Thập Niên 70: Nữ Phụ Pháo Hôi Mang Hệ Thống Điểm Danh Một Đường Nằm Thắng - Chương 324: Kịch bản quen thuộc
Cập nhật lúc: 2025-12-25 01:03:21
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây chẳng là cảnh tượng lúc cô mới đến đội ?
Hửm? Bốn là thanh niên trí thức mới đến đội năm nay ? Trông cũng trai xinh gái đấy chứ, sắp gây một làn sóng xao xuyến trong lòng các thiếu nam thiếu nữ của đội . Cái viện thanh niên trí thức yên tĩnh bấy lâu nay của họ lẽ sắp náo nhiệt trở .
Xe đạp đến gốc cây liễu lớn, Ninh Tịch Nguyệt đội trưởng gọi : "Tịch Nguyệt, dừng chút."
"Đội trưởng, việc gì thế ạ?" Ninh Tịch Nguyệt phanh gấp một cái, dừng xe vững vàng mặt đội trưởng.
Đội trưởng chỉ bốn trẻ tuổi đang khúm núm.
"Giới thiệu với cháu một chút, đây là bốn thanh niên trí thức mới đến đội chúng . Chú đang chút việc , cháu ở đây khéo, giúp chú đưa họ về viện thanh niên trí thức nhé."
"Được ạ, nhưng mà đội trưởng ơi, cháu chỉ thể đưa họ về thôi, cháu còn ghé qua trạm y tế một chuyến." Ninh Tịch Nguyệt áy náy .
"Được, những điều cần chú với họ . Đợi trưa nay Ngô Quế Phương và Triệu Xây Dựng tan về thì để hai họ sắp xếp một chút. Cháu cứ đưa về là , khéo họ hai một phòng, cần chia chác gì cả. Vậy nhé, chú đây."
Đội trưởng gật đầu, đ.á.n.h xe bò về hướng đội bên cạnh.
Ninh Tịch Nguyệt đội trưởng xa, bốn thanh niên trí thức đang ngơ ngác đội trưởng ném cho , trong lòng thở dài bất lực. Sao sớm muộn gặp đúng cảnh gốc cây liễu thế , ngượng ngùng thật.
Ninh Tịch Nguyệt mỉm thiện với bốn : " tên là Ninh Tịch Nguyệt, cũng là thanh niên trí thức trong đội giống như các bạn. Đã là đội trưởng giao các bạn cho , xách đồ theo , đưa các bạn về viện thanh niên trí thức."
"Cảm ơn."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Bốn đều lễ phép cảm ơn, xách hành lý của theo Ninh Tịch Nguyệt.
Để phối hợp với bốn đang xách hành lý bộ, Ninh Tịch Nguyệt đạp xe chậm, đạp vài vòng phanh một chút để đảm bảo đều theo kịp. Mấy phía cũng hòa thuận, gây chuyện gì.
Trong đó một cô gái dáng nhỏ nhắn, cao nhất cũng chỉ mét sáu xách hành lý chạy chậm vài bước lên phía , song song với Ninh Tịch Nguyệt.
"Tớ thể gọi là Tịch Nguyệt ?"
Cô gái cẩn thận Ninh Tịch Nguyệt hỏi.
Ninh Tịch Nguyệt thấy cô gái trông giống trẻ con, mặt còn nét bụ bẫm, đầu tròn vo như viên bánh trôi. Cô vô thức chuyện dịu dàng hơn như đang với trẻ con trong đội: "Được chứ, trong viện thanh niên trí thức đều gọi tớ như . Cậu tên là gì?"
"Chào Tịch Nguyệt, tớ tên là Đường Tiểu Hổ. Vì tớ đôi răng khểnh nên bố tớ đặt tên tớ là Tiểu Hổ, năm nay tớ 18 tuổi."
Đường Tiểu Hổ chỉ răng đáng yêu.
Ninh Tịch Nguyệt sang, quả nhiên thấy cô lộ đôi răng khểnh, cái tên đặt cũng thú vị thật. cô thế mà 18 tuổi , mặt đúng là , chuẩn tiểu loli.
"Tớ nhớ , tên đáng yêu lắm, răng khểnh cũng đáng yêu nữa." Ninh Tịch Nguyệt gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nu-phu-phao-hoi-mang-he-thong-diem-danh-mot-duong-nam-thang/chuong-324-kich-ban-quen-thuoc.html.]
"Cảm ơn, tên cũng lắm. Mời ăn kẹo." Đường Tiểu Hổ móc trong túi hai viên kẹo trái cây đưa đến mặt Ninh Tịch Nguyệt.
