Thập Niên 70: Nữ Phụ Thích Gây Chuyện Không Chịu Giác Ngộ - Chương 217: Cú Lội Ngược Dòng, Phim Điện Ảnh Ra Mắt
Cập nhật lúc: 2026-02-10 04:12:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Xưởng trưởng, điện thoại của bộ thương nghiệp địa phương! Nói tới thu mua áo sơ mi ghép thêu hoa…”
“Điện thoại hợp tác xã mua bán đảo, lập tức nhân viên thu mua…”
“Dân chúng mãnh liệt yêu cầu trong cửa hàng cung ứng áo sơ mi ghép thêu hoa.”
Bài của Chu đại sư nở hoa nhiều điểm trong phạm vi cả nước, lượng tới Xưởng dệt Phi Yến thu mua áo sơ mi thêu hoa cũng mạc danh kỳ diệu tăng vọt! Khắp nơi đều dân chúng cửa hàng hỏi thăm, mãnh liệt yêu cầu cung ứng áo sơ mi ghép thêu hoa.
Nhờ phúc của Chu đại sư, Xưởng dệt Phi Yến bọn họ nổi danh quốc !
… Tuy rằng là “ác danh”.
Trợ lý Hà: “ thấy nhiều chắc là ham cảm giác mới mẻ… cũng một cảm thấy áo sơ mi ghép thêu hoa .”
“Xưởng trưởng, chúng nổi danh .”
“Trước quần áo trong xưởng chúng chỉ lộ diện Quảng Giao Hội, bây giờ cái tên … phần lớn trong nước đều chúng .”
Tần Tưởng Tưởng còn gì để : “Cái gọi là ‘việc khỏi cửa, việc truyền ngàn dặm’.”
“Những đơn đặt hàng của chúng … những cái đều là chuẩn cho Quảng Giao Hội.”
Tần Tưởng Tưởng: “Nhận a, nhận, cửa hàng các nơi cả nước đều cung ứng áo sơ mi ghép thêu hoa Xưởng dệt Phi Yến chúng , mảnh thêu hoa của tổ sản xuất trong ngõ lo ế ẩm nữa, cả nước lớn như , cho dù chỉ là thành phố tỉnh lỵ cung ứng, đều thể tiêu thụ hết lượng lớn mảnh thêu hoa.”
Dương Tri Hạ: “Xưởng trưởng, chúng đủ nhân thủ .”
Mắt Tần Tưởng Tưởng sáng lên: “Dương Tri Hạ, cô phụ trợ sư phụ Lục Tố Tâm, thành lập tổ sản xuất thêu hoa Xưởng dệt Phi Yến chúng , ê kíp của chính chúng cũng sớm ngày bồi dưỡng chính quy hóa.”
Dương Tri Hạ: “Được, thể xưởng trưởng, còn một vị đại sư như trong tay, xưởng chúng chắc chắn thể đưa càng nhiều sản phẩm dệt may trong và ngoài nước hoan nghênh.”
Dương Tri Hạ: “ xưởng trưởng, sư phụ Lục , thành lập tổ sản xuất thêu hoa, sư phụ ngài bắt buộc tự kiêm nhiệm tổ trưởng tổ sản xuất.”
Tần Tưởng Tưởng: “…”
A a a a a, nữ công nhân kỹ thuật nắm thóp !!
“Được , tới tổ trưởng.”
Tần Tưởng Tưởng âm thầm chuẩn mưu cầu chút phúc lợi cho , để sư phụ Lục tự tay cho cô một chiếc khăn lụa công nghệ Khắc ty.
Từng bài từng bài của Chu đại sư, cho cả thiên hạ đều , tựa như một chậu nước lạnh nặng nề, dội cho tổ sản xuất trong ngõ lạnh thấu tim, vốn dĩ tổ trưởng tổ sản xuất Chu Mai Lan ngày ngày nở hoa, còn chờ tiếp nhận thêm một lô thanh niên trí thức, mắt thấy bài của Chu đại sư, bà từng trận buồn nôn.
