 321: Lớp Học Nuôi Heo Vang Danh Quốc Tế

Cập nhật lúc: 2026-02-10 04:15:23
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Tưởng Tưởng trở về thật đúng lúc. Tháng mười hai ở Hỗ Thị, cái lạnh đang nồng đậm, mà Nhà máy dệt liên hợp Phi Yến một tin tức kinh đốt cháy. Tiết Kiến Quân, từng đảm nhiệm công tác tuyên truyền tại văn phòng nhà máy dệt Phi Yến, ôn tập thi cử trong “phòng học nuôi heo”, cuối cùng thi đỗ Đại học Bắc Kinh, từng “Nuôi heo và tư biện triết học”, tiểu thuyết dài “Tiếng Vọng Của Gỗ Vân Sam” do sáng tác đoạt giải thưởng văn học Mao Thuẫn.

 

Tác giả Tiết Kiến Quân trong sách dùng ngòi b.út khá thâm tình, miêu tả sự biến thiên của một nhà máy dệt hải đảo thập niên 70, mang theo suy ngẫm của tác giả về nhân sinh, về triết học, khiến suy ngẫm sâu xa. Trong đó vị “Tần xưởng trưởng” tuệ nhãn thức tài , cũng như tình tiết trí tuệ kinh điển treo biển “phòng học nuôi heo” lên phòng tập gỗ vân sam, trở thành chương vinh quang sáng ch.ói nhất trong sách.

 

“‘Tiếng Vọng Của Gỗ Vân Sam’, bên trong là Tần xưởng trưởng!”

 

“Trời ơi, giải thưởng văn học?!”

 

Người của cả nhà máy dệt Phi Yến đều cảm thấy vinh dự lây, đây chính là nhân tài từ nhà máy của họ. Không ít cũ đều kích động hồi tưởng:

 

“Năm xưa Tần xưởng trưởng vô cùng coi trọng công tác giáo d.ụ.c của công nhân, đặc biệt mời giáo sư đến lên lớp cho , hơn nữa đặt tên là ‘phòng học nuôi heo’, đây là trí tuệ độc đáo của cô .”

 

“Nghe giáo sư ban đầu còn cảm thấy trình độ văn hóa của công nhân trong xưởng thấp, giống như sinh viên công nông binh hồi đó, chắc theo kịp lớp học. Mà Tần xưởng trưởng gợi ý cho giáo sư, dùng những lời lẽ thông tục dễ hiểu hơn để truyền thụ kiến thức lý hóa cho công nhân.”

 

“Hạt giống trí tuệ, cứ thế thắp lên trong lớp học nuôi heo của nhà máy dệt Phi Yến...”

 

...

 

Lê Thanh Phong: “Mẹ, năm xưa đúng là xa trông rộng, thầy cô trường con đều đ.á.n.h giá cao tinh thần học tập của , dù trong cảnh gian khổ nhất, cũng quên khuyến khích công nhân học tập.”

 

Lê Thanh Tuệ: “Thầy cô trường con cũng tổ chức một hoạt động sách ‘Tiếng Vọng Của Gỗ Vân Sam’, học tập Tần xưởng trưởng!”

 

Thanh Hòa và Thanh Lan: “Trường bọn con cũng tổ chức một tháng sách ‘Tiếng Vọng Của Gỗ Vân Sam’.”

 

“Mẹ, đúng là lợi hại thật!”

 

Tần Tưởng Tưởng: “...”

 

“Có điều nhiều đều , Tần xưởng trưởng trong câu chuyện bản chép tay, còn Tần xưởng trưởng trong ‘Tiếng Vọng Của Gỗ Vân Sam’, cũng như Tần xưởng trưởng diễn phim truyền hình, mỗi một Tần xưởng trưởng đều giống .”

 

“Bạn học trường con đều hỏi con, con Tần xưởng trưởng rốt cuộc trông như thế nào?”

 

Tần Tưởng Tưởng ôm trán, nghĩ đến “Tần xưởng trưởng” trong câu chuyện bản chép tay, nghĩ đến màn đối mắt với xác nữ ngàn năm, cô đột nhiên cảm thấy “Tiếng Vọng Của Gỗ Vân Sam” còn thể chấp nhận .

 

trong cuộc, cô cảm thấy vô cùng “gượng gạo” đối với việc xây dựng những hình tượng Tần xưởng trưởng .

