Thập Niên 70: Nữ Phụ Thích Gây Chuyện Không Chịu Giác Ngộ - Chương 205: Chiêu Mộ Hồ Ly Tinh, Nhân Tài Ngoại Giao
Cập nhật lúc: 2026-02-10 04:12:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người phụ nữ đột ngột nhảy , mặc một bộ đồ sản xuất, là bạn học cấp hai cũ của Tần Tưởng Tưởng, tên là Tôn Mai. Hồi đó cô từng xuống nông thôn cắm chốt, về thành phố, chồng qua đời vì bệnh, một nuôi con ở tổ sản xuất đường lộng miễn cưỡng duy trì sinh kế.
Tôn Mai Tần Tưởng Tưởng đến, cô trốn tránh gặp bạn học cũ , hơn nữa lăn lộn thành dáng vẻ hiện giờ, cũng ngại xuất hiện mặt khác.
Bất kể là ánh mắt thương hại chế giễu của ngoài, đều khiến khó chấp nhận, nhưng thực nghĩ đến những bạn học lăn lộn , Tôn Mai vẫn khá hài lòng với tình trạng hiện tại, ở Hỗ Thị dù cũng hơn ở quê, thể dẫn con cắm rễ ở thành phố, cuộc sống chung quy sẽ ngày càng hơn.
Tôn Mai cũng là cốt cán kỹ thuật của tổ sản xuất dệt may, cô cũng sưu tầm ít mảnh thêu vấn đề, nghĩ cơ hội sửa chữa, nhưng còn thực hiện kế hoạch , bạn học cũ Tần Tưởng Tưởng của cô đại diện xưởng dệt địa phương thu mua về.
Tôn Mai thấy thế thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng khỏi lo lắng cho cái “kẻ tiêu tiền như rác” , nhưng ít nhất Tần Tưởng Tưởng thu mua hết mảnh thêu tồn đọng, tiền lương của các cô thể phát .
Tôn Mai vốn xuất hiện mặt vợ chồng Tần Tưởng Tưởng, đó thấy Doãn Bình Bình chạy đến mặt Tần Tưởng Tưởng đến Nhà máy dệt Phi Yến, trong lòng Tôn Mai thót một cái, rốt cuộc vẫn qua cửa ải trong lòng, đuổi theo nhắc nhở “kẻ tiêu tiền như rác”.
Trong mắt Tôn Mai lúc , còn phụ nữ nào tiêu tiền như rác hơn Tần Tưởng Tưởng mắt.
Tần Tưởng Tưởng: “Tôn Mai, cũng ở đây ? Trước đó cắm chốt ?”
“Tớ về thành phố , hiện giờ sắp xếp ở tổ sản xuất đường lộng.” Tôn Mai hời hợt kể về chuyện của , cô cũng nhiều, gọi Tần Tưởng Tưởng sang một bên, rõ ràng là tránh mặt Lê Kiếm Tri, Tần Tưởng Tưởng cùng cô đến góc tường chuyện.
Lê Kiếm Tri tại chỗ, thầm nghĩ mấy phụ nữ luôn nhiều lời thì thầm to nhỏ thế.
Lát nữa từ miệng vợ âm thầm “hóng hớt”.
Vợ Tưởng Tưởng là “Vua hóng hớt” khá sẵn lòng chia sẻ dưa với chồng.
“Cô Doãn Bình Bình thế?”
Tôn Mai thở dài một : “Cậu đừng dây , cô đặc biệt lôi kéo đàn ông, về phương diện quan hệ nam nữ loạn… Trước đó cô mới đến tổ sản xuất đường lộng chúng tớ, chị Hồng trong tổ tay cầm tay dạy cô , Bình Bình đặc biệt dẻo mồm, chị Hồng dài chị Hồng ngắn, lúc đó chị Hồng một đối tượng qua khá , chỉ thiếu nước chọc thủng giấy cửa sổ, đàn ông thế nào, đột nhiên c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt thích Doãn Bình Bình.”
