Thập Niên 70: Nữ Phụ Thích Gây Chuyện Không Chịu Giác Ngộ - Chương 252: Tâm Cơ Cực Sâu, Thưởng Thức Nồi Chân Vịt Hầm
Cập nhật lúc: 2026-02-10 04:13:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tham quan xong Nhà máy dệt Phi Yến, tâm thái của Tôn phó trưởng phòng và các thành viên khác trong đoàn khảo sát đổi một trăm tám mươi độ.
Lúc mới đến thuyền, Tôn phó trưởng phòng còn nghĩ chuyến , thuyết phục nữ xưởng trưởng trẻ tuổi, là đang đẩy hố lửa, để dọn dẹp đống hỗn độn, mà trải qua một màn mắt.
Trong lòng Tôn phó trưởng phòng bỗng nhiên một sự tự tin, ông cảm thấy đây là đẩy nữ xưởng trưởng hố lửa, Nhà máy dệt Thượng Phổ đến tay nữ xưởng trưởng năng lực mắt , thể một nữa toả sáng sức sống và hào quang.
Đến lúc đó, ông chính là Bá Nhạc khai quật nhân tài nha!
Vào giờ phút , Tôn phó trưởng phòng quyết định chủ ý phối hợp thật với Tần Tưởng Tưởng, nếu Tần Tưởng Tưởng hy vọng vực dậy Nhà máy dệt Thượng Phổ, đây đối với Tôn phó trưởng phòng cũng là công tích vĩ đại.
Ông nhất định giúp đỡ Tần Tưởng Tưởng tranh thủ các loại trợ giúp trong Cục Công nghiệp nhẹ.
Tôn phó trưởng phòng đặt hy vọng vị nữ xưởng trưởng trẻ tuổi .
“Tần xưởng trưởng, cô là tiên phong cải cách mà hệ thống công nghiệp nhẹ chúng nhắm trúng từ lâu! Tương lai giao Nhà máy Thượng Phổ cho cô, là sự tin tưởng và trọng thác của tổ chức!”
“Cô nhu cầu gì, cứ việc với .”
Tần Tưởng Tưởng: “…”
Quá trình chút hiểu lắm, nhưng đạt mục đích của Tần Tưởng Tưởng một cách khó hiểu, vị lãnh đạo Cục Công nghiệp nhẹ mắt , bỗng nhiên trở nên vô cùng phối hợp… mặc kệ nguyên nhân là gì, thế thì quá oa.
“Tôn phó trưởng phòng ? Trọng thác của tổ chức Tần Tưởng Tưởng dám chối từ, nhưng bên phía quả thực nhiều khó khăn, hy vọng thể nhận sự giúp đỡ của tổ chức… Ví dụ như về mặt máy dệt, ưu tiên xin đổi máy dệt nội địa, còn nữa xin tăng tỷ lệ giữ ngoại hối của Nhà máy dệt Thượng Phổ lên mười phần trăm, dùng để đổi thiết cũ kỹ trong xưởng, đồng thời còn xin một lô vật liệu xây dựng nhập khẩu…”
“Ngoài , Nhà máy dệt Thượng Phổ đổi tên thành Nhà máy 2 Phi Yến, bên gọi là Nhà máy 1, giữ tên và logo của Nhà máy dệt Phi Yến, tất cả hàng dệt may do Nhà máy dệt Phi Yến chúng sản xuất, đều logo chim én của nhà máy…”
…
Một loạt đòn liên của Tần Tưởng Tưởng khiến nhóm Tôn phó trưởng phòng ngơ ngác, tuy là cho sự giúp đỡ nhất định, nhưng cô… yêu cầu của cô nhiều quá .
Tỷ lệ giữ ngoại hối tăng lên mười phần trăm? Tỷ lệ giữ ngoại hối của nhà máy bình thường cũng chỉ ba đến năm phần trăm, đến năm sáu phần trăm là phê chuẩn đặc biệt, mà Tần Tưởng Tưởng mở miệng một cái biến thành giữ mười phần trăm.
Có điều, Nhà máy dệt Thượng Phổ trong quá khứ thua lỗ ba năm , còn cái gì mà giữ ngoại hối với giữ , thu nhập bằng , giữ ba phần trăm và mười phần trăm chẳng gì khác biệt.
Tần Tưởng Tưởng cũng sai, thiết máy móc nội bộ Nhà máy dệt Thượng Phổ quá cũ kỹ, quả thực cần nhiều vốn hơn để đổi thiết mới.
Nếu Tần Tưởng Tưởng chỉnh đốn Nhà máy dệt Thượng Phổ, hoặc là “Nhà máy 2 Phi Yến”, bọn họ thể tự kiếm tiền, tự kiếm tiền đổi mới thiết , cũng coi như là “tự lực cánh sinh”, phê chuẩn cho bọn họ giữ thêm, cũng là .
Tần Tưởng Tưởng: “Tôn phó xưởng trưởng, các ông ở trong xưởng thêm vài ngày, khảo sát nhiều hơn, bên phía thực còn nhiều yêu cầu, cần rõ chi tiết với các ông.”