 

— A, cái thế giới tồi tệ , hủy diệt !

 

E rằng ít , mục đích cô mở “lớp học nuôi heo”, thuần túy thật sự chỉ đơn giản là để “phối trộn ủ men thức ăn cho heo”.

 

Bản việc “nuôi heo”, chẳng lẽ là đại sự hàng đầu ?

 

Cùng các con trở về tòa nhà nhỏ kiểu Tây, chiếc xe con Hoàng Quan mẫu Mặc Kim đậu cửa nhà , trong lòng Tần Tưởng Tưởng cũng còn kích động đến thế nữa. Bởi vì kinh nghiệm bao năm qua cho cô khi trong xưởng xuất hiện một nhân tài giải thưởng văn học Mao Thuẫn, sẽ mang “hiệu ứng phiền phức” thế nào.

 

Lại là cái gì mà điển hình học tập, hội chia sẻ kinh nghiệm... hồi kết .

 

“Tần xưởng trưởng của chúng về ?” Người đàn ông mặc quân phục sải bước tới, ôm vợ yêu dấu mắt lòng. Giọng của trầm thấp mà mang theo sự hân hoan rõ rệt, biểu thị tâm trạng chủ nhân vui vẻ.

 

Xa cách quá lâu , là nhớ nhung.

 

“Lê thủ trưởng, tối hôm nay khi em ngủ, ‘Thép Đã Thế Đấy’ cho em .”

 

Tần Tưởng Tưởng cho rằng cần mài giũa “ý chí”, mới thể chấp nhận sự đả kích của hiện thực t.h.ả.m đạm ngày nay. Sóng yên sóng khác tới, là phân xưởng đặc khu vốn đầu tư năm trăm vạn, là giải thưởng văn học Mao Thuẫn... cái bóng vô hình tên là phiền phức, quấn c.h.ặ.t lấy cô.

 

Lê Thanh Phong biểu cảm kỳ quái: “Mẹ đúng là, mỗi tối bắt chồng ‘Thép Đã Thế Đấy’...”

 

Lê Thanh Tuệ im lặng dám lên tiếng, vì cô bé cảm thấy cũng giống , đặt lưng xuống là ngủ, cái gì mà Thép thế đấy đều vô dụng, trừ khi thực đơn Mãn Hán Toàn Tịch.

 

Lê Thanh Hòa: “Con học tập bố , sinh trưởng cờ đỏ, trở thành một học sinh ngay thẳng như ánh mặt trời.”

 

Lê Thanh Lan: “Anh cả, em thể đến trường các chơi ? Em cũng biểu dương Tần xưởng trưởng...”

 

...

 

Lê Kiếm Tri ôm vợ lên, nhỏ: “Đọc thép cái gì... Đêm nay chúng đừng ngủ nữa, tiểu biệt thắng tân hôn, chút chuyện vui vẻ .”

 

“Tần xưởng trưởng một lòng lao công việc, mới chuyện vui vẻ với !”

 

Tần Tưởng Tưởng tắm rửa, vứt bỏ hết phiền não, thoải mái dễ chịu xuống lầu xem xe con của .

 

Có xe vạn sự đủ!

 

Cô chuẩn bản cũng học lái xe, kiếm cái bằng lái, do cô lái xe, đưa chồng con hóng gió... khoan , tại là cô lái xe?

 

Bởi vì đây chính là xe của xưởng trưởng độc quyền cho Tần Tưởng Tưởng cô.

 

Mới về Hỗ Thị, cùng với việc “Tiếng Vọng Của Gỗ Vân Sam” đoạt giải, đủ loại đoàn biểu diễn địa phương, phóng viên báo chí, công tác văn nghệ, tất cả đều nườm nượp dứt đến nhà máy dệt Phi Yến tham quan học tập, cũng như phỏng vấn.

 

“Tần xưởng trưởng, ngài cảm tưởng gì về chuyện năm xưa?”

 

“Trong ký ức của ngài, Tiết Kiến Quân là một như thế nào?”

 

“Ngài cảm thấy lớp học nuôi heo trong lòng ...”

 

Tần Tưởng Tưởng sợ nhất mấy thứ , thầm nghĩ sớm thế , thà rằng ở đất hoang đặc khu ăn đất còn hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nu-phu-thich-gay-chuyen-khong-chiu-giac-ngo/chuong-321-lop-hoc-nuoi-heo-vang-danh-quoc-te.html.]

