Thập Niên 70: Nữ Phụ Pháo Hôi Mang Hệ Thống Điểm Danh Một Đường Nằm Thắng - Chương 481: Cả nhà đều thấy lạ (Hai chương gộp một)
Cập nhật lúc: 2025-12-26 07:22:42
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Dì Vương , cháu xử lý cái nhé, lát nữa chuyện ." Vân Tú Lan gọi với phía ngoài, sang bảo con dâu: "Giai Nhân, con chuyện với dì Vương một tiếng ."
Tống Giai Nhân gật đầu, lấy khăn tay lau miệng, chạy bịt mũi như thể đang trốn chạy cổng lớn, giọng thấp giọng xin : "Dì Vương, chúng cháu xử lý ngay đây ạ, xin dì, xin dì nhiều."
Dì Vương thấy thái độ cô , ngày thường quan hệ hai nhà cũng tệ nên cũng giận, chỉ thấm thía khuyên nhủ: "Tiểu Tống , bảo cháu vứt quách chỗ thịt thối đó , ăn chẳng cho sức khỏe , đừng tiếc rẻ mấy đồng bạc mà mang vạ !"
"Vâng ạ, dì Vương, cảm ơn dì, chúng cháu sẽ xử lý thỏa."
"Thôi dì về đây, trong sân nhà cháu mùi bay ghê quá." Dì Vương bịt mũi chạy vội .
Trong bếp, Ninh Tịch Nguyệt thấy tiếng động bên ngoài liền tăng tốc độ tay. Không ngờ cái mùi bá đạo đến thế, cả con ngõ đều ngửi thấy. Công thức bí truyền ướp cá quế thối (cá鳜) của Hải đúng là thối tầm thường.
Xem nó còn lợi hại hơn cả mùi đậu phụ thối chiên ngoài đầu đường, gió thổi một cái là bay từ đầu phố đến cuối ngõ.
"Ký chủ, nhanh lên, Vân cầm cái cán bột to tướng chạy tới , còn ba giây nữa là đến chiến trường."
Ninh Tịch Nguyệt vội vàng vớt cá khỏi nồi khi Vân kịp cầm gậy xông , rắc rau mùi và hành lá lên, dùng tốc độ nhanh nhất đời để rửa sạch cái nồi.
Khi Vân phá cửa xông , Ninh Tịch Nguyệt bưng một đĩa cá quế thối kho khô nóng hổi, bà Vân đang đùng đùng nổi giận mà ngây ngô, nhanh nhảu chặn đầu, giọng điệu nũng nịu:
"Mẹ, về , mau rửa tay ăn cơm , con một bàn đầy thức ăn ngon chờ đấy! Toàn là đặc sản vùng biển con mang về, ngon lắm, khéo con xong món cuối cùng , bưng cơm và nồi là ăn ngay."
Vân Tú Lan kịp đợi chồng là ông Ninh Hải theo can ngăn, cơn giận vì câu của con gái mà tan hơn nửa. Đứa nhỏ cũng là lòng , chỉ là cái mùi ... quá nhức mũi.
Vân Tú Lan mở toang hết cửa sổ, chỉ trách móc: "Cái con bé , cá tôm hỏng thì vứt , con ngửi thấy mùi thối ?"
Ừm, cô đúng là ngửi thấy, giờ xào xong cũng chẳng dám bảo Hệ thống mở cái chắn khứu giác .
"Mẹ, hỏng , đây là món cá quế thối đặc sản tỉnh An Huy đấy, chỉ là ngửi thì thối thôi, nhưng ăn thơm lắm, ngon cực kỳ. Con quen một bạn ở vùng duyên hải bà con bên đó, cố ý tặng con một vò cá quế thối, bảo con nhất định nếm thử. Con nghĩ bố cũng ăn bao giờ nên hôm nay về nhà cho cả nhà thử xem ."
Ninh Tịch Nguyệt đưa đĩa cá kho khô đến mặt Vân và bố Ninh.
Mặt bà Vân Tú Lan tràn đầy biểu cảm cự tuyệt, trừng mắt đĩa cá lùi vài bước, phẩy tay về phía ông Ninh Hải: "Ừ, đưa cho bố con bưng , dọn cơm, con mau dọn dẹp cái bếp cho sạch sẽ chút."
Nói xong, bà cầm khăn bưng hai quai nồi cơm vội vàng ngoài. Cái mũi che chắn, mùi thối cứ xộc thẳng .
Ông Ninh Hải khổ sở bưng đĩa cá quế thối .
