Thập Niên 70: Nữ Phụ Thích Gây Chuyện Không Chịu Giác Ngộ - Chương 146: Chuyến Công Tác Kiêm Nghỉ Dưỡng Của Cả Nhà
Cập nhật lúc: 2026-02-10 04:10:10
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Tưởng Tưởng chuẩn tự dẫn đội một chuyến đến Tinh Thành tỉnh Tương, đến Bảo tàng tỉnh Tương cũng như hiện trường khai quật khảo cổ Mã Vương Đôi. Hiện trường khảo cổ Mã Vương Đôi cách trung tâm thành phố Tinh Thành, thủ phủ của tỉnh năm sáu cây , cũng nơi quá hẻo lánh.
Chuyến , còn thể coi như là du lịch bằng công phí!
“Lê Kiếm Tri, cái tên đàn ông c.h.ế.t tiệt nhà , đúng là đưa chủ ý! Em chuẩn đích một chuyến đến hiện trường khai quật Mã Vương Đôi, học tập đặc sắc sản phẩm dệt may văn vật khai quật ở Mã Vương Đôi. Em lấy xưa phục vụ nay, em bồi dưỡng nghệ sĩ giai cấp công nhân và yêu thích lịch sử văn hóa giai cấp công nhân!” Tiểu Xưởng trưởng Tần giờ đây hô khẩu hiệu trơn tru, cứ gọi là bài bản đấy.
Lê Kiếm Tri cởi áo khoác quân phục, coi như thế nào là bê đá ghè chân .
Đưa chủ ý Mã Vương Đôi cho vợ, nghĩ là để vợ đích một chuyến, kết quả cô vợ cá mặn vì du lịch ăn uống vui chơi, mà quyết định đích một chuyến.
Cũng , du lịch công phí thời đại vô cùng hiếm , Mã Vương Đôi ở gần thành phố thủ phủ, giao thông coi như thuận tiện, phúc lợi thế , hưởng thụ thì thật với cơ hội.
Lê Kiếm Tri: “Em mang con gái công tác, mang theo con trai Tiểu Bàn phòng gối chiếc?”
“Lần cô em chồng và cả Tiết Hải Dương đều cùng, con gái Tuệ Tuệ em cũng mang theo, cho con bé hun đúc lịch sử từ nhỏ. Chúng em ngoài việc hiện trường khai quật khảo cổ Mã Vương Đôi, chúng em còn đầu Cù Lao Cam! Đi Bảo tàng tỉnh Tương! Đi quảng trường Ngũ Nhất!”
Lê Kiếm Tri vỗ m.ô.n.g cô một cái: “Em cũng đắc ý quá đấy!”
“Đi đầu Cù Lao Cam? Đi bảo tàng? Sao ăn thêm cái đậu phụ thối nữa? Thối c.h.ế.t em.”
Tần Tưởng Tưởng hừ đá một cái: “Anh đây là ghen tị!”
“Lát nữa em với Trang Tiểu Mãn mượn máy ảnh của cô , đó mua sẵn phim chụp, còn chào hỏi với Đại sư Hoàng và Tiên sinh Mã, hỏi xem bên họ ai học mỹ thuật hội họa cùng một chuyến .”
“Xưởng chúng chọn thêm bảy tám thợ in hoa lành nghề, đường thể học lỏm với mấy học mỹ thuật , qua đó mô phỏng hoa văn.”
Chuyến của Tần Tưởng Tưởng cũng hiểu rõ các cô chỉ là ké chút nhiệt, lấy thêm một phê chuẩn chính thức, ví dụ như hợp tác với Bảo tàng tỉnh Tương, lấy danh nghĩa bảo vệ văn vật để chế tác áo sơ mi.
Hơn nữa khi dính dáng đến “Mã Vương Đôi”, thì tương đương với việc dát một lớp vàng lên sản phẩm dệt may, quốc tế sẽ nhiều sẵn sàng mua với giá cao ngất ngưởng, mua chính là cái danh tiếng Mã Vương Đôi.