Chu Mai Lan: “Trong xưởng tồn đọng nhiều mảnh thêu hoa như , vất vả lắm mới cách tiêu thụ , cái tên đại sư ch.ó má gì chạy phát điên, đây đều là sinh kế của a!”
“Người đúng là ‘kẻ no kẻ đói’”.
“Cái gì gọi là truyền thống? Có thể cho ăn no cơm mới gọi là truyền thống! Mọi đều đang chờ mong chờ lĩnh tiền lương đấy.”
Chu Mai Lan ép buộc xem những bài , cứ trong lòng bất bình, gấp đến độ khóe miệng nổi mụn nước, chỉ sợ mảnh thêu hoa tiếp tục ế ẩm, lấy tiền lương.
“Tổ trưởng, bà mau uống chút hạ hỏa, đừng vội nữa! Vừa nãy bên Xưởng dệt Phi Yến gọi điện thoại tới, nhanh lên, tiếp tục mảnh thêu hoa, bộ phận thương nghiệp các nơi cả nước đều tìm Xưởng dệt Phi Yến đặt mua áo sơ mi thêu hoa!”
“Chu đại sư từng bài từng bài , bây giờ ầm ĩ đến cả nước đều , bà mau cửa hàng xem, nhiều đều tìm nhân viên cửa hàng, mua áo sơ mi ghép thêu hoa!!”
Chu Mai Lan ngốc luôn: “Đại sư họ Chu , ông mắng hơn mười bài … Sao, , còn chạy cửa hàng yêu cầu mua áo sơ mi ghép thêu hoa?”
Tôn Mai lúc nở hoa: “Đại sư là đại sư, dân chúng là dân chúng, nhiều trẻ tuổi đều ‘đồ vật đồ cổ phê bình nhất định là đồ ’, thế là đều xem áo sơ mi ghép thêu hoa là dáng vẻ gì, nhiều tranh mua đấy!”
“Có tiếng phê bình, cũng tiếng biểu dương, áo sơ mi ghép thêu hoa của chúng , dung hợp nguyên tố truyền thống và thẩm mỹ hiện đại, là tiến bộ hiện đại hóa của mỹ thuật công nghệ!”
Tôn Mai: “Nói , còn cảm ơn vị Chu đại sư , nếu ông nhiều bài như , còn chuyện , bây giờ cả nước đều ! Người cả nước đều mua!”
“Lần chúng cái để bận rộn ! Đoán chừng cứ tiếp tục như , tổ sản xuất trong ngõ chúng một tháng thể ba mươi đồng tiền lương đấy!”
“Nếu hết, còn tăng ca thêm giờ.”
Chu Mai Lan vui nở hoa: “Mẹ ơi! Nói như còn cảm ơn vị Chu đại sư !”
Tôn Mai: “Cảm ơn cái rắm! Còn nhờ Tần Tưởng Tưởng giúp chúng nghĩ biện pháp , bạn học cũ của đúng là giỏi giang.”
“ Cảnh giác khuynh hướng dung tục hóa của công nghệ dân gian Bình luận về loạn tượng “sáng tạo” của một xưởng nhỏ hải đảo ”
…
Một ông lão sáu mươi tuổi, mặc áo Tôn Trung Sơn phẳng phiu, sô pha, trong tay cầm một quyển tạp chí “Mỹ thuật công nghệ”, khéo tạm dừng ở bài phê phán do ông soạn thảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nu-phu-thich-gay-chuyen-khong-chiu-giac-ngo/chuong-217-cu-loi-nguoc-dong-phim-dien-anh-ra-mat.html.]
Ông đỡ kính mắt, xem bài của từ đầu đến cuối một , cảm thấy vô cùng hài lòng, ông kiên định tin tưởng tất cả sẽ về phía ông , phê phán Xưởng dệt Phi Yến “ trái lẽ thường” “lòe thiên hạ”.
Một hòn đá kích khởi ngàn tầng sóng, “Mục đích những bài , là vì khiến cho đồng nghiệp trong ngành thanh viện, nhất định chèn ép luồng gió tà khí xuống!”
“Tiên sinh! Tiên sinh! Xảy… xảy chuyện lạ !”
Một trợ thủ trẻ tuổi thở hồng hộc chạy trong nhà, trong tay còn cầm một tờ báo.