Ninh Tịch Nguyệt biểu cảm của nhà là cái mùi bá đạo cỡ nào, càng dám tháo bỏ lớp chắn mùi. Cô nhanh nhẹn thu dọn rác thải bếp núc, lau chùi bệ bếp nhiều .
Dọn dẹp sạch sẽ xong, nghĩ ngợi một chút, Ninh Tịch Nguyệt lấy từ trong gian một bình xịt thơm phòng để khử mùi độc.
Bình xịt khử độc chướng khí kiêm thơm khí là công thức cô tìm trong phòng thí nghiệm ngầm của bọn Nhật lùn hồi còn ở quê, lúc thử một bình dùng một thôi, vẫn để mãi trong gian. Hôm nay cuối cùng cũng đất dụng võ.
Đến khí độc của bọn Nhật còn khử , cô tin là khử nổi mùi cá thối . Phải xịt nhiều một chút.
Ninh Tịch Nguyệt cầm bình xịt khắp bếp. Xịt xong, cô lấy một cái chậu, đổ phần nước xịt còn pha với chút nước, bưng chậu ngoài, dùng tay vẩy nước, vẩy một vòng quanh sân, ngõ vẩy một vòng, lúc mới bưng chậu .
"Bố , chị dâu, hết thối ."
Tống Giai Nhân thấy liền buông tay đang bịt mũi : "Ơ, mùi thối giảm nhiều lắm ."
Vân Tú Lan và Ninh Hải lúc mới dám buông tay, hít thở khí trong lành.
Nghe kết quả thí nghiệm của chị dâu, Ninh Tịch Nguyệt bảo Hệ thống gỡ bỏ lớp chắn mũi. Quả nhiên chỉ còn một mùi thối thoang thoảng, nhưng cô thối thế ?
Ninh Tịch Nguyệt đưa tay lên ngửi áo, một mùi nồng nặc xộc lên khiến cô nheo cả mắt.
Vân Tú Lan hiển nhiên cũng ngửi thấy, ghét bỏ cách xa con gái: "Con bé , mau quần áo hẵng ăn cơm, ngợm ám hết mùi ."
"Không , con vẩy chút nước khử mùi lên , ăn cơm xong tắm."
Ninh Tịch Nguyệt nhúng tay chút nước còn sót trong chậu, tay dính đầy nước đưa lên đỉnh đầu, vẩy từ đầu xuống, xong xuôi cô ngửi quần áo . Ngẩng đầu ngây ngô với bố : "Hết mùi ạ."
"Con bé hun cho ngốc , thôi xuống ăn cơm." Vân Tú Lan dở dở , mở l.ồ.ng bàn .
Tống Giai Nhân thiện ý, cầm bát xới cơm.
Ninh Hải kéo con gái xuống, thức ăn bàn khen ngợi: "Con gái bố giỏi quá, một bàn to thế , bố lộc ăn !"
"Bố, bố thử xem món cá quế thối mùi vị thế nào." Ninh Tịch Nguyệt đưa đũa cho bố, ánh mắt mong chờ.
Ninh Hải: "......"
là cái áo bông nhỏ lọt gió mà.
"Ha ha." Vân Tú Lan hả hê nỗi đau của khác, đẩy đĩa cá mùi đến mặt chồng, xúi giục: "Con gái hiếu kính ông đấy, đừng phụ lòng nó, mau nếm thử ."
Cá quế thối kho khô xong mùi vị còn đơn thuần là thối như lúc mới lấy nữa, giống như đậu phụ thối chế biến, mùi gia vị thơm nồng át bớt cái thối, biến thành mùi "thum thủm mà thơm thơm".
Chóp mũi ông Ninh Hải lởn vởn mùi thối xen lẫn mùi thơm, cầm đũa chần chừ món ăn mặt, ngẩng đầu "bộ ba" đang chằm chằm , cuối cùng đành đưa đũa gắp một miếng thịt nhỏ chậm rãi đưa miệng.
Dưới chân, con rùa đen bự - Hệ thống cũng ngẩng đầu mong chờ phản ứng của ông.
Vân Tú Lan huých tay chồng: "Sao ? Vị gì thế?"
" đấy bố, vị gì ạ?"
Tuy món do Ninh Tịch Nguyệt , nhưng cô chỉ theo các bước trong thực đơn trong đầu, mùi vị thì dám nếm nên cũng chẳng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nu-phu-phao-hoi-mang-he-thong-diem-danh-mot-duong-nam-thang/chuong-481-ca-nha-deu-thay-la-hai-chuong-gop-mot.html.]