Tôn phó trưởng phòng tròn mắt: “Hả?”
Trợ lý Hà ở bên cạnh ôm trán, cảm thấy đời dù thế nào cũng đuổi kịp trình độ của xưởng trưởng, cái năng lực leo cây .
Tần xưởng trưởng đúng là dám mở miệng, một phát tăng tỷ lệ giữ ngoại hối lên mười phần trăm!
là đ.á.n.h trúng chỗ hiểm (thừa cháy nhà hôi của).
Nếu các nhà máy dệt khác thể lấy mười phần trăm tỷ lệ giữ ngoại hối, thì chẳng ai nấy đều ong ong kéo đến?
Trải qua sự nỗ lực của Tần Tưởng Tưởng, cộng thêm Cục Công nghiệp nhẹ Hỗ Thị việc cầu cạnh cô, hy vọng cô thể nhận cái đống hỗn độn, Tần Tưởng Tưởng giành quyền tự chủ cực lớn trong phương án thành lập tổng xưởng liên hợp, Tôn phó trưởng phòng hứa hẹn “cần tiền cho tiền, cần chính sách cho chính sách”.
Tần Tưởng Tưởng lúc hài lòng , ném Chu đại sư đầu.
Mà Chu đại sư mấy ngày nay, luân hãm trong nhà ăn của Nhà máy dệt Phi Yến, ngày ngày nếm thử đủ loại mỹ vị khác , đồng thời còn đưa ý kiến của .
Ông đưa cho Tiền Mỹ Anh một đ.á.n.h giá nếm thử, đưa một ý kiến cải tiến, Tiền Mỹ Anh căn cứ ý kiến của ông, phát triển một món “Dưa muối bí chế”, hương vị săn đón.
Tần Tưởng Tưởng đó ăn dưa muối bí chế, cô cũng chút ngơ ngác, “Để ông Chu đại sư đến bài, kết quả ông giúp cải tiến dưa muối.”
“Kế hoạch theo kịp sự đổi.”
…
Tôn phó trưởng phòng đưa đề nghị tiến cử Tần Tưởng Tưởng Đại học Dệt may tu nghiệp, Tần Tưởng Tưởng trực tiếp từ chối, đồng thời đang ôn thi đại học, thi đậu đại học bằng bản lĩnh thật sự.
Còn về việc thi đậu – thì thi thêm vài năm, hi hi.
Hoàn thành mục tiêu chuyến , để Tần Tưởng Tưởng tiếp nhận Nhà máy dệt Thượng Phổ, một nhóm đoàn khảo sát ngàn ân vạn tạ về, Chu đại sư cũng , khi , nhớ mãi quên nhà ăn của Nhà máy dệt Phi Yến.
Tôn phó trưởng phòng trở về Hỗ Thị, những khác của Nhà máy dệt 316 cũng chuyện Tần Tưởng Tưởng tiếp nhận Nhà máy dệt Thượng Phổ, thành chuyện ván đóng thuyền.
“Con gái nhà lão Chu thật sự sắp trở thành xưởng trưởng Nhà máy Thượng Phổ ? Lần kịch để xem .”
“Tưởng Tưởng hồ đồ quá! Đây là cái đống hỗn độn, ai cũng chịu nhận.”
“Chu Ngạo Đông, bà khuyên nhủ Tưởng Tưởng.”
…
Trịnh nữ công tin vui như mở cờ trong bụng, năm xưa Tần Tưởng Tưởng thắng cô , mà Tần Tưởng Tưởng, vốn dĩ là nữ công nhân dệt cùng tổ với cô , chẳng những nhận sự công nhận của Lý sư phụ, còn trở thành xưởng trưởng nhà máy dệt! Chuyện khiến Trịnh nữ công canh cánh trong lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nu-phu-thich-gay-chuyen-khong-chiu-giac-ngo/chuong-252-tam-co-cuc-sau-thuong-thuc-noi-chan-vit-ham.html.]
“Đây chính là Hỗ Thị, khác với nhà máy nhỏ làng chài hải đảo hẻo lánh, chút bản lĩnh đó của Tần Tưởng Tưởng, còn khuấy đảo mưa gió ở Bến Thượng Hải?”
Tiếng lòng của Trịnh nữ công cũng đại diện cho tiếng lòng của những nhân viên Nhà máy dệt 316 khác, trong lòng bọn họ đều tin tưởng lắm năng lực của Tần Tưởng Tưởng, cảm thấy cô hải đảo xưởng trưởng, chẳng qua là “đả kích giảm chiều”, vớ món hời.
“Trên đảo chỉ một nhà máy dệt của cô , cho dù để con heo , cũng thể phát triển thành như .”
“ thế, cô thể lao động kiểu mẫu, thấy vẫn là gặp vận ch.ó.”
“Bên phía chúng gọi là ‘quần hùng xưng bá’, còn cái Nhà máy dệt Phi Yến của cô , chính là viên ngoại lang ở nơi thâm sơn cùng cốc, trong xưởng, từng thấy sóng to gió lớn.”