Đạo lý cũng tương đương với “cua tắm hồ Dương Trừng” , đem cua lông ở nơi khác kéo đến hồ Dương Trừng tắm một cái, liền thành cua lông hồ Dương Trừng, giá trị con cao hơn hẳn một bậc.
Rất nhiều vật phẩm sáng tạo văn hóa, chẳng qua là, bán chính là giá trị “IP”, chuyến các cô qua đó chính là lấy ủy quyền “IP”.
“Lát nữa em tìm Cục trưởng cục tình báo hỏi xem trong đại viện chúng vị gia quyến nào quê ở tỉnh Tương, hỏi xem Tinh Thành đặc sản gì. Em về trong xưởng , đường Hoàng Hưng ở Tinh Thành ít món ăn vặt gia truyền vỉa hè! Còn vịt dầm tương bên đó cũng nổi tiếng! , còn đậu tằm quái vị!”
“Đương nhiên, quan trọng nhất là ăn đậu phụ thối, dẫn trong xưởng đầu Cù Lao Cam chụp ảnh tập thể! Sau bày trong xưởng chính là thể diện!”
Lê Kiếm Tri hít sâu một : “Bà xã quá đáng!”
Người còn , bên ăn uống vui chơi sắp xếp xong xuôi .
“Em ăn đậu phụ thối, ăn em!”
Tiểu Bàn về nhà ruột dẫn em gái và cô út du lịch xa, bé cảm thấy trời sắp sập !
Năm ngoái Dương Thành ăn gà Mao Đài, năm nay Tinh Thành ăn đậu phụ thối vịt dầm tương! Còn Bảo tàng tỉnh Tương! Còn xem hiện trường khai quật khảo cổ!
Tiểu Bàn suýt nữa thì thành tiếng: “Cải bắp nhỏ nha, ngoài đồng vàng nha, em gái nha, tại trai là em nha!”
“Em gái con mới hơn hai tuổi một chút chút chút chút... nó theo nam về bắc!”
“Anh trai chẳng vớt vát chút lợi lộc nào! Cùng với một ông già canh giữ trong nhà.”
Lê Kiếm Tri: “??? Cái thằng béo , ai là ông già?”
“Bố đưa con lên tàu chiến ? Đưa con lên núi xuống biển.”
Tiểu Bàn chua xót: “Con ăn đậu phụ thối!”
Lê Kiếm Tri khẩy một tiếng: “Ông già tự tay đậu phụ cho con.”
“Đậu phụ giảm mỡ giàu protein.”
Không chỉ Tiểu Bàn lóc, Cao Dung ở tầng Xưởng trưởng nhà máy dệt Tần Tưởng Tưởng cùng nữ công nhân trong xưởng Tinh Thành tỉnh Tương, cơ thể cô , cứ như d.a.o cùn cứa thịt khó chịu, chỉ vì cô sắp đến ngày sinh, nếu kiểu gì cũng theo đến tỉnh Tương.
Nước mắt Cao Dung rơi lã chã: “Đứa bé đến thật đúng lúc, em Dương Thành , Tinh Thành cơ hội, đời thể gặp mấy cơ hội như thế ?”
“Nữ công nhân cùng với em , bây giờ in hoa , cùng Xưởng trưởng Tần đến Tinh Thành, xem đầu Cù Lao Cam, xem hiện trường khai quật khảo cổ!”
Cao Dung thèm đến mức nước miếng sắp chảy : “Em cũng Dương Thành ăn gà Mao Đài, em cũng Tinh Thành ăn đậu phụ thối!”
Cẩu Cường ở bên cạnh khuyên giải cô : “Dung Dung, em đừng vội, trong xưởng khối cơ hội, kiểu gì cũng đến lượt em công tác.”
Cao Dung quệt nước mắt nơi khóe mắt: “Đợi xưởng, em cố gắng việc thật , em nỗ lực , em nhất định tranh thủ cơ hội công tác học tập, em Dương Thành tham gia Quảng Giao Hội!”
“Xưởng trưởng, chị nhất định cho em cơ hội!”
Tiêu Diệp nhà hàng xóm thấy cuộc đối thoại của vợ chồng Cao Dung và Cẩu Cường, cô sắp tức c.h.ế.t , hận thể lôi hai cục bông trong tủ nhét tai .