“Lúc đó chị Hồng chuyện tức đến phát bệnh, chuyện tại cả đôi, cô thể chuyện như thế.”
“Doãn Bình Bình còn tuyệt đối tâm tư đó, bộ dạng ngây thơ vô tội, đàn ông cứ ăn cái bài đó của cô … nhiều đàn ông theo đuổi cô , cái tên lưu manh phố, ba ngày hai bữa tặng đồ cho cô .”
“Doãn Bình Bình thực còn một đối tượng hôn ước, cô một trai nuôi, trai nuôi là con em cán bộ, điều kiện , bố cô bắt cô gả cho trai nuôi, sắp xếp công việc cho cô , cô cứ chịu, chạy đến tổ sản xuất đường lộng.”
“Rất nhiều công nhân nam đều quan hệ với cô , cô thể hòa đồng với công nhân nam, nhưng luôn chỉ là bạn bè, nhưng nhiều đàn ông đều yêu đương với cô .”
“Người phụ nữ chẳng rụt rè chút nào! Không hổ!”
Tần Tưởng Tưởng: “?!”
Tần Tưởng Tưởng ngờ sắp còn thể hóng nhiều dưa thế , nhưng những quả dưa theo cô thấy, cũng tính là cao năng, Doãn Bình Bình , bảo cô gì? Cô hình như cũng chẳng gì, chỉ là đàn ông thích cô nhiều hơn chút.
Đối tượng mập mờ của chị Hồng chuyển sang thích Doãn Bình Bình, Doãn Bình Bình cũng ở bên đàn ông .
Doãn Bình Bình rốt cuộc ma lực gì? Thật sự thể câu nhiều đàn ông ngốc nghếch thế ? Hơn nữa còn c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt thích cô , oán hối?
Thật sự hữu dụng như thế, Doãn Bình Bình thích hợp ngoại giao mà!
Tôn Mai: “Cậu cẩn thận đấy, và chồng tình cảm cũng khá, đừng để phụ nữ khác thừa cơ chen , thế thì giống chị Hồng, nông dân và rắn, hừ!”
Lúc Tôn Mai chuyện bất bình cho chị Hồng trong miệng cô , thực trong lòng cô cảm thấy bất bình vì sự hoan nghênh của Doãn Bình Bình, hơn nữa còn chút chua chát cô điều, trong nhà sắp xếp đối tượng điều kiện , còn ở đây cao, đúng là hổ.
Mà bên phía Tần Tưởng Tưởng nhiều định kiến với Doãn Bình Bình như thế, chủ yếu là trong lòng cô cũng tồn tại yếu tố ghen tị Doãn Bình Bình đàn ông hoan nghênh, còn về việc đề phòng ông chồng c.h.ế.t tiệt nhà lòng đổi …
Haizz… cô đều “lo khỏi họa” , vì đề phòng, chi bằng tranh thủ lúc còn dùng thì dùng nhiều chút.
“Tôn Mai, bất kể thế nào, vẫn cảm ơn lời nhắc nhở của , để tớ hiểu những chuyện , nhưng tớ đồng ý với Doãn Bình Bình , để cô đến xưởng chúng tớ cũng chẳng .”
Tôn Mai: “Cậu chẳng lẽ lo lắng?”
“Tớ xinh thế tớ còn lo lắng cô ?” Tần Tưởng Tưởng tự tin cực phẩm .
Lo lắng cái thà lo lắng con chim nhỏ của đàn ông hỏng còn hơn.
Tôn Mai: “...”
Cô bạn học xinh như cũ mắt, nghĩ cũng , Doãn Bình Bình thể so với Tần Tưởng Tưởng ?
“Tuy nhiên, Tần Tưởng Tưởng, vẫn nên tự trải nghiệm , Doãn Bình Bình một loại ma lực đặc biệt khiến đàn ông thích cô , để Doãn Bình Bình qua đó, đề phòng chút, đừng để cô đến quá gần chồng , đừng để nảy sinh mầm mống.”
“Được.”
