Một ngụm nhấp xuống, trong mắt Ninh Tịch Nguyệt ánh lên vẻ kinh hỉ. Hương vị uống là cực phẩm, nhưng hề tệ chút nào, lẽ do tiêu chuẩn của cô quá thấp, kỳ vọng thấp nên thấy . Cô thế mà cảm thấy chén rượu khẩu cảm thuần hậu, sảng khoái cam liệt, mang theo mùi thơm đặc trưng của rượu cao lương, hương vị cũng tồi, ít nhất là đạt tiêu chuẩn cô yêu cầu ở bản . Thuộc loại thu phí gia công giúp khác ủ thì thích hợp, nhưng tự uống thì vặn, thể gửi một ít cho bố già ở nhà, nhà chê.
Còn một ông vua cổ vũ là Trương Kiến Quốc, hưởng ứng rượu hôm nay nhiệt tình, giơ ngón cái khen ngớt.
"Chị Nguyệt, rượu ngon đấy, đầu ủ rượu mà hương vị dáng hình , giỏi hơn em nhiều. Rượu em ủ đầu chát xít, khó nuốt trôi, độ tinh khiết như rượu chị ủ. Quả nhiên hổ là chị Nguyệt của em, lợi hại thật. Có ông, ông gì chứ, đừng chỉ uống rượu."
Trương Kiến Quốc dùng khuỷu tay huých ông nội đang uống rượu bên cạnh. Ánh mắt Ninh Tịch Nguyệt cũng dừng ông cụ, mong chờ đ.á.n.h giá của ông.
Ông cụ mấy một lượt, nhấp một ngụm rượu, đó gật đầu.
"Ừ, quả thực tồi, mạnh hơn nhiều so với rượu thằng nhóc thối ủ đầu. Ông tin cháu luyện tập thêm nhiều chút, giả lấy thời gian nhất định thể ủ rượu ngon hơn, ngày nào đó vượt qua ông cũng chừng."
Bố Trương Kiến Quốc phụ họa: "Không tồi, tồi."
Ninh Tịch Nguyệt đều khen rượu của cô, tuy trong đó ít nhiều phần phóng đại, nhưng đầu ủ rượu thể uống , thể những lời khen ngợi dễ , tâm trạng cô cũng vô cùng vui sướng, nụ mặt càng thêm rạng rỡ.
Cô dậy cúi chào .
"Nhờ sư phụ dạy bảo, cảm ơn thời gian qua chăm sóc. Không tận tâm dạy cháu, cháu cũng thể ủ vò rượu . Thời gian học tập cháu vui, cũng hạnh phúc, cảm tạ sự bao dung của ."
Trương Kiến Quốc mặt nhà chuyện.
"Nên mà, nên mà, chị Nguyệt cần cảm ơn. Em còn cảm ơn chị dạy em học tập nữa, giúp em học nhiều."
"Ừ, Kiến Quốc đúng, cháu Nguyệt cần cảm ơn."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Ông cụ Trương tiếp tục hớn hở :
"Thời gian qua sự chăm chỉ và nỗ lực của cháu ông đều thấy, rượu uổng phí công sức cháu học tập chăm chỉ thời gian qua. Ông tuyên bố, cháu xuất sư , bắt đầu từ ngày mai cháu cần đến học nữa."
"Chúc mừng chị Nguyệt xuất sư."
Kiến Quốc đầu vỗ tay nhiệt liệt, nhà cũng vỗ tay chúc mừng theo.
"Chúc mừng chúc mừng."
Ninh Tịch Nguyệt cũng vỗ tay theo, cùng vui vẻ: "Cảm ơn ."
Ủ rượu xuất sư, cô vui thật sự, xưởng ủ rượu trong gian thể chính thức đưa sử dụng để ủ một bình rượu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nu-phu-phao-hoi-mang-he-thong-diem-danh-mot-duong-nam-thang/chuong-352-dai-ty-van-la-dai-ty.html.]
Sau đó ông cụ Trương kéo Ninh Tịch Nguyệt một bên chuyện một lúc, chủ yếu dặn dò cô dặn dò một điều cần chú ý khi ủ rượu, cũng cho cô một thiếu sót trong quá trình học tập và một vài tì vết nhỏ của loại rượu .
Nói xong, Ninh Tịch Nguyệt lấy từ trong túi một hũ kẹo gừng đưa qua.
"Ông Trương, đây là chút lòng thành của cháu, cháu tự đấy ạ. Khi nào họng ông khó chịu hoặc ho thì ngậm một viên, cho giọng của ông."
Ninh Tịch Nguyệt để ý thấy họng ông cụ Trương thường xuyên khó chịu, viêm họng mãn tính nhẹ, nên đặc biệt chuẩn hũ kẹo cho ông, cũng coi như chút lòng thành cảm tạ ông chăm sóc và dạy bảo thời gian qua.
Nhìn món quà , lời Ninh Tịch Nguyệt , trong mắt ông cụ Trương tràn đầy cảm động, từ chối mà nhận lấy, cầm hũ kẹo trong tay ông cụ trong lòng vui vẻ, còn chút an ủi.
"Đứa trẻ ngoan, cảm ơn cháu."
"Là cháu nên cảm ơn ông ạ. Sau cơ thể chỗ nào thoải mái ông cứ đến trạm y tế tìm cháu. Hôm nay cháu xin phép về ạ, ông Trương."
Ninh Tịch Nguyệt chỉ vò rượu ủ, hỏi ý kiến: "Vò rượu cháu thể mang về ạ? Cháu cho cháu nếm thử."
Ông cụ Trương lén lau nước mắt nơi khóe mắt, gật gật đầu: "Đương nhiên là , rượu cháu tự ủ xử lý thế nào là quyền của cháu."
Trương Kiến Quốc cực kỳ tinh mắt đậy nắp vò rượu , lon ton chạy tới:
"Chị Nguyệt, để em ôm giúp chị."
Ninh Tịch Nguyệt kỹ nơi học tập ủ rượu gần năm tháng, chào tạm biệt các vị trưởng bối xong, theo Trương Kiến Quốc ngoài.
Trương Kiến Quốc tiễn cô cổng lớn như khi, đưa vò rượu cho Ninh Tịch Nguyệt xong luyến tiếc mở miệng: "Chị Nguyệt, chị đến nhà em học ủ rượu nữa, em thấy tiêc tiếc."
Cậu lo lắng chị Nguyệt còn nhận đứa đàn em nữa .
"Có gì mà tiếc, hai vẫn ở cùng một đội, xa , gặp mặt nữa."
Ninh Tịch Nguyệt lườm một cái, vẻ mặt nghiêm túc :
"Đại tỷ của vẫn là đại tỷ của , đừng tưởng đến là thể bài tập sách nhé. Quy tắc cũ, một tuần kiểm tra một , nhớ đến trạm y tế nộp bài tập, đạt tiêu chuẩn là xong đời đấy."
Trương Kiến Quốc lập tức vui vẻ hẳn lên, nhảy cẫng lên giơ tay chào: "Rõ, đảm bảo thành nhiệm vụ. Chị Nguyệt, em nhất định mỗi ngày nghiêm túc sách, tuyệt đối lãng phí thời gian."
"Đi đây."
Ninh Tịch Nguyệt vẫy tay với Trương Kiến Quốc đang ngây ngô, ôm vò rượu về phía viện thanh niên trí thức.