Chu đại sư nhíu mày : “Cậu hoảng cái gì? Chẳng lẽ trời sập xuống? Tới bên cạnh mấy tháng , việc vẫn nôn nóng như thế?”
Trợ thủ trẻ tuổi lập tức mở phụ san báo chí trong tay, tiêu đề bên : “ Phá vỡ truyền thống, trang phục mới nhận quần chúng công nông thanh niên nhiệt liệt truy phủng… ”
Trong đó nội dung đưa tin chính là, “áo sơ mi ghép thêu hoa hình học” của Xưởng dệt Phi Yến nhận thanh niên quần chúng yêu thích, cách dùng màu táo bạo và thiết kế ghép như tùy ý của nó, phá vỡ sự trầm lắng của trang phục truyền thống, nhận quần chúng nhiệt liệt hoan nghênh, ở các thành phố lớn như Hỗ Thị, Dương Thành, xuất hiện hiện tượng tranh xếp hàng mua sắm…
Trợ thủ nhỏ đáng thương hề hề chỉ mấy đoạn cuối cùng: “Bên , chuyên gia trong ngành Chu Tư Minh đó bài thảo luận giá trị sáng tạo loại , dẫn phát đại chúng chú ý và suy nghĩ rộng rãi hơn…”
“Trên báo là bài của ngài, khiến cho xếp hàng mua sắm…”
“Nói bậy! Đây chính là hươu vượn!” Chu đại sư tức giận đến phát run, kính mắt gọng vàng trượt xuống ch.óp mũi, “ đó là phê phán! Là hiệu triệu ngành tẩy chay luồng gió tà khí !”
Mà lúc , điện thoại gọi , là biên tập của nhà xuất bản mỹ thuật công nghệ.
“Tiên sinh Chu, ngài mau ch.óng thêm mấy bài nữa, bây giờ nhân dân cả nước đều đang thảo luận chủ đề ! Bên cái vô cùng giá trị thảo luận, thậm chí một chuyên đề ‘trăm nhà đua tiếng’, chúng đặt bài của ngài và mấy bài ý kiến phản đối cùng một chỗ.”
“Trăm nhà đua tiếng? Cái gì đáng thảo luận? Chính là nên tẩy chay! Mãnh liệt tẩy chay!”
Chu đại sư ném điện thoại, ông giận chịu , “ bế quan bài, khách sáo với nó nữa, giận mắng Xưởng dệt Phi Yến hổ, mất mặt ném nước ngoài ! Đây quả thực là sỉ nhục của quốc gia và dân tộc chúng !”
“Bọn họ thể mắng Xưởng dệt Phi Yến như ! Xưởng trưởng Tần chính là một xưởng trưởng vô cùng suy nghĩ cho công nhân!”
Diễn viên Trần Văn từng đảm nhiệm vai nữ chính trong phim điện ảnh “Bích Hải Ngân Thoa” chú ý tới sự phê phán của Chu đại sư đối với Xưởng dệt Phi Yến, cô cảm thấy cực kỳ phẫn nộ.
Trước khi phim điện ảnh, Trần Văn cắm rễ mấy tháng trong Xưởng dệt Phi Yến học tập, cảm nhận sâu sắc sức quyến rũ cá nhân của Xưởng trưởng Tần, lịch sử quá khứ của Xưởng dệt Phi Yến, cho dù lúc phim điện ảnh xong , đôi khi cô còn sẽ cảm thấy là một thành viên của Xưởng dệt Phi Yến, ngay cả ban đêm mơ, cũng mơ thấy cảnh tượng lúc phim năm đó.
Nông trường 57 của xưởng dệt thế nào ? Những bài phê phán thể tạo thành ảnh hưởng đối với xưởng dệt ?
Còn Xưởng trưởng Tần… cô từng nhiều công tích vĩ đại như !
Trần Văn vội vàng gọi điện thoại cho đạo diễn Tạ An Khang, “Đạo diễn Tạ, ngài chú ý tới đưa tin về Xưởng dệt Phi Yến ? Có liên quan đến áo sơ mi ghép thêu hoa… ngôn từ bên quá đáng quá!”