“Một phụ nữ bản lĩnh thì tính là gì? Đàn ông trong nhà bản lĩnh mới gọi là thực sự bản lĩnh!”
Cao Dung: “Tiêu Diệp, đàn ông nhà cô bản lĩnh bằng Xưởng trưởng Tần nhà chúng ! Xưởng trưởng Tần nhà chúng bản lĩnh nhất, bản lĩnh hơn đàn ông nhà các cô nhiều!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nu-phu-thich-gay-chuyen-khong-chiu-giac-ngo/chuong-146-chuyen-cong-tac-kiem-nghi-duong-cua-ca-nha.html.]
Tiêu Diệp hít sâu một , suýt nữa lời của cô cho tức c.h.ế.t.
Cao Dung còn lải nhải ngừng: “Xưởng trưởng Tần nhà chúng chỉ dựa bản lĩnh thật sự của , bao giờ dựa vận cứt ch.ó, cả nhà các cô đều dựa vận cứt ch.ó!”
Tiêu Diệp tức giậm chân: “Nhà các cô mới vận cứt ch.ó!”
Cao Dung: “Nhà đều thấy , đó cô liên tiếp giẫm ba cứt ch.ó! Nhìn dấu giày là cô giẫm cứt ch.ó!”
“Nếu cô vận cứt ch.ó, thì cả cái tòa nhà nhiều hộ dân như thế, chỉ cô ngày nào cũng giẫm cứt ch.ó!”
Chung Lỵ ở lầu thấy bên đối thoại, cô suýt nữa thì “phụt” một tiếng .
Tần Tưởng Tưởng: “...”
Cô thầm nghĩ: mới là vua vận cứt ch.ó.
Chỉ điều vận cứt ch.ó vận cứt ch.ó , thực sự đường giẫm cứt ch.ó, loại gọi là vận cứt ch.ó, mà gọi là “đen đủi”!
Tần Tưởng Tưởng gọi điện cho Tiên sinh Mã: “Tiên sinh Mã, nhà máy chúng quần thể lăng mộ Mã Vương Đôi tỉnh Tương khai quật khảo cổ nhiều sản phẩm dệt may cổ đại, chúng phái công nhân qua đó tìm hiểu học tập, xin hỏi bên các ông hiểu về mỹ thuật cùng qua đó ?”
“Chúng chủ yếu là qua đó mô phỏng hoa văn của vật dệt cổ đại, cần nền tảng mỹ thuật...”
Tiên sinh Mã nuốt nước miếng: “Ông trời của ơi! Cô còn hỏi cái , cũng !”
Như loại hội họa mỹ thuật bình thường như họ dám một , chỉ sợ chụp cho cái mũ phong kiến tứ cựu, nhưng theo nhà máy, trở thành bạn của giai cấp công nhân, điểm thì an .
“ hỏi xem, Xưởng trưởng Tần, cô cần vội, tuyệt đối nhiều !”
Tần Tưởng Tưởng: “Chúng còn hy vọng năng lực giảng dạy mỹ thuật, đường thể chỉ điểm cho thợ in hoa của nhà máy chúng , nâng cao nền tảng mỹ thuật của họ.”
“Đương nhiên, cái đương nhiên!”
Đây chính là hiện trường khai quật khảo cổ đấy, thử hỏi nghệ thuật nào tận mắt thấy văn vật lịch sử cổ đại? Chỉ là phận họ nhạy cảm, thể chuyện khác ... Vị Xưởng trưởng Tần đúng là Bồ Tát sống! lấy xưa phục vụ nay, bồi dưỡng nghệ sĩ giai cấp công nhân, đổi mới mỹ học công nông!
Tuyệt, cái đúng là quá tuyệt! Đi theo một chuyến như thế , những lo lắng rước họa , còn biến thành ủng hộ quần chúng công nhân học tập văn hóa, đổi mới mỹ học công nông.
“Xưởng trưởng Tần, chúng cùng sẽ nhớ kỹ cái của cô!”
“Cảm ơn cô quá.”