Tôn Mai: “Cảm ơn thu mua mảnh thêu tồn đọng của tổ sản xuất chúng tớ.”
Tần Tưởng Tưởng thầm nghĩ: Mua mảnh thêu tiêu tiền như rác thế ?
Có tiền quả nhiên chính là đại gia mà!
Sau khi chia tay Tôn Mai, Tần Tưởng Tưởng trở bên cạnh Lê Kiếm Tri, hai đến tiệm cơm, Tần Tưởng Tưởng kể những chuyện cho Lê Kiếm Tri.
Lê Kiếm Tri: “Doãn Bình Bình đó? Hình như trông bình thường?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nu-phu-thich-gay-chuyen-khong-chiu-giac-ngo/chuong-205-chieu-mo-ho-ly-tinh-nhan-tai-ngoai-giao.html.]
Dung mạo Doãn Bình Bình nổi bật, ít nhất để bất kỳ ấn tượng sâu sắc nào cho Lê Kiếm Tri, chỉ nhớ là một cô gái trẻ mặt nhỏ bằng bàn tay, trông thanh tú.
Tần Tưởng Tưởng: “Trông thanh tú đáng yêu, nhiều đàn ông chẳng đều thích kiểu ?”
Lê Kiếm Tri: “Nói cũng .”
Rất nhiều đàn ông thích phụ nữ tính công kích, hơn nữa phụ nữ những năm 70 đa phần khá rụt rè, nếu một phụ nữ trông thanh thuần vô hại, biểu hiện thiện chủ động, đối với đàn ông thời đại mà , quả thực là một “vũ khí sát thương lớn”.
“Cái gì mà ‘ cũng ’, chẳng thích em nhất ?” Vừa tự tin, nhưng Tần Tưởng Tưởng phát hiện vẫn chút ghen, nếu đàn ông của lòng đổi , thì thật sự bực .
Lê Kiếm Tri: “Em trêu ghẹo nhất.”
Tần Tưởng Tưởng khẽ hừ một tiếng, đó thành thật : “So với cái , tớ thực lo lắng lực bất tòng tâm hơn.”
“Anh bảo dưỡng bản cho .”
“Lát nữa gọi cho bát canh bổ thận, đừng để hư.”
Lê Kiếm Tri: “?????”
Anh giơ tay sờ sờ mái tóc dày rậm của , chẳng lẽ lúc đến tuổi trung niên khủng hoảng “uống thận bảo” “ăn pín hổ” ?
Lê đoàn trưởng đập bàn: “Anh hư chỗ nào?”
“Về nhà kiểm nghiệm kiểm nghiệm.”
Lê đoàn trưởng: “... Nỗ lực tích cóp nộp thuế lương thực.”
Anh quả thực nên chút cảm giác nguy cơ, nếu trẻ bảy tuổi, lúc sắp bốn mươi , bốn mươi cũng là độ tuổi tráng kiện “như hoa”, nhưng nếu bảo dưỡng , thì tiền đồ đáng lo.
Ngủ sớm dậy sớm tâm thái , phơi nắng ngâm chân nhiều, trong bình giữ nhiệt ngâm kỷ t.ử.
Tần Tưởng Tưởng liên hệ nhân viên thu mua của Nhà máy dệt Phi Yến, qua đây thu mua lô mảnh thêu , đồng thời kiểm kê hàng hóa, liên hệ tàu hàng gửi về đảo, mà cô những ngày , cũng ít tham quan trong tổ sản xuất.
Ngoài Tôn Mai, Tần Tưởng Tưởng còn phát hiện một bạn học cũ từng quen là Trương Lỵ Lỵ cũng ở trong tổ sản xuất, giống như Tôn Mai, Trương Lỵ Lỵ cũng là cắm chốt trở về, nhưng cô tâm cao hơn trời, khá vui với công việc ở tổ sản xuất đường lộng, càng ghen tị Tần Tưởng Tưởng lấy chồng xưởng trưởng.
Lúc Trương Lỵ Lỵ đang đợi xem trò của Tần Tưởng Tưởng.