Ninh Tịch Nguyệt kịch bản quen thuộc , hiểu ý. Nhớ năm xưa lúc cô mới đến viện thanh niên trí thức cũng đưa cho chị Quế Phương một viên kẹo trái cây để quen . Phong thủy luân chuyển, hôm nay đến lượt cô .
"Cảm ơn, một viên là đủ ." Ninh Tịch Nguyệt buông một tay lái, cầm lấy một viên kẹo.
"Không gì ." Đường Tiểu Hổ vui vẻ cất viên kẹo còn .
Trên đường , Đường Tiểu Hổ bắt đầu trò chuyện với Ninh Tịch Nguyệt: "Tịch Nguyệt, tớ hỏi chút, viện thanh niên trí thức chúng bao nhiêu thanh niên trí thức ?"
"Không nhiều ít, mười thanh niên trí thức, hôm nay thêm các nữa là mười bốn ."
Những câu hỏi đến viện thanh niên trí thức là ngay nên Ninh Tịch Nguyệt cũng keo kiệt mà kể cho cô . Cô nhận một viên kẹo của thì cũng đền đáp chút thông tin, giống như lúc cô hỏi chị Quế Phương . Cho nên đường đó, Đường Tiểu Hổ hỏi gì cô cũng trả lời trong phạm vi thể , đảm bảo viên kẹo đó đáng giá.
Ba phía thấy hai chuyện rôm rả, trong lòng ngứa ngáy, cũng yên , tiến lên vài bước để ngóng.
Còn một nam đồng chí tên là Lý Đại Đảm, dáng vạm vỡ, học theo cách của Đường Tiểu Hổ, dùng đặc sản quê nhà là bánh quẩy Tân Thị để quen. Nam đồng chí và Đường Tiểu Hổ đúng là hai thái cực, Lý Đại Đảm cao to vạm vỡ mét chín, Đường Tiểu Hổ cạnh nền cho trông càng cao lớn hơn, tương phản rõ rệt. Quả thực là tổ hợp sói xám và cô bé quàng khăn đỏ.
Hai còn hình thể tương đối bình thường. Nam đồng chí tên là Cao Dương, tướng mạo nho nhã thư sinh, để kéo gần cách, tự giới thiệu tên bạn bè gọi là "Tiểu Dương", bảo họ cứ gọi tùy ý.
Nữ đồng chí còn tên là Tôn Mỹ Mỹ, dung mạo xinh sắc sảo, phong thái ngự tỷ lạnh lùng. Một khuôn mặt lúc nào cũng căng thẳng, vẻ khó gần, đến giờ vẫn câu nào, chỉ lẳng lặng khác chuyện. Ninh Tịch Nguyệt cũng để ý, mỗi một tính, ngàn ngàn mặt, liên quan đến cô, cứ việc của là .
Trên đường đến viện thanh niên trí thức, thím Hạnh đang việc ngoài ruộng ven đường thấy cô dẫn theo mấy lạ, lòng tò mò bát quái nổi lên.
Thím hô to: "Tịch Nguyệt, cháu dẫn ai thế, thanh niên trí thức mới đến ?"
"Vâng thím ạ, thanh niên trí thức mới đến hôm nay, gặp đường nên đội trưởng bảo cháu đưa về. Thím cứ việc ạ, rảnh chúng chuyện ."
"Được , cháu ." Thím Hạnh nhận câu trả lời thì hài lòng vẫy tay, đó ánh mắt dán c.h.ặ.t bốn thanh niên trí thức mới lưng cô mãi rời.
Ninh Tịch Nguyệt cũng vẫy tay, . Không gì bất ngờ thì chiều nay trạm y tế sẽ náo nhiệt lắm đây.
Cô dẫn bốn tiếp tục , trong tiếng chào hỏi của các thím, cuối cùng cũng đến viện thanh niên trí thức.
"Vào , viện thanh niên trí thức chúng khéo còn trống mỗi bên nam nữ một phòng, các cũng cần phiền phức nữa, thẳng đó thôi. Không gian bên trong tự phân chia, các tự dọn dẹp một chút, quen với cảnh nơi , việc đây."
Ninh Tịch Nguyệt dắt xe đạp về phía , Tôn Mỹ Mỹ nãy giờ gì bỗng chạy đến mặt Ninh Tịch Nguyệt. Khuôn mặt vốn đang căng thẳng lúc cô chằm chằm với vẻ bối rối.
What?
Định gì thế ?
Ninh Tịch Nguyệt kiên nhẫn hỏi: "Còn việc gì ?"