Ninh Hải gắp miếng thứ hai to hơn bỏ miệng coi như câu trả lời.
"Bố thấy ăn cũng đấy, miếng đầu tiên thì thấy thối, miếng thứ hai thấy thối thơm, nuốt xuống thấy bùi bùi, ăn thêm miếng thứ ba."
"Được , ăn đấy, biểu cảm hớn hở của bố con kìa, mùi vị chắc chắn , ăn thôi."
Có ông Ninh Hải "chuột bạch" thử món, Vân Tú Lan quyết đoán gọi ăn, tự gắp luôn một miếng to.
Ninh Tịch Nguyệt cũng cầm đũa gắp một miếng to cho con rùa đen đang nửa trông mong ở ghế băng cạnh chân . Sau đó cô mới gắp một miếng nếm thử, nhắm mắt , liều đưa miệng, quả thực là vị thum thủm nhưng thơm.
Người nào ăn đậu phụ thối thì chắc chắn ăn cá quế thối , hai món ăn vặt cùng một đạo lý. Ninh Tịch Nguyệt thì ăn , càng ăn càng thấy ngon, cũng khá đấy chứ.
Tống Giai Nhân cũng thích ăn, vui vẻ : "Nguyệt Nguyệt, món cá thần kỳ thật, ngửi thối thế mà ăn thơm ."
"Chắc là kiểu ngửi càng thối ăn càng thơm, chủ yếu là sự tương phản lớn." Ninh Tịch Nguyệt đùa, thấy món hoan nghênh liền bảo: "Mọi thích thì cứ ăn nhiều , bạn con tặng một vò, hôm nay con mới bắt hai con , trong đó ít nhất còn hơn chục con nữa, con tiếp."
Vân Tú Lan ngăn : "Thôi thôi, đừng trong nhà nữa, cái mùi mà xuất hiện nữa thì bà Vương hàng xóm chắc nhảy dựng lên c.h.ử.i mất."
Ninh Tịch Nguyệt hì hì: "Vậy con chạy ngoài , xong bưng về, cũng đỡ ám mùi trong nhà."
"Bố thấy đấy." Ninh Hải ăn thêm một miếng, vui vẻ đáp: " con gái, con về, con , bao giờ chúng nó về?"
"Mọi ở phía ạ, sáng mai chắc là tới nơi, bố cần lo, ba họ cùng , con còn bảo mua thêm ít hải sản khô mang về nữa."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Ninh Tịch Nguyệt ăn , tiện tay gắp ít hải sản bỏ cái bát riêng mặt chú rùa nhỏ.
Vân Tú Lan gật đầu: "Mang nhiều chút cũng , con mang biếu dì Bạch một ít, còn hải sản bàn hôm nay còn , cũng mang biếu chút , ăn ngon lắm."
"Còn ạ." Nói đến đây Ninh Tịch Nguyệt bí hiểm, tiêm cho nhà một liều t.h.u.ố.c phòng ngừa: "Mẹ, còn một bất ngờ cho bố nữa, nhưng mà giữ bí mật, ăn cơm xong tự khám phá, gợi ý nhé, là món đồ lớn đấy."
"Con bé còn thần thần bí bí, , mau ăn cơm , đừng mải đút cho rùa nữa."
Vân Tú Lan dậy cầm bát của con rùa, gắp mỗi món bàn một ít bỏ , đặt mặt nó, miệng còn lẩm bẩm:
"Chưa thấy nhà ai nuôi rùa mà ăn giống thế , còn đòi ăn chín gia vị, thịt tươi thái sợi đút nó còn chả thèm ăn. Con nuôi con rùa cũng lạ, con ở nhà thì nó lỳ trong lu động đậy, con về cái là nó còn hoạt bát hơn cả con ch.ó nhà dì Vương."
Ninh Tịch Nguyệt , lùa cơm miệng. Đừng Vân lẩm bẩm thế thôi, cả nhà là chiều con rùa nhỏ nhất, nào món gì ngon cũng để phần cho nó. Cái bát ăn cơm to của rùa nhỏ cũng là Vân mua, chuyên môn mua một cái bát tráng men to đùng cho nó dùng.
Rùa nhỏ cũng hưởng thụ tình thương của Vân, lúc cô ở nhà, ngoài việc theo cô thì nó lon ton theo m.ô.n.g Vân, tất nhiên phần lớn là để ăn chực . Gian xảo lắm, trong nhà ai là nắm quyền mà.
Ăn tối xong, Ninh Tịch Nguyệt và Tống Giai Nhân rửa bát trong bếp, còn Vân và bố Ninh phòng tìm cái "bất ngờ" mà Ninh Tịch Nguyệt .