“Những bài phê phán thể mang đến ảnh hưởng cho Xưởng dệt Phi Yến ?”
“Tần Tưởng Tưởng chính là một xưởng trưởng a!”
Trần Văn: “ nhân dân đại chúng hiểu lầm Xưởng trưởng Tần!”
Tạ An Khang trong điện thoại: “Trần Văn, cô đừng vội, lúc liên hệ với các ủy viên Quảng Giao Hội , chúng đưa bản phim điện ảnh ‘Bích Hải Ngân Thoa’ qua đó, phim điện ảnh mắt ở Quảng Giao Hội Dương Thành, đó chiếu ở rạp chiếu phim quốc.”
“Quảng Giao Hội?”
“Mỗi tổ chức Quảng Giao Hội, ban đêm đều sẽ cung cấp biểu diễn văn nghệ cho khách nước ngoài, hoặc là chiếu phim văn nghệ, bộ ‘Bích Hải Ngân Thoa’ của chúng , vô cùng thích hợp mắt ở Quảng Giao Hội!”
“Cảnh bão tố bên trong , bất luận xem bao nhiêu , đều cảm thấy vô cùng rung động, đây là sự vật lộn giữa con và thiên tai, thể hiện sự dũng cảm và tinh thần kháng tranh của dân tộc chúng , cũng thể hiện phong mạo công nhân thời đại mới của quốc gia chúng !”
Trần Văn kinh hỉ : “Phim điện ảnh sắp chiếu ?!”
“Ừm, vốn dĩ dự tính là nửa cuối năm chiếu, nhưng trải qua nhiều phương diện điều phối, quyết định giành mắt ở hiện trường Quảng Giao Hội, các lãnh đạo đều cao độ khen ngợi nội dung và tinh thần phim điện ảnh, nhất trí cho rằng thể thể hiện mặt khách nước ngoài, Trần Văn, bộ phim điện ảnh nhất định thể gây chấn động trong và ngoài nước!”
“Chỉ cần dân chúng xem xong bộ phim điện ảnh , nhất định sẽ hiểu lầm cách của Xưởng trưởng Tần, càng sẽ để nhân dân cả nước đều , xưởng nhỏ hải đảo vĩ đại cỡ nào.”
Trần Văn đè xuống nội tâm kích động: “Cái… tin tức nên nhanh ch.óng cho Xưởng trưởng Tần một tiếng ?”
“Đừng vội, sự việc còn thật sự định , bên còn đang trong quá trình điều phối…” Tạ An Khang mỉm : “Cho Xưởng trưởng Tần một bất ngờ .”
Rốt cuộc chiếu phim điện ảnh “Bích Hải Ngân Thoa” cho khách nước ngoài trong thời gian Quảng Giao Hội , các thành viên ban tổ chức Quảng Giao Hội còn quyết đoán.
Lý Vĩnh Kiện là một trong những nhân viên ủng hộ nhất trong thành viên ban tổ chức, cũng là ông dắt mối bắc cầu cho đạo diễn Tạ An Khang.
Lý Vĩnh Kiện, Tần Tưởng Tưởng âm thầm gọi là “Anh Cá Mặn”, ông từng ký kết đơn đặt hàng mấy chục tấn cá mặn ở Quảng Giao Hội mười mấy năm mà mở sự nghiệp cất cánh, bởi vì đơn đặt hàng áo thun cá mặn của Xưởng dệt Phi Yến, mà kết duyên với Xưởng dệt Phi Yến.
Ông cảm thấy “cá mặn” chính là vận may của ông.
Từ chỗ đạo diễn Tạ An Khang nội dung phim điện ảnh “Bích Hải Ngân Thoa”, cùng với câu chuyện chụp đằng cả bộ phim điện ảnh, Lý Vĩnh Kiện gạt bỏ ý kiến của , ủng hộ chiếu bộ phim điện ảnh ở Quảng Giao Hội.
Bây giờ bản phim điện ảnh “Bích Hải Ngân Thoa” đưa tới , tất cả thành viên ban tổ chức khi xem, bỏ phiếu quyết định chiếu trong thời gian Quảng Giao Hội.