Ngay mặt Tôn Mai, Trương Lỵ Lỵ trực tiếp âm dương quái khí :
“Mấy cái mảnh thêu rụng răng quê mùa, Tần Tưởng Tưởng đó mắt mũi kiểu gì thế? mà xưởng trưởng, dù mù mắt cũng mua mấy thứ !”
“Cái cô Tần Tưởng Tưởng đó thể xưởng trưởng, chắc dựa vận may thôi, vận may của một luôn ngày dùng hết, xem cô ngã từ cao xuống thế nào!”
Tôn Mai: “Trương Lỵ Lỵ, đừng quá đáng!”
“ quá đáng thì ? chuyện ? Là các cùng hùa lừa Tần Tưởng Tưởng kẻ tiêu tiền như rác! Mấy mảnh thêu căn bản bán !”
Tôn Mai vội giận, dám ầm ĩ, vì bán mảnh thêu tồn đọng là chuyện quan trọng hàng đầu.
Hiếm lắm mới một kẻ tiêu tiền như rác như Tần Tưởng Tưởng xuất hiện.
Trương Lỵ Lỵ: “Tần Tưởng Tưởng đúng là ngu như lợn! Cô chỉ mua mảnh thêu, ngay cả Doãn Bình Bình con hồ ly tinh cô cũng dám nhận, cẩn thận con hồ ly tinh câu mất hồn chồng cô .”
…
Bên phía Tần Tưởng Tưởng đang kiểm kê mảnh thêu trong kho, cô cảm thấy vô cùng hài lòng, xem hết tất cả mảnh thêu, cô một kế hoạch cải tạo sơ bộ, đầu Doãn Bình Bình phía , trong lòng cô càng một chủ ý tuyệt diệu.
Để Doãn Bình Bình theo sư phụ Lục Tố Tâm học thêu thùa! Mà bản cẩn thận dè dặt giấu nghề, ngàn vạn thể lộ tẩy.
Hơn nữa Tần Tưởng Tưởng còn kiểm nghiệm một chút, Doãn Bình Bình thực sự thiên phú “ngoại giao” ? Cô thực sự thể tự nhiên khiến đàn ông thích ?
– Để Doãn Bình Bình đơn vị em trao đổi vật liệu?
– Để Doãn Bình Bình thu mua? Đi mưu cầu phúc lợi giá thấp?
– Để Doãn Bình Bình đồ của Lục Tố Tâm, xây dựng cho cô một hình tượng truyền nhân thêu Tô Châu, để cô tỏa sáng rực rỡ ở Quảng Giao Hội!
Tần Tưởng Tưởng cứ suy tính, Doãn Bình Bình nếu thể khiến đàn ông trong nước hảo cảm với cô , chắc cũng thể khiến đàn ông nước ngoài hảo cảm với cô , thể khiến nảy sinh “hảo cảm”, điểm vô cùng lợi cho việc tiêu thụ.
“Xưởng trưởng Tần, cô… cô thực sự vẫn đồng ý cho đến Nhà máy dệt Phi Yến ?” Doãn Bình Bình c.ắ.n môi, cô cũng chút thanh danh , nhưng cô thực sự quyến rũ những đàn ông đó, cô cố ý quyến rũ đối tượng của chị Hồng.
Người nhà Doãn Bình Bình ép cô gả cho trai nuôi, Doãn Bình Bình chịu, cô gả cho thích, mà sự dây dưa của những đó mang rắc rối cho cô .
Doãn Bình Bình Nhà máy dệt Phi Yến, chính là để trốn tránh sự ép hôn của bố , cô sợ Tần Tưởng Tưởng quá khứ của cô , chịu nhận cô .
Nào ngờ Tần Tưởng Tưởng lúc cô , cứ như “lợn con” .
Tần Tưởng Tưởng cảm thấy đểu quá, ngoại giao ngoại giao, còn cô đối nội theo Lục Tố Tâm học thêu thùa, đúng là coi như trâu ngựa mà sai bảo.