…
Lý sư phụ đồ nhà sắp qua đây, hơn nữa là trở thành “xưởng trưởng liên hợp”, bà cảm thấy vô cùng vui mừng, bảy năm trôi qua , đồ tiến bộ lớn thật! Năm xưa bà quả nhiên nhầm .
Lý sư phụ với Chu Ngạo Đông: “Chu Ngạo Đông bà đừng lo lắng, sẽ giúp Tưởng Tưởng quản lý tiếp nhận Nhà máy dệt Thượng Phổ, cần kỹ thuật tài nguyên gì, đều ủng hộ.”
Chu Ngạo Đông: “ cho rằng Tưởng Tưởng mấy năm nay quá thuận lợi , lẽ nên để nó trải nghiệm trắc trở, lúc trẻ chịu trắc trở là chuyện , chúng khoan hãy giúp đỡ quá nhiều, ép năng lực của bản nó một chút.”
Lý sư phụ thở dài một : “Bà ruột đúng là nhẫn tâm nha!”
“ bà cũng đúng, ngọc mài thành khí, Tưởng Tưởng tương lai còn tạo hóa lớn.”
Sau khi trò chuyện với Lý sư phụ xong, Chu Ngạo Đông mỉm , gọi điện thoại cho con gái ruột Tần Tưởng Tưởng trong văn phòng, bà chỉnh sắc mặt, hạ thấp giọng : “Tưởng Tưởng, bây giờ áp lực của con lớn.”
“Áp lực? Con áp lực a.” Tần Tưởng Tưởng vui vẻ đến bay lên, cầm ống điện thoại, lắc lư ghế vui vui vẻ vẻ.
Chu Ngạo Đông: “?”
“Tiếp nhận Nhà máy dệt Thượng Phổ, con nghĩ cách ?”
Tần Tưởng Tưởng hùng hồn: “Không ạ!”
Chu Ngạo Đông: “…”
Trắc trở! Nhất định tăng thêm trắc trở con đường trưởng thành của con gái bà!
“Con ngay cả Nhà máy dệt Thượng Phổ còn bao giờ, con thể nghĩ cách gì? Đến lúc đó xem, hì hì.” Tần Tưởng Tưởng lắc lư cái ghế nhỏ vui vui vẻ vẻ, nghĩ đến việc thể về Hỗ Thị, hơn nữa giữ Nhà máy dệt Phi Yến, cô liền cảm thấy vui.
Hơn nữa còn mười phần trăm tỷ lệ giữ ngoại hối đấy!
Còn về những cái khác – cả, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.
Thay vì tốn tâm tư nghĩ những chuyện tương lai chắc chắn đó, chi bằng suy nghĩ xem tối nay ăn gì thì hơn.
Chu Ngạo Đông: “… Cái con gái ngốc , xong xong , ba đứa cháu ngoại của sẽ đều giống ruột chứ.”
Tần Tưởng Tưởng đương nhiên: “Giống con mới !”
“Mẹ, giống mới là xong đời đấy.”
Chu Ngạo Đông: “??!!!”
“Ngông cuồng ? Đắc ý ? Tần Tưởng Tưởng con bây giờ xuân phong đắc ý ? Tương lai lúc con ! Con tưởng cái tổng xưởng trưởng là chuyện thật ? Con đừng mơ! Đây là cái đống hỗn độn, đống hỗn độn ai cũng chịu nhận!”
“Đợi con tận mắt thấy, c.h.ế.t con.”
Tần Tưởng Tưởng: “Gâu gâu Mẹ, con !”
“Cút!” Chu Ngạo Đông cúp điện thoại, chút tức giận, đồng thời trong lòng nghi hoặc: “Cái con gái , chẳng lẽ nghĩ chủ ý ? Cố ý lừa , tính kỹ càng ?”
“Mới bảy năm trôi qua, tâm cơ con gái tăng trưởng thành thế ? Ngay cả ruột như cũng nó đang nghĩ gì, trong lòng nó chủ ý, ngay cả cũng ?”
Trong lòng Chu Ngạo Đông chút hoảng loạn, bà tưởng thể chỗ dựa cho con gái, mà con gái thể một đảm đương một phía , ngược khiến bà cảm thấy chút mất mát.
Có lẽ đứa con gái , sớm trò giỏi hơn thầy.
Mà Tần Tưởng Tưởng bên cúp điện thoại, sớm hình tượng của mặt ngoài xảy đổi long trời lở đất.
Có cô “tâm cơ thâm trầm”…
Có cô “tính toán bỏ sót, thành phủ cực sâu”…
Có cô “ việc lộ thanh sắc”…
Mà Tần Tưởng Tưởng nghĩ là, thi đại học tháng mười hai, trời lạnh, áo lông vịt, vịt, đến giờ ăn vịt .
Làm một nồi chân vịt hầm (Vịt Chân Bao).
Lò đất đỏ lửa nhỏ, rượu mới cất sủi bọt xanh… ăn một nồi chân vịt hầm.