 

“Chuyện năm xưa phần lớn đều quên .”

 

“Tiết Kiến Quân? chỉ nhớ từng ‘Nuôi heo và tư biện triết học’.”

 

“Lớp học nuôi heo? Giáo sư Thẩm đến dạy phối trộn ủ men thức ăn cho heo, cho đến tận bây giờ, vẫn còn nhớ khẩu quyết thức ăn cho heo...”

 

Phóng viên: “?????” Phần lớn đều quên , nuôi heo và tư biện triết học?

 

Người công tác văn nghệ: “?????” Phối trộn ủ men thức ăn cho heo? Thức ăn cho heo thật á?

 

Đoàn biểu diễn: “????” A cái , thật sự là phòng học nuôi heo?

 

...

 

Trải qua những cuộc phỏng vấn , Tần Tưởng Tưởng bao giờ tin phỏng vấn gì nữa, vì cô phát hiện, nhiều lúc, câu trả lời phỏng vấn chính là thuận miệng bịa đặt, hoặc là cảm tưởng tự nhiên lúc đó.

 

Bị hỏi phiền quá, chỉ đành hươu vượn — cô là lời thật lòng.

 

“Tần xưởng trưởng thật chân tình a!”

 

“Cho đến tận bây giờ vẫn còn nhớ khẩu quyết thức ăn cho heo năm xưa — cô đúng là một thành thật! Cô màu, cô chỉ thực tế.”

 

“Tần xưởng trưởng tuổi còn trẻ, đối mặt với những công lao vinh dự đều thể hiện vô cùng khiêm tốn, câu trả lời mang chút hài hước trêu chọc, đối với độ tuổi của cô , khá là trầm .”

 

...

 

Tần Tưởng Tưởng mặc kệ báo chí truyền thông thế nào, dù cô cũng chẳng quan tâm, ngay cả “Tần xưởng trưởng” đều thành phim truyền hình , còn đả kích gì thể đ.á.n.h trúng nội tâm cô nữa.

 

Bên , trợ lý Hà từng ở hải đảo cũng gọi điện thoại cầu cứu cô: “Xưởng trưởng, hiện tại đến nhà máy dệt Phi Yến tham quan đông quá, sắp quấy nhiễu sản xuất kinh doanh bình thường của nhà máy dệt . Những đều chạy đến ‘lớp học nuôi heo’, nhưng phòng học nuôi heo chứa nhiều thế ? Có nên nghĩ chút cách ?”

 

Tần Tưởng Tưởng: “... Những cũng chỉ là nhất thời đến góp vui.”

 

Mười mấy năm nay, Tần Tưởng Tưởng sớm thấu, nào cũng , bắt kịp luồng gió tuyên truyền, một đống chạy đến góp vui, đợi qua một thời gian, tự nhiên ai hỏi thăm.

 

Giống như thủy triều lên xuống, cuối cùng sẽ trở về bình lặng.

 

Có điều, hiện tại nhà máy dệt Phi Yến vì xây dựng phân xưởng ở đặc khu, thể là “nợ nần chồng chất”, hiện nay nhiều đến tham quan thế , nên lén lút kiếm chút tiền ?

 

Cô linh cơ khẽ động: “Những chẳng xem ‘lớp học nuôi heo’ ? Làm một cái huy hiệu lớp học nuôi heo, còn thẻ kẹp sách, hoặc là thẻ treo bằng gỗ, phối thêm một cây ‘bút máy’, đây chính là hộp quà ‘Tiếng Vọng Của Gỗ Vân Sam’, mua hộp quà, lĩnh hội tinh thần trạng nguyên.”

 

Tần Tưởng Tưởng bảo ông cụ Âu Dương mô hình thu nhỏ của lớp học nuôi heo, chế tác thành đồ trang trí văn hóa phẩm tương ứng, thẻ kẹp sách, huy hiệu, cũng như in hình lên sổ tay, còn b.út máy.

 

Những thứ , đều sẽ bán tại chợ phiên phong hoa Phi Yến, sạp chợ đêm cũng như chợ phiên Phi Yến đặc khu và các bộ phận thương nghiệp quốc doanh khác.

 

“Kiếm chút nào chút .”