Tần Tưởng Tưởng cũng gọi một cuộc điện thoại cho bên Đại sư Hoàng, hai cha con ông cụ Hoàng đều vô cùng rung động, đây chính là cơ hội hiếm ! Hoàng Bác Viễn quyết định đích một chuyến.
“Cơ hội tận mắt thấy văn vật lịch sử thế hiếm thấy lắm! nhất định xem! báo cáo với nhà văn hóa! ủng hộ quần chúng công nhân!”
Ông cụ Hoàng chỉ hận tuổi cao, thích hợp xa, ông cụ : “Để Tiểu Vân cùng các cô một chuyến , cho nó tăng thêm kiến thức, đây chính là cơ hội !”
Tần Tưởng Tưởng tò mò : “Tiểu Vân tuổi còn nhỏ thế, cũng theo ạ.”
“Cơ hội cả đời khó gặp! Đây là Mã Vương Đôi! Đây là hiện trường khai quật khảo cổ cấp thế giới!”
Tần Tưởng Tưởng thầm nghĩ cũng ha.
“Đã như , thế thì cũng mang Tiểu Bàn nhà theo , dù cũng tăng thêm chút kiến thức, hun đúc chút văn hóa.”
Thế là Tần Tưởng Tưởng liên hệ với giáo viên chủ nhiệm trường tiểu học con em, giáo viên chủ nhiệm bạn học Lê Thanh Phong cơ hội theo ruột đến hiện trường khai quật khảo cổ Mã Vương Đôi, con mắt suýt nữa thì lồi ngoài.
“Đi! Nhất định cho đứa bé ! Phải chụp ảnh, về văn! Chia sẻ cho tất cả các bạn trong lớp!”
Thế là, Tần Tưởng Tưởng kéo cả nhà công tác, cuối cùng trong nhà chỉ còn một ...
Lê Kiếm Tri: “Thế là cái gì? Ông già Đoàn trưởng kẹt ở nhà?”
Vợ mang theo hai đứa con chạy mất , chỉ là bê đá ghè chân , quả thực lỗ to !
Đoàn trưởng Lê bây giờ biến thành một oán phu cao cấp sinh oán niệm vì vợ sắp du lịch xa.
Sự , oán phu cũng hết cách.
Lê Kiếm Tri dặn dò: “Mọi chuyến qua đó, mang cho đội khảo cổ ít đồ thăm hỏi, cũng cần đồ gì , đội khảo cổ bây giờ đang cần gấp, chắc là kính lúp, keo dán, nhíp dài, còn găng tay trắng, những thứ đều là đồ nhà máy dệt các em , thể mang đồ cũ qua, coi như là nhân tình, thể giải quyết nhu cầu cấp bách của ... lễ nhiều trách mà.”
Tần Tưởng Tưởng: “Xưởng chúng em kiểm vải dùng kính lúp cấp công nghiệp, cái chắc hữu dụng với đội khảo cổ, chắc thứ .”
Ngoài kính lúp, còn chất kết dính vải của nhà máy dệt, cùng với nhíp dài và găng tay bông trắng, đều là công cụ thao tác tinh vi của phân xưởng, thích hợp cho sản xuất phân xưởng, cũng thích hợp cho khai quật khảo cổ và phát hiện văn vật.
Lê Kiếm Tri: “Quyên góp thêm cho Bảo tàng tỉnh Tương một lô vải bông trắng hoặc vải pha polyester-cotton, dùng để bọc văn vật.”
Tần Tưởng Tưởng lập tức : “, đây chính là vải do giai cấp công nhân chúng tự đổ mồ hôi sản xuất , sạch sẽ hơn nhiều so với lụa là gấm vóc của mấy lão địa chủ phong kiến, khéo thích hợp dùng để bọc bảo vệ văn vật!”
“Cái gọi là công nghiệp ủng hộ bảo tồn văn vật! Công nghiệp nuôi dưỡng bảo tồn văn vật!”
Lê Kiếm Tri bật : “Bà xã, em cái chức xưởng trưởng ngày càng trình độ đấy!”
Tần Tưởng Tưởng vui kìm , cô vỗ vỗ vai đàn ông, “Đồng chí Lê, đúng là một ‘hiền nội trợ’!”