Kết quả sang gian bếp bên cạnh liền phát hiện một gã khổng lồ ở góc tường.
Vân Tú Lan hét lớn: "Ái chà, con gái, con mua cái gì về thế , to thế, còn lạnh nữa."
"Hình như là tủ lạnh." Sau đó Ninh Tịch Nguyệt thấy tiếng bố kích động reo lên.
Ông Ninh Hải kiến thức rộng rãi, thích thú sờ tủ lạnh, phổ cập kiến thức về tác dụng của nó cho bà Vân Tú Lan. Ninh Tịch Nguyệt mỉm hiểu ý.
Một lúc , từ gian bếp bên cạnh truyền đến tiếng kêu khẽ của Vân Tú Lan: "Thế cái bao nhiêu tiền?"
"Dù cũng đắt, tiền chắc mua ."
Nghe chồng , Vân Tú Lan chạy vội sang, kéo tay Ninh Tịch Nguyệt hỏi: "Con gái, cái bao nhiêu tiền, thật cho ."
Ninh Tịch Nguyệt lau tay ướt: "Mẹ, đắt , bạn của Diệp Sơ bán rẻ cho con, giờ con còn đưa tiền, cứ để nhà dùng ."
Ninh Hải tới phỏng đoán: "Bố thấy cái tủ lạnh ít nhất 3000 đồng, con cụ thể chuyện cái tủ lạnh cho bố xem nào, rốt cuộc là thế nào."
"Vâng, để con khai báo một năm một mười."
Ninh Tịch Nguyệt kéo bố xuống bàn, thành thật kể chuyện cái tủ lạnh, giấu giếm chút nào. Bố Ninh xong cũng yên tâm phần nào.
Vân Tú Lan vẫn dặn dò: "Tiền để đưa, chúng vẫn nên sớm trả tiền cho , bạn bè với đừng vì tiền bạc mà xích mích."
"Không cần đưa , chúng con hẹn ngày đưa tiền , tủ lạnh cứ yên tâm mà dùng, mâu thuẫn gì ạ."
Ninh Hải phất tay chốt hạ: "Việc khác bố quản, nhưng chuyện tiền nong thì con, tủ lạnh mang về nhà dùng thì là tài sản chung của gia đình, lý do phụ chúng chi tiền. Đợi các con qua đó thì Tú Lan nhớ đưa tiền cho con nó mang , cứ quyết định thế nhé."
"Được." Vân Tú Lan gật đầu đồng ý.
Ninh Tịch Nguyệt cũng gật đầu ánh mắt của bố . Thôi , cho tiền thì cô cầm, đều là một nhà, cô cần tỏ vẻ. Chủ yếu là cô tiền, cô cần lo gia đình mua nổi tủ lạnh, cũng cần lo bố tiếc tiền.
Mẹ cô là hưởng thụ nhất. Nhìn bà vui vẻ thế , bưng chỗ thịt đang ngâm nước lạnh lên, khép miệng chạy sang bếp bên cạnh cất thịt tủ lạnh, còn vuốt ve cái tủ đầy yêu thích.
"Cái thật, tủ lạnh lo trời nóng thịt ôi thiu nữa, còn đá , lúc nào cũng kem mà ăn."
Hai gian bếp thông , Ninh Tịch Nguyệt rõ vẻ hân hoan mặt .
Vân Tú Lan ngẩng đầu về phía bếp bên hào hứng : "Con gái mua cái tủ lạnh khéo quá, rửa nồi nấu ít chè đậu xanh , đông một ít trong thử xem, xem mai kem đậu xanh mà ăn ."
"Vâng, con nấu ngay đây."
Ninh Tịch Nguyệt lấy đậu xanh rửa, Tống Giai Nhân phối hợp nhóm lửa.
Hai bố cứ vây quanh cái tủ lạnh ngắm nghía thôi. Ninh Hải thì hứng thú với thiết , còn Vân Tú Lan thì lạ lẫm với chức năng của nó, vội vàng đặt một bát nước đường ngăn đá.
Bà Vân duy trì sự nhiệt tình với cái tủ lạnh lâu, cả buổi tối cứ loanh quanh bên nó mà mệt. Thấy cả nhà đều thích thú, ai nấy đều tươi, Ninh Tịch Nguyệt cảm thấy mua món đồ lớn thật đúng đắn. Nhà cô bố hề cụt hứng, đó là điều tuyệt vời nhất, vui vui, cả nhà cùng vui.