 

Ông cụ Âu Dương hứng thú với chủ ý cô đưa , ông cũng hướng về “lớp học nuôi heo” miêu tả trong tiểu thuyết, “ đích cảm nhận bầu khí học tập nồng đậm!”

 

Đài truyền hình Hỗ Thị cũng như nhiều đài truyền hình khác, lúc cũng tìm đến Tần Tưởng Tưởng và Tiết Kiến Quân, tranh giành quyền chuyển thể phim truyền hình “Tiếng Vọng Của Gỗ Vân Sam”.

 

“Tác phẩm thế , nhất định chuyển thể đưa lên truyền hình!”

 

“Tác phẩm văn nghệ ưu tú, nên nhận sự tuyên truyền rộng rãi hơn...”

 

Tần Tưởng Tưởng gần như tối sầm mặt mũi: “...”

 

Điều đối với cô mà , chẳng khác nào tin dữ động trời. Tiễn phim truyền hình “Tần xưởng trưởng” và “Tần xưởng trưởng phần tiếp theo”, giờ tới một cái “Tiếng Vọng Của Gỗ Vân Sam”, bên trong là Tần xưởng trưởng.

 

Đợi đến tương lai, bán “búp bê Tần xưởng trưởng” ?

 

“Tần xưởng trưởng, giao cho đài truyền hình nào thì hơn?” Tiết Kiến Quân lúc cũng bánh từ trời rơi xuống đập choáng váng đầu óc. Một sớm thành danh thiên hạ , còn chuẩn tâm lý , ngày nào cũng phỏng vấn, hiểu các hạng mục liên quan đến phim truyền hình và xuất bản.

 

Đặc biệt là “xuất bản nước ngoài”, trong nước xuất bản , nhưng vì hiện tại đoạt giải văn học Mao Thuẫn, nước khác liên hệ , mua bản quyền tiếng Nhật, tiếng Anh, tiếng Pháp vân vân các ngôn ngữ khác , Tiết Kiến Quân căn bản nên lựa chọn thế nào.

 

Tần Tưởng Tưởng: “Xuất bản nước ngoài? Việc , thỉnh giáo Doãn Bình Bình, để Doãn Bình Bình giúp đàm phán bản quyền nước ngoài.”

 

“Được.” Nghe câu của Tần xưởng trưởng, Tiết Kiến Quân lập tức chủ tâm cốt. Đối với xuất bản nước ngoài, trong lòng vô cùng thấp thỏm, càng hiểu bản quyền nước ngoài, sợ hỏng việc.

 

Tần xưởng trưởng để Doãn Bình Bình giúp chủ trì việc , nghi ngờ gì là cho uống một viên t.h.u.ố.c an thần.

 

“Còn về phim truyền hình... là cứ để đạo diễn Tạ , hợp tác với đài truyền hình Hỗ Thị phát triển chuyển thể phim truyền hình.”

 

Tần Tưởng Tưởng cũng cân nhắc cái khác, mà là kế hoạch “ bước chân khỏi Hỗ Thị”, thể giảm bớt phiền phức thì cố gắng giảm bớt phiền phức.

 

Ít nhất thứ đạo diễn Tạ , cô còn coi như chuẩn tâm lý, đạo diễn khác còn sẽ cái thứ gì.

 

ngờ, một ngày, phim truyền hình cũng thể trở thành một trong những bóng ma của Tần Tưởng Tưởng.

 

“Xưởng trưởng? ? giúp đồng chí Tiết Kiến Quân liên hệ với nhà xuất bản hải ngoại? đồng ý! đương nhiên đồng ý! hiện tại chỉ tự học tiếng Anh, còn học tiếng Pháp và tiếng Nhật...” Doãn Bình Bình Tần xưởng trưởng giao việc cho cô xử lý, cô cảm thấy hưng phấn cực kỳ, lập tức chuẩn thu thập tình hình nhà xuất bản hải ngoại, tranh thủ giành quyền xuất bản nước ngoài với điều kiện ưu đãi hơn cho Tiết Kiến Quân.

 

“Đợi ‘Tiếng Vọng Của Gỗ Vân Sam’ xuất bản ở mấy nước khác , nước khác, dù đến trong nước, đều thể tên nhà máy dệt Phi Yến chúng a!”

 

Tần Tưởng Tưởng: “?!”

 